Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Là những lời thầm kín trong lòng của bản thân mà không thể giải bày với đối phươngVì nếu để phỏng vấn 33 người thì sẽ rất khó nên mình chỉ phỏng vấn những gương mặt tiêu biểu thôi nhé các bạn.Là những buổi phỏng vấn qua đó các bạn sẽ đi theo các chàng trai để xem người trong mộng những chàng tải ấy sẽ là aiĐIỀU QUAN TRỌNG LÀ TRUYỆN SẼ BÙNG BINH NÊN VIỆC MỘT CHÀNG TRAI NHẬN ĐƯỢC SỰ YÊU MẾN TỪ 3-4 CHÀNG TRAI KHÁC LÀ ĐỀU CÓ THỂ XẢY RA NHÉ…
Bắc Bình năm 1933, là nơi náo nhiệt nhất toàn Trung Quốc. Sự náo nhiệt này khác hẳn với những nơi khác, không phải về ăn chơi trụy lạc, người Tây đông đúc, mà là một loại huyên náo đẹp lạ thường, côn khúc Kinh kịch, bang tử loạn đạn , Tần khang đại cổ , khoái bản bình thư, bất kỳ nghệ thuật truyền thống nào ta có thể tưởng tượng ra đều dung hợp tại nơi này -- đây là võ đài Lê viên ngàn năm huy hoàng nhất, cũng là nơi cuối cùng một vị thủ khoa Lê viên Thương Tế Nhụy chiếm hết phong lưu.Một tiếng gọi trên sân khấu, một buổi gặp mặt ngẫu nhiên, khiến Trình Phượng Đài Trình Nhị gia từ Thượng Hải tới, làm quen được vị danh linh dường như sống ở trong lời đồn đại cùng truyền kỳ này, hắn tháo xuống bông hồng mai trên vạt áo Thương Tế Nhụy, cười một tiếng, cắm vào nơi cài hoa trên âu phục mình. Giữa lúc hai mắt chợt nhắm chợt mở, người đã ở Trường Sinh điện. Thương Tế Nhụy hát, nào nào nào, tôi và Nhị gia cùng bước một lần. Trình Phượng Đài lại nói, chỉ cần em chịu, tôi sẽ luôn ở bên em. Hai người kết duyên bởi kịch, lời bày tỏ cũng nói giống như đôi câu kịch. Sau đó, có tài tử phong lưu thuật lại câu chuyện của hai người bọn họ, để các vị khán giả có thể tỏ tường, chính là vở《 Bên tóc mai nào phải hải đường đỏ 》đây.…
Textfic vui vẻ (đôi khi có văn xuôi?) Phương Ly bảo lưu để tập trung cho cuộc thi "học xinh say hi" và quay lại trường sau 1 năm. Ngày đầu đi học lại đã gặp chuyện với bạn nhỏ sao đỏ khó tính.Lưu ý: cốt truyện không có thật, chỉ dựa trên tưởng tượng, vui lòng đừng đem đến trước mặt chánh quyền, cảm ơn.Nhiêu đó thôi, còn lại mình enjoy nhóoo!!…
Mình edit lại để đọc off.Tác giả: Điển YThể lọai: Hiện đại đô thị, cường công, nhược thụ, ngược , sinh tử văn...Sinh ra cơ thể đã bị kiếm khuyến không bình thường như mọi người khiến hắn vô cùng tự ti mặc dầu cha mẹ hắn đều yêu thương nhưng hắn vẫn cảm thấy cô đơn lạc lõng sợ mọi người biết ra bí mật của hắn.Nhưng rồi một ngày có một người mới vừa chuyển đến trường của hắn một học sinh có quyền có thế, phải nói là bá đạo vô sỉ. Bất chấp tát cả, dùng mọi thủ đoạn để có được thứ mình muốn. Từ khi biết cậu là song tính nhân, hắn như cầm thú cuồng bạo cậu. Dùng những lời lẽ thô bỉ vũ nhục cậu.Liệu cậu có chạy thoát được hắn hay không hay phải chịu đựng hắn suốt đời.…
Như tiêu đề, đơn giản là viết review, phân tích nhân vật, tình tiết, plot, vv trong Kinh Phong (viết tắt: Tôi phong thần trong trò chơi kinh dị (vô hạn)).Suy nghĩ chủ quan của người viết, hoan nghênh mọi người góp ý, thảo luận nhiệt tình. Ảnh bìa: Bạch Liễu (nhân vật chính của Tôi Phong Thần Trong Trò Chơi Kinh Dị).Coser: https://weibo.com/u/7194430554…
Truyện đầu tay, sẽ còn nhiều chỉnh sửa nữa nên mong mọi người không chê nha😭Mô típ truyện đồng nhân, con của cả hai xuyên không về gặp cha ba tụi nó hồi còn thanh niên. Mỗi tội là tôi buff tuổi cuẩ chúng nó. Tui hứa sẽ cập nhật bìa truyện sau🙌…
Truyện có tên thường : Cô Gái Nhỏ - Chúng Tôi Yêu Nàng Ấy.Tên Khác : - Nàng Yêu Màu Tím- Cô Gái Trong Mộng Ảo- Cô Gái Nhỏ à ! Đã Phải Lòng Cô* Nhân vật tôi : Nữ…
Người ta vẫn thường hay nói: " Có một loại tình yêu nó tên là buông bỏ".Đúng vậy, tôi tin vào nó!Bạn biết không, gần đây tôi không hiểu lý do vì sao mỗi lần nhìn thấy tôi anh ấy lại tỏ ra thờ ơ dù rằng chúng tôi đã từng xuýt chút nữa thành vợ chồng hợp pháp? Chia tay rồi thấy nhau ít nhất cũng cần một lời chào theo phép lịch sự chứ nhỉ? Và tôi cũng không biết vì sao kể cả ba mẹ từ lúc nào chẳng còn để ý tới những lời tôi nói, những câu tôi hỏi? Phải chăng bằng một cách nào đó tôi đã trở lên vô hình trong mắt của họ? Nhìn tấm di ảnh tên bia mộ tôi tự hỏi:"Hạnh là bất hạnh hay hạnh phúc?""À hóa ra tôi chỉ là một vong hồn..."…
-tuyển mình thua tq xong mình buồn đến nỗi khóc luôn. -Khóc xong muốn giải toả nên mình thử viết oneshort về nguyễn đình bắc và trần trung kiên.lowercase do mình lười và viết để chữa lành nỗi buồn.…