Ước Hẹn Mùa Xuân
Câu chuyện này nói về giáo sư Odamaki vẫn còn đang học đại học tại thành phố Nagisa của vùng Sinnoh đầy sức bí ẩn đằng sau tấm bề dày hàng ngàn năm đó lịch sử kiến tạo .…
Câu chuyện này nói về giáo sư Odamaki vẫn còn đang học đại học tại thành phố Nagisa của vùng Sinnoh đầy sức bí ẩn đằng sau tấm bề dày hàng ngàn năm đó lịch sử kiến tạo .…
Vào một ngày đẹp trời, một cậu học sinh cao trung đang nằm thẫn thờ trên một bãi cỏ ở ngọn đồi sau trường, trong lúc hưởng thụ cái gió và nắng phảng phất vào mặt thì một luồng sáng bất ngờ xé ngang bầu trời, tạo nên một thứ ánh sáng chói rọi. Những gì cậu còn có thể thấy được là cánh tay che ngang mặt để tránh mắt chạm phải thứ ánh sáng đó, câu chuyện bắt đầu của main sau luồng sáng bí ẩn đấy bắt đầu...*ps*: viết truyện giết thời gian, dở ae nhớ cmt để mình cải thiện, cảm ơn rất nhìu:>>>…
Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…