Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Y/n là bác sĩ ở một bệnh viện nổi tiếng bên Mĩ. Khi sang Nhật công tác cùng cậu bạn thân Hideo, cô đã bị 1 tên khủng bố bắt làm con tin. Nhưng sau đó, cô được 1 người đàn ông người Nhật Bản cứu. Trùng hợp thay, đó lại chính là thần tượng của cô -Ryuji Sato. Liệu giữa 2 người học có xảy ra phản ứng hoá học nào hay không? Hãy cùng chờ xem nhé!…
Hi vọng các bạn sẽ tìm thấy bài viết này...Trong xã hội loài người xô bồ này... Tôi tin rằng sẽ còn những con người đang cảm thấy mình vô cùng lạc lỏng, cô đơn. Có vẻ như chúng ta không thể hòa nhập được. Có thể các bạn được mọi người gọi theo các cách gọi khác nhau. Nhưng tôi sẽ tạm thời gọi các bạn là người của tâm linh.Sẽ có nhiều lý do khác nhau... Nhưng riêng với chúng ta nó liên quan đến một cái gì đó. So với người bình thường, chắc sẽ không ai tin nó đâu. Đặc biệt là những người xung quanh chúng ta, kể cả ba mẹ và người thân mình. Cảm giác của chúng ta nói cách khác đó chính là sự cô đơn... Lạc Lỏng... Không thể hòa nhập được với cộng đồng...Bài viết này tôi chỉ muốn xoa dịu tâm trạng của bạn và một số thắc mắc mà bản thân bạn nghi hoặc với cuộc sống của bạn, mà chính tôi đã từng trải và đủ khả năng giải đáp được. Còn cách thức cụ thể (liên quan tới cách tu tập hay học huyền thuật), tôi xin phép không đề cập. Thứ nhất nó có thể ảnh hưởng đến bạn hoặc mọi người xung quanh, tôi không thể nào gánh nổi hậu quả nó đâu. Thứ hai là mỗi một con người đều có một con đường khác nhau. Chưa chắc gì con đường của tôi giống với con đường của bạn. Cách thức của tôi chưa chắc sẽ phù hợp với bạn. Nó có thể sẽ gây nguy hiểm cho bản thân bạn.Tôi chỉ chia sẽ theo những gì mà mình đã từng trải qua. Đương nhiên mỗi người sẽ có một trải nghiệm khác nhau và suy nghĩ khác nhau. Nhưng điều quan trọng là... Đừng để ngọn đèn bên trong chúng ta bị dập tắt. * Lưu ý: Ai không tin hay không hứ…
Author: MậpMập34Đây là truyện BL ạ( namxnam)công:cưng chiều,sủng,sói đội lốt cừu,phúc hắc,ôn nhuxthụ:mềm mại,đáng yêu,không nhược, hơi ngốcTruyện HE có một chút ngược nhẹ ạ !Đọc truyện thì nhớ để lại dấu chân như cmt hoặc bình chọn nhé nếu bn thik truyện hơn thì có thể fl Mập ạKhông đem đi đâu và edit dưới mọi hình thức khi chưa được sự cho phép. Hãy tôn trọng sự lao động của người khác!…
+ Đây là một oneshot được tôi triển từ giấc mơ của Shinee - một đàn chị chung fandom.+ Đây là cái oneshot dài nhất mà tôi từng triển vì vậy sai sót chắc chắn sẽ có, mong mọi người chịu khó chỉ ra.+ Vì viết dài nên tôi nghĩ có lẽ sẽ có chút hơi hướng Ooc+ For Shinee: em không chắc mình triển đúng ý của chị nha, nên thông cảm cho em :'D+ Vậy thôi, enjoy my book~05/02/2019TRUYỆN CHỈ CÓ TRÊN WATTPAD!!!…
-2 năm yêu nhau khắc sâu cốt tủy , 4 năm xa cách đau khổ đến tột cùng. -Hàn Y Dao yêu Dương Mặc Thần chỉ có Cảnh Linh biết, Dương Mặc Thần yêu Hàn Y Dao cả thế giới đều biết.- Cô yêu anh, yêu đến thương tích đầy mình, yêu đến đau thấu tâm can - Anh hận cô, hận mẹ cô đã cướp đi gia đình hạnh phúc mà anh vốn có vì vậy đã theo đuổi cô.- Tình yêu của cô dành cho anh khiến anh quên mất ý định ban đầu mình tiếp cận cô là gì cho đến khi... anh gặp mẹ cô, anh hận không thể vứt bỏ cô giống như bố anh đã vứt bỏ gia đình anh như thế. Anh biết anh động lòng rồi, anh nhận ra mình yêu cô có lẽ từ rất lâu rồi.Anh hận cô hận cả chính mình, nếu biết sẽ không có kết cục vậy thì đoạn tình cảm này nên bỏ đi... và thế là anh nói chia tay với cô, cô đau lòng mà bỏ đi Mỹ anh cũng vì thế mà vùi đầu vào công việc.4 năm , cô hận anh cô đã tự hứa sẽ sống tốt hơn anh vì thế cô về nước với thân phận nhà thiết kế nổi tiếng Châu Âu .- Hai người gặp nhau, khoảng cách ba bước chân ấy mà xa quá, và cô đã làm được cô không còn đau lòng nữa nhưng còn anh, anh hối hận năm xưa đã để cô ra đi, anh muốn cô ở lại bên anh lần nữa nhưng... bên cạnh cô nay đã có Hướng Thừa Lâm người đã bên cạnh cô 4 năm tưởng chừng như địa ngục.- Cô sẽ lựa chọn Dương Mặc Thần người đã bỏ rơi cô hay Hướng Thừa Lâm người luôn đứng sau bảo vệ cô...........................................…