[Đoản_SE] Tử Cầm- Cửu Lộ Phi Hương
Đây là truyện reup ~The end~…
Đây là truyện reup ~The end~…
Giới thiệu:Đây là cái tình huống gì?!Trong TV hay mấy cuốn tiểu thuyết bình thường người ta thường diễnSau khi xuyên qua không phải trở thành hoàng đế thì cũng là mỹ nữ họa quốc, không thì cũng phải là cao thủ võ lâm không phải sao?Vì sao nàng xuyên qua vừa vặn trở thành một đứa bé mới sinh?!Cái này cũng thôi đi, người khác xuyên qua chẳng phải nhất định sẽ có cái năng lực nhìn trước tương lai sao?Còn nàng cho tới giờ thậm chí còn chưa từng nghe về cái triều đại này, cả cái lạc thú "khống chế lịch sử" cũng không có!Còn nữa, người ta xuyên qua ai ai cũng có dung mạo họa thủy không phải sao?Nàng thì hay lắm, không mang họa cho người khác, lại mang họa cho chính mình...Bởi vì dáng dấp của nàng và vị vương phi thân sinh rất giống nhau.Mà phụ mẫu thân sinh của nàng đúng lúc phạm vào tội mưu phản liền bị tru di cửu tộc.Nói cách khác, chỉ cần gặp nàng lập tức sẽ biết nàng là nhi nữ tội thần!Nhiều năm qua, nàng chính là lớn lên trong cái hoàng cung vừa nguy hiểm vừa an toàn nhất này.Vì tương lai tốt đẹp, vì mạng sống bảo bối, nàng quyết định tìm cho mình một người mạnh mẽ vững chắc để dựa vào...Ừm, xem xem, cái tên thái tử điện hạ kia vừa thích nàng lại cực dính nàng.Vậy... Quyết định là hắn đi!Nàng liền nuôi hắn thành cái dạng không có nàng thì không được, đặt nàng ở vị trí số một tựa như hôn quân.Vậy cho dù về sau hắn có phát hiện nàng là nhi nữ tội thần cũng sẽ luyến tiếc không bỏ được nàng...…
đây là 1 của 1 người ở thời học sinh, dựa trên 1 cô gái có thật…
Câu chuyện về con sói xám u mê con cừu non.…
Anh không phải một người qua loa nên một khi đã quyết định kết hôn chắc chắn sẽ không li hôn vì vậy em đừng ảo tưởng.--------anh và cô chỉ là hôn nhân sắp đặt hoàn toàn chán ghét nhau . Cô bỏ đi du học ngay trong đem tân hôn. 3 năm sau trở lai cô quản lí công ty của gia đình mình cũng là đối thủ của nhau trên thương trường. Gia đình vẫn tưởng họ đang hạnh phúc nhưng không biết đằng sau chỉ là 1 vở kịch 1 hợp đồng hôn nhân…
Đọc đi thì biết…