Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
103 Truyện
[HP/CEDHAR] | BANQUET - CEDRIC x Fem!HARRY

[HP/CEDHAR] | BANQUET - CEDRIC x Fem!HARRY

232 18 2

[HP/CEDHAR] | BANQUET - CEDRIC x Fem!HARRYNhững tình tiết sẽ xuất hiện trong truyện: 1. Sống lại làm lại từ đầu.2. Ngọt ngào dễ thương.3. Không giống nguyên tác vì không nhớ nguyên tác (lần cuối cùng tôi đọc HP là vào năm 2017 2018 gì đấy, qua một trận đại dịch thì tôi chỉ nhớ các tình tiết quan trọng thôi =))))).4. Chắc chắn là HE, là happy ending.5. Ít người ngủm củ tỏi. Sẽ không làm bạn khóc vì tôi không biết cách viết fic cảm động hay cảm lạnh.Giới thiệu:Harry Lily Potter chết một năm sau khi đánh bại Voldemort. Dù sao cũng là chủ nhân tử thần, cô được ban cho cơ hội thứ hai. Mục tiêu cuộc đời này của Harry là thật sự tận hưởng cuộc sống, làm chuyện này, chuyện kia, kết bạn với người này, người nọ. Và nấu vài kế hoạch tiễn Voldy đi sớm.Cảnh báo:! Harry trong fic này là nữ, tuy nhiên tôi có dự tính làm một ver Harry nam sau khi hoàn thành xong.! Tôi không thích cũng không ghét Dumbledore và Snape nên sẽ không tẩy trắng hay bôi đen hai nhân vật này.! Nhiều nhân vật có thể OOC. Xin hãy đọc với tâm thế giải trí, nếu không thấy giải trí luôn thì xin hãy drop =))))) chứ tôi cũng không hề lắm.…

Mộc Hoa Các

Mộc Hoa Các

5 2 1

Mộc Hoa Các nằm nép mình ở cuối một con phố ít người qua lại, nơi ánh nắng ghé đến chậm hơn và gió thường nấn ná lâu hơn một chút. Không bảng hiệu rực rỡ, không mùi hương cố ý dẫn dụ, chỉ có một tấm biển gỗ cũ khắc tay, chữ đã mòn theo năm tháng, treo nghiêng dưới mái hiên phủ rêu.Người ta tìm đến Mộc Hoa Các không phải vì hoa hiếm, càng không vì danh tiếng. Ở đây, hoa chỉ nở vừa đủ - không để khoe sắc, không để ganh đua. Có những buổi sáng, tiệm chỉ mở cửa im lìm, tiếng nước sôi khẽ vang lên phía sau quầy, mùi trà nhè nhẹ quyện trong nắng. Có những buổi chiều, một vài vị khách ghé lại, ngồi rất lâu mà chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ánh sáng trượt qua từng cánh hoa.Mộc Hoa Các không bán sự rực rỡ.Nơi này giữ lại những khoảng lặng mà người ta đã đánh rơi trên đường đời.Giữa những chậu cây, những bình hoa giản dị và mùi gỗ cũ quen thuộc, người ta không cần phải là ai cả. Không danh xưng, không vai diễn, không ánh nhìn dò xét. Chỉ cần là chính mình - đủ mệt để dừng lại, và đủ yên để ở lại thêm một chút.Và ở nơi ấy, có một người phụ nữ lặng lẽ pha trà, cắm hoa, lắng nghe.Không ai biết rằng cô từng đứng giữa ánh đèn rực rỡ.Cũng không ai cần biết.Bởi Mộc Hoa Các sinh ra không để kể về quá khứ,mà để cho những tâm hồn mỏi mệt có một nơi được thở -và được sống chậm lại, lần đầu tiên sau rất lâu.…

Khánh An - The Rise from Ashes

Khánh An - The Rise from Ashes

1 0 1

Đã bao giờ bạn cảm thấy lạc lõng, như thể mình đang tồn tại lệch nhịp với cả thế giới?Nguyễn Minh Khánh An, 26 tuổi, đang sống giữa những ngày như vậy. Công việc bế tắc, những kỳ vọng gia đình nặng nề, và một cuộc tình đến hồi kết đã bào mòn anh đến mức kiệt quệ. Trong một đêm mưa tháng Mười Một, khi anh ngã xuống sảnh chung cư vì kiệt sức, cuộc đời anh rẽ sang một hướng không ai có thể ngờ tới.Ở một thế giới song song, Nguyễn Mai Khánh An, 26 tuổi, cũng đang đứng trước ngưỡng sụp đổ, vô tình bị cuốn vào một biến cố kỳ lạ. Một sai lệch nhỏ, một khoảnh khắc chồng lấn giữa các chiều không gian, đã đưa cô bước vào thế giới của anh, vào chính tòa chung cư ấy, trong khoảnh khắc định mệnh.Sự nhầm lẫn tưởng chừng rất đời thường đã khiến hai con người xa lạ, mang cùng một gương mặt và cùng một nỗi đau, bắt đầu sống chung dưới một mái nhà.Khánh An không phải là câu chuyện về người anh hùng hay phép màu rực rỡ. Đó là hành trình của hai tâm hồn lạc lối, học cách đối diện với chính mình thông qua sự hiện diện của người còn lại. Là câu chuyện về những bữa ăn giản dị, những cuộc trò chuyện vụn vặt, và những khoảnh khắc bình thường đủ sức chữa lành những vết thương sâu nhất.Bởi đôi khi, điều kỳ diệu nhất không phải là thay đổi cả thế giới, mà là nhận ra rằng, giữa những ngày tăm tối nhất, chúng ta chưa bao giờ thực sự cô đơn.…