heejake • too close
XO…
Gun-Goo và những mẫu truyện nhỏ về đời sống thường nhật ( không liên quan đến cốt truyện chính nhiều lắm, OOC, mọi kịch bản điều là giả tưởng )…
"Chúng ta không phải là quái vật.Chúng ta chỉ là những bản nhạc không ai muốn nghe"…
Hừm, nếu một ngày bạn đang ở trong một trung tâm mua sắm, bạn thấy một cảnh tượng y hệt trong truyện ngôn tình: Nữ phụ chửi rủa nữ chính;Nữ chính bạch liên hoa thút thít nấp sau lưng bám chính;Nam chính hùng hồn làm anh hùng cứu mỹ nhân;vân vân và vân vân...Ừm, còn lại xung quanh là những con người có mặt nhưng không tên, hoặc có tên nhưng bị che mờ mặt... Họ đều là nhân vật quần chúng, trong đó có tôi.…
chỉ đơn giản là jayhoontags: oneshots, slice of life, ooc, soft…
Những ý tưởng đơn lẻ của mình về họ…
"Trong đêm tối tĩnh mịch,Khi mà sao trời cũng đang yên giấcTôi mở cửa sổ,Để lần nữa, tìm kiếm bóng hình người.Vẫn là em, cho đến bây giờVẫn luôn là em, nơi trái tim tôi thuộc về."- Still you | Seungkwan…
Khi tỉnh lại, anh phát hiện mình đã không còn ở thế giới cũ nữa. Một cuộc đời mới, một danh phận mới-con trai thứ hai của nhà công tước quyền lực nhất vương quốc. Nghe có vẻ hào nhoáng, nhưng với anh, điều đó chỉ có một ý nghĩa duy nhất: sự yên bình của mình bị phá hủy.Anh chẳng phải thiên tài cũng chẳng phải kẻ có dã tâm. Điều anh muốn rất đơn giản: sống một cuộc đời lười biếng.Thức dậy trễ, pha một tách trà thơm, ôm mèo lăn lộn trên giường, thỉnh thoảng chế một ít thuốc bán kiếm tiền, rồi lại tiếp tục tận hưởng sự nhàn rỗi. Một kế hoạch hoàn hảo. Nhưng thế giới này lại không cho anh toại nguyện.Học viện Hoàng Gia? Anh chỉ đăng ký cho có nhưng lại rơi vào Lớp Hoàng Kim toàn quái vật.Luyện dược? Anh chỉ định chế thuốc để sống qua ngày, ai ngờ bị các thế lực tranh giành.Ma pháp? Anh biết sử dụng để cho gia đình thấy an tâm, ai ngờ đâu lại bị mọi người kính nể.Gia tộc công tước? Một gia đình mạnh đến mức cả vương quốc cũng phải dè chừng, lại hết mực yêu thương anh.Anh không muốn dính dáng đến rắc rối. Nhưng hết lần này đến lần khác, những kẻ mạnh nhất lại cứ bám theo anh.^_________^^_________^^_________^^_________^Tên truyện:Ta Chỉ Muốn Lười, Nhưng Đời Không Cho PhépTác giả:Dray LovellThể loại: Hành động, phiêu lưu, phép thuật, học viện, shounen, non-cp, hài hước, đời thường.Tình trạng:On-going Ngày đăng: 25/03/2025…
Những câu chuyện về tình yêu của chúng ta.…
"Chắc là do mình già rồi."Lâm Vĩ Tường x Lưu Thanh Tùngbased-real, retired!timezone, friends to lover, slice of lifeTranslated by lilpepper_Original by ©是大嘤嘤…
Một cái bánh mì mứt dâu. Một cái áo trắng tinh. Một pha đâm sầm định mệnh.Miwa không biết vũ trụ đang giỡn mặt mình hay đang ship cô với badboy lạnh lùng ngồi sau lưng.Tình yêu học đường bắt đầu từ... một vết dâu đỏ.___________________________________________Tui mới tập viết Truyện lại nè, nếu đọc thấy chán thì cho tui gửi một lời xin lỗi ạ! Mọi người cứ nhận xét nhé! Tớ sẽ tiếp thu hết ạ! cảm ơn mọi người đã đọc!…
Tía ấm ức nhìn tôi. Tôi không bị má la mà vẫn sợ má, nhìn tía với ánh mắt thông cảm. Tía lọ mọ cất tờ nhật trình, đứng dậy, vươn vai một cái. Tôi cười khổ."Má dữ muốn chết, sao hồi đó tía cua được má hay vậy?"Dường như tôi vừa rà trúng đài của tía. Nét phụng phịu dỗi hờn bay biến, tía vừa cười toe toét vừa ngoắt tôi ra sân."Chuyện dài lắm. Mày lại đây, cầm cái mo ra phụ tía, tao kể chuyện hồi đó tía gặp má mày!"…
Bầu trời Tokyo năm ấy màu hồng, anh trong mắt em là vầng dương rực rỡ.Title: Cho đến khi anh đào tàn lụiCouple: Uno Santa x Chikada RikimaruCategory: slice of life; fluff; WARPs; Chuang 2021© reply_0102…
Hành trình theo đuổi crush của Jeong Jihoon.…
thật khó để thở…
Nàng đề cao sự an toàn, không có tính ganh đua. Chàng yêu thích cảm giác thử thách, luôn hướng đến vị trí đỉnh cao.…
Viết về bản thân tuổi thơ ngây nhất. Những chuyện chưa bao giờ kể, nay sẽ kể. Đừng lo lắng, tất cả rồi cũng sẽ qua.Flow xin gửi tặng tất cả các bạn ghé qua nhà của tớ.…
Jeg elsker dig af hele mit hjerte | I love you with all my heart 🧡…
Trước khi bạn quyết định bỏ thời gian quý báu để trải nghiệm thử, tác giả có đôi điều cần nói:- Đầu tiên thì câu truyện này là câu truyện được viết từ bốn năm về trước, đã rất là lâu rồi, vậy nên khó tránh cách hành văn sẽ có phần khác lạ hơn so với cách hành văn thông thường mà các bạn thường đọc trên trang của tác giả.- Thứ hai, truyện này tác giả đăng lên là do tình cờ lúc dọn máy tính thì tìm thấy. Nó đã từng là câu truyện giúp tác giả đoạt giải trong các sự kiện viết truyện ngắn mà các trang viết truyện thường tổ chức. Và tác giả tưởng truyện mình đã đi tong trong lần các trang viết bị sập rồi.- Điều cuối cùng, câu truyện này... nhẹ nhàng và vô cùng bình thường một cách khó tin. Tuy tác giả vẫn chưa xem lại, nhưng với trí nhớ như gấu Koala của mình thì tác giả nghĩ nó là truyện nhẹ nhàng, vậy nên nếu bạn đang mong chờ một câu truyện có những sự kịch tính thì... có hơi khó.Chỉ bấy nhiêu mà thôi, nếu sau khi bạn đã xem qua đôi điều này và vẫn muốn thử đọc thì hoan nghênh bạn về lại bốn năm về trước, nơi tác giả vẫn còn rất mơ mộng và nhìn đời qua lăng kính màu hồng! Đôi khi, sống lại thời gian mình còn ngây thơ và yêu đời cũng là một chuyện tốt mà nhỉ?…