Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Bên cạnh cửa sổ có một đóa tường vi xinh đẹp, cô gái ấy không đến nỗi làm đổ thành làm nghiêng nước, nhưng sẽ mãi khiến người nhìn khó quên... Cô trinh trắng như những đóa tử đinh hương trước nhà, nhưng lại buồn thẳm với đôi mắt trong veo như hồ nước mùa thu, y như tên của cô vậy - Tịch Mạc.Cô đã không còn tin vào tình yêu ngay sau lúc có chấp chờ đợi với Hứa Ngạn.Cho nên khi Lạc Mạt bước vào cuộc sống của Tịch Mạc, cô đã không kịp nhận ra trái tim cô đã từ lâu mở lại...…
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ,điểm nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Mai Châu Thục Khanh làm tóc cô sáng rộ lên.Lúc này,người đối diện cô là Phạm Minh Thiên Duy cao hơn cô gần một cái đầu theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóngĐôi mắt cô trong veo hướng nhìn anh.Thề!Phạm Minh Thiên Duy tự nhận mình là một người khá bình tĩnh.Nhưng khi nhìn con nhóc này anh không thể bình tĩnh nữa rồi.Anh trộm nuốt nước miếng.Yết hầu anh lăn lộn,bắt được điểm này Thục Khanh khẽ nhón chân lên,chẳng mấy chốc mắt hai người đã đối nhau.Mũi chạm mũi rồi hơi thở hai người cứ quấn quýt lấy nhau.Khoảng cách này là quá gần,ánh mắt anh hơi mơ hồ nhìn xuống làn môi căng đỏ mọng của cô.Một lần này thôi chỉ một lần anh thầm nói trong lòng.Rồi vươn tay kéo gáy cô về phía mình.Nhắm chuẩn xác vào dôi môi ấy,hôn.Hôn rồi,cô mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh hơi thở của cô cứ thế bị anh cướp đi.Thiên Duy đưa tay che đôi mắt cô lại,còn nhìn nữa là anh điên mất.Giọng nói khàn khàn:-Đừng nhìn.Cô chưa kịp lấy hơi thì bị anh hôn lần nữa.Vốn tưởng cô sẽ là người chủ động nhưng mà hình như lệch kế hoạch rồi nhỉ?Thôi kệ,sai quá trình nhưng kết quả đúng là được.-Tập trung một chút.…
"em là ai? ", tôi hỏi người con gái đang đứng trước mặt mình. Lisa ngước lên, nhìn thẳng vào tôi, thản nhiên đáp:" Không phải cô ấy". Đôi mắt em tuy đã mất Đi ánh sáng nhưng vẫn trong veo và xanh thăm thẳm. Tuy vậy, sâu dưới đáy hồ kia, xuất hiện vài gợn sóng."Ai cần em phải là cô ấy?".…
Tác giả: Bạch Mộc Đích SắcVăn ánTin xấu: Hứa Yên Miễu xuyên về thời cổ đại, bản thân cậu ngũ cốc còn không phân biệt được, mà chuyên ngành của cậu liên quan đến an ninh mạng, mấy cái thứ này đối với người cổ đại mà nói chả có chút hữu dụng nào.Tin tốt: Cậu bị ràng buộc với một hệ thống.Tin xấu thứ hai: Tên hệ thống là "hệ thống bát quái", không phải bát quái của ngũ hành bát quái, mà là bát quái mấy cái tin tức riêng tư của nhà người ta, tục xưng: nhiều chuyện. Vô dụng oải cả chưởng!Tin xấu thứ ba: Cái hệ thống này đang bị lỗi, sinh ra mấy cái BUG tào lao hết sức.Tin xấu thứ tư: Cái thân thể này lăn lộn mần răng mà lăn vào trong triều làm quan, mà cậu xuyên qua... tứ thư ngũ kinh: không biết, bút lông viết chữ: không biết, hiện đang có nguy cơ bị báo cáo gian lận thi cử!Hứa Yên Miễu: ". . ."Thôi, cứ nằm chờ chết vậy, biết đâu chết xong còn có thể quay trở lại hiện đại....Trong triều, hoàng đế vì chính sự mà nổi trận lôi đình, các thần tử run lẩy bẩy.Hứa Yên Miễu giả vờ nghiêm túc lắng nghe, thực ra là đang chuyên chú đọc drama trên hệ thống.[Ố! hôm nay bệ hạ mới nạp thêm một quý nhân 16 tuổi! Cây lê đè bẹp cây thu hải đường! Gừng càng già càng cay! Mà còn ứ ừ cả đêm không ngủ, thế mà hôm nay thanh âm còn có lực như vậy! Đỉnh!!!!!][Chu choa mạ ơi, quý nhân đó còn từng là tình nhân Hoàng thái tôn nuôi lén bên ngoài! Haha, thái tôn còn biết cái kiểu "mắt đỏ véo eo" nữa chứ.][Quào quào quào! Hoàng thái tôn xông vào hậu cung của ông nội... Hít! Thừa diệp lão hoàng đế vào triều để làm chuyện ứ…
Tôi ôm tương tư đứng sau góc tối nhìn cậu tay trong tay với chàng trai khác. Cậu kể với tôi bằng đôi mắt trong veo biết khóc biết cười về hoàng tử bạch mã, về định mệnh của đời cậu. Khi cậu ngã mình tôi mua băng, bông lén lút nhét vào ba lô cậu, khi cậu ốm mình tôi đội mưa đi mua cháo đợi cậu dưới nhà. Tôi cứ vậy mà âm thầm lặng lẽ ở bên, chờ đợi cậu nhận ra đoạn tình cảm này. Tôi đứng sau bức tường bao lần nhìn cậu hạnh phúc mãn nguyện với người khác. Còn tôi? Đương nhiên là nhìn cậu cười, cậu hạnh phúc. " Tôi yêu em âm thầm không hy vọng" Lúc rụt rè khi hậm hực lòng yêu Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em"…
Tác giả: Lang NghiễmCv: TieumieumeLâm Tuyết Niết cảm thấy chính mình đại khái có bệnh, thả bệnh cũng không nhẹ. Bằng không nàng như thế nào sẽ cảm thấy chính mình mỗi lần đi lên Charlie đại kiều đều xuyên qua một lần đâu? Nàng chạy một cái qua lại, đó là 1918 năm Prague. Lại chạy một cái qua lại, liền lại trở về hiện đại. Chỉ là hai bên thời gian tốc độ chảy bất đồng, làm nàng rất là lo lắng. Nàng văn đàn thần tượng mỗi ngày đều thúc giục nàng viết thư tình, nói hắn nơi đó đã qua đi dăm ba bữa. Nàng từ trong sông cứu tóc vàng quý tộc tiểu thiên sứ đảo mắt liền trưởng thành ấm lòng thân sĩ. Thân ái đát, ở ngươi tuổi nhỏ thời điểm đã cứu ngươi, ở ngươi biến thành thiếu niên thời điểm làm bạn ngươi, sau đó nhìn thanh niên ngươi ở chiến hỏa trung trải qua lột xác tìm về mộng tưởng -- đây là ta có thể nghĩ đến nhất lãng mạn sự.…
Văn án :*Ba năm trước, mười tám tuổi Tân Lam chết trong đêm mưa.Đêm đó, một đôi tỷ muội song sinh nhận hết dằn vặt, hương tiêu ngọc vẫn.Ba năm sau, sống lại là An gia trưởng nữ An Tầm, Tân Lam trở lại mười tám tuổi, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, nhân phẩm, học lực giỏi nhiều mặt, trưởng thành lên thành một tên ưu tú —— biến thái.*Có yêu nam chủ thiên :Hắn là Lâm Giang tối phú dòng dõi kim cương người đàn ông độc thân, tuổi còn trẻ liền chấp chưởng toàn bộ ám dạ đế quốc;Hắn cũng là Lâm Giang tên viện vô phúc tiêu thụ gác cao sơn hào hải vị, nghĩa tin xã đương gia tên ở trước, không người dám nhiễm.Hoắc Thành mặt đơ, không khẩu, không cười, cũng không yêu nói chuyện;Cho đến cuối cùng sẽ có một ngày, để hắn gặp gỡ cái kia yêu cười yêu nháo yêu dằn vặt cô nương.Mới để hắn lần thứ nhất phát hiện, nguyên lai có người vặn vẹo, cũng có thể như thế đáng yêu. . .*Trước khi yêu An Tầm, Hoắc Thành có thể so với khắc tinh, ngăn trở nàng báo thù, ngăn trở nàng kiếm ăn, nàng giết người hắn cứu người, cứu không được trước hết giết, làm cho An Tầm mỗi lần thấy hắn đều rất đói, đói bụng đến dạ dày rất đau;Yêu An Tầm sau đó, Hoắc Thành hóa trung khuyển, giúp nàng báo thù, giúp nàng kiếm ăn, giúp nàng tìm thiên hạ ngon lành nhất biến thái, cả ngày nghĩ làm sao đem bảo bối lại dưỡng mập, buổi tối đè lên thật yên giấc.An Tầm tan học về nhà:"Trở về? Ngày hôm nay chuẩn bị hai món ăn, là ăn trước cưỡng gian rồi giết chết án hung thủ A, vẫn là ăn tuyết địa tàn chi án hung thủ B? Hoặc là vẫn …
Tác giả: Diễm Áp Quần Phương.Nhân vật chính: có thù tất báo, âm hiểm giả dối, ngụy quân tử, bề ngoài ôn nhu dịu dàng, bên trong vô tình máu lạnh. Nhân vật phụ: mỗi người một vẻ, thiên hạ đại loạn. Note: Nếu ở một không gian khác, nhân vật chính này chính là một tên phản diện âm hiểm độc ác người người phỉ nhổ, nhưng ở nơi này hắn chính là một nhân vật chính người người kính ngưỡng, bởi vì chính tài diễn xuất quá tài tình của hắn. Xin cẩn trọng trước khi xem, tam quan có thể vặn vẹo A Diễm không chịu trách nhiệm đâu.P/s: Này thật ra chỉ là một án văn chậm nhiệt, hơi hướng điền văn mang chút xíu kinh dị mà thôi.…
▶Author : _NgVoDanh_▶Truyện kể về một cậu bé con nhà giàu khi bước vào mái trường cấp 2 thì bị các anh lớn trêu ghẹo...▶Truyện thể loại ShortFic tự sáng tác ,mong các bạn ủng hộ. ^O^ ▶KHÔNG NÊN ĐỌC CHỐN ĐÔNG NGƯỜI (~_~メ)…
Nguồn: khotangdammyVăn án:Giang Tứ tại quán bar phố thấy việc nghĩa hăng hái làm, trọng thương không trị, chết ở trong bệnh viện.Hắn từ đình thi trên giường tỉnh lại, vươn mình ngồi dậy, đi chân đất đi ra đình thi phòng.Đình thi phòng nhân viên quản lý tại chỗ dọa ngất.Giang Tứ khởi tử hoàn sinh, nguyên nhân thành câu đố, y học không có cách nào giải thích.Sau đó càng ngày càng nhiều sự kiện quỷ dị, lần lượt xuất hiện.Bệnh viện nhà xác, thi thể tập thể trốn đi.Thang máy ở ngoài, xuất hiện vô tận quỷ vực.Nhảy lầu mà chết nữ nhân, vặn vẹo thân thể, đi đi về nhà.…
Mùa Hạ Năm Ấy - Là một câu chuyện thanh xuân đầy nắng, đầy gió, và cả những nỗi đau không thể nguôi. Giữa khung cảnh của một thị trấn nhỏ, hai con người gặp nhau trong những ngày rực rỡ nhất đời mình - cô gái mang nụ cười trong veo và chàng trai với ánh mắt đầy mộng mơ. Họ cùng nhau viết nên những kỷ niệm tưởng chừng sẽ kéo dài mãi, nhưng mùa hạ ấy, như một cơn mưa rào, đẹp đẽ mà ngắn ngủi.Khi mùa thu đến, lời hứa "gặp lại nhau" tan theo làn gió. Một người ở lại với ký ức, một người ra đi không lời từ biệt. Năm tháng trôi qua, chỉ còn nắng vàng và tiếng ve cũ nhắc về một tình yêu chưa kịp nói hết - một mùa hạ kết bằng nỗi đau vĩnh viễn.…
MƯA MÙA HẠ.Thể loại: Ngôn tình, học đường.Tác giả: Thục Khuê.Nguồn: https://www.facebook.com/profile.php?id=100047900086772Nội dung: "Trần Đình Phong, cảm ơn Phong đã đợi Hòa mười năm. Cảm ơn Phong vì tất cả, cảm ơn Phong đã trở về bên Hòa. Hòa yêu Phong. " _Lê Thị Ngọc Hòa_------ Chán nhờ Phong nhờ, giờ Hòa nghèo hơn Phong rồi í, có cách nào lội ngược dòng không nhờ? Phong véo má Hòa một cái rõ chi là đau ấy, xong cười, mà không cười tủm tỉm giống mọi hôm đâu, cười không khép được miệng luôn ấy. Cậu ghé tai cô thủ thỉ:- Có cách đấy Hòa ạ!Hòa thì thích giàu hơn Phong ghê lắm ấy tại ngày trước hứa là đứa nào nghèo hơn được gọi đứa kia bằng bố rồi mà, giờ Phong giàu hơn, rõ là Hòa thua rồi còn gì. - Thật á? Chăm viết kịch bản à Phong? - Không. Cưới Phong.-----…
- Mày có biết tiệm Cát Phục ở Đại Lộ Âm Dương không?- tiếng ồm ồm phát ra từ cái đầu được ôm vắt vẻo bên hông của một hồn ma trơ cái cổ đầy máu khô- Tao đang định đến Tháng Bảy đến đó mua vài bộ đồ mới đây- giọng the thé đáp lại từ một nàng ma nữ với cái cổ lặt lìa đang lơ lửng phía sau.-------------------Quần chúng âm dương xếp hàng ngồi ăn dưa: Ông chủ cửa hiệu không chỉ bán y phục cho người dương này gần đây có vẻ rất thân với một tên nam nhân ........…
Samara Eric Conor - một tomboy chính hiệu với tính cách không khác gì một thằng con trai với sự ngông cuồng và thành tích đánh nhau và khiến giới đầu gấu cũng phải nể phục... Mora Nelita Dormer - Một hot girl xinh đẹp với vẻ ngoài làm lay động lòng người cùng giọng nói trong trẻo dịu dàng......nhưng ẩn đằng sau đó là một tính cách khủng khiếp. Lenna Gordon - một tiểu thư cao sang quyền quý với đôi mắt trong veo như nước hồ thu và nụ cười tỏa nắng.... Den Miller - một "công tử" với tính cách con trai y hệt Samara và trí thông minh đáng nể phục. 4 con người - 4 gia tộc - một nhóm Và nhóm ấy được gọi là RK4- những đứa trẻ giàu có.. Có trong tay mọi thứ cùng một cuộc sống vương giả, tưởng chừng như tất cả là hoàn hảo cho tới khi một bí mật khủng khiếp về một thế giới khác tồn tại song song được hé lộ làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của chúng...…
P/s: Chap này là chap đầu tiên mình viết nên còn nhiều sai sót, mong mọi người góp ý ^^. Chap này có đủ 12 cung hoàng đạo luôn đó.-Bạch Dương! Bạch Dương à!-Haizzz! Giờ này mà cậu ấy còn ngủ ngon lành được cơ đấy!-BẠCH DƯƠNG!!!"Aaaaa"-Bạch Dương vội vã ngồi bật dậy mở to đôi mắt nâu ngơ ngác nhìn quanh căn phòng xinh xắn của mình:-Thiên Bình, Xữ Nữ. Sao hai cậu lại ở đây?Thiên Bình bỗng bật cười khúc khích trước bộ dạng hiện giờ của Bạch Dương còn Xử Nữ thì lấy hai tay chống hông và lên giọng:-Trời ạ! Cái con nhỏ này! Bảo tụi mình đến rủ cậu đi nhập học mà còn quên được à. Sao câu đãng trí thế ? Nếu vậy thì cậu phải có một cuốn sổ ghi chú chứ. À! Cậu cũng cần một cái đồng hồ báo thức để...Blap...blap...blap...-Rồi rồi. Tớ nhớ rồi. Và cũng nhờ cậu mà tớ tỉnh ngủ luôn rồi.Bạch Dương vừa nói vừa chạy vèo vào phòng tắm và thở phào nhẹ nhõm:-Phù! Mới sáng sớm đã bị"bà chị" Xử Nữ giảng ột bài rồi. Biết vậy lần sau mình chỉ rủ mình Thiên Bìnhthui. Haizzz!…
Mặt hồ lúc này tĩnh lặng, trong veo, tựa như một tấm gương lớn có thể nhìn thấy cả bầu trời đang phản chiếu trên đó.Bernice đứng nhìn ánh mặt trời đỏ rực dần biến mất sau đường chân trời, trên môi liền nở một nụ cười mãn nguyện.Hắn cúi đầu khẽ hôn lên chiếc nhẫn, thay cho lời tạm biệt rồi chậm rãi buông tay, một gợn sóng nhỏ lăn tăn mang theo niềm hy vọng của hắn tản ra trên khắp mặt hồ.Hắn thật sự từ bỏ rồi, nhưng hắn nhất định sẽ không bao giờ quên đi, hắn chọn cách sẽ lưu giữ những khoảnh khắc đẹp đẽ đó ở trong trái tim, một lần nữa sống lại trong hồi ức của chính mình.Đúng vậy, khi mặt trời lặn không có nghĩa là ở bất kỳ nơi nào trên trái đất cũng đều không thể nhìn thấy mặt trời.…