Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
nhẹ nhàng | pg | hebối cảnh trường đại học y, được truyền cảm hứng bởi himym, chuyện tình yêu của bố mẹ mình (và chính mình)với sự động viên cổ vũ (và cố vấn trong tương lai) của chị hà thanh-thuần-bảo-bối =))và nhà tài trợ ý tưởng - tức hmu confessions & yds confessions…
Nam nhân từ phía sau mang ra một tờ giấy ném ra trước mặt nữ nhân, nữ nhân hai tay run run cầm lấy, vừa nhìn thấy, mắt rốt cuộc không nhịn được trào lệ ra ngoài. "Vì cái gì, vì cái gì muốn ly hôn?" Cô khóc, không cuống cuồng, cũng không gạn hỏi. Âm thầm như tự nói với chính mình. "Y Y mang thai con của tôi, tôi không thể nào để con của mình là con ngoài giá thú được." Nam nhân vô tình nói, từ trên cao nhìn xuống gương mặt rơi đầy lệ của nữ nhân, con ngươi đen hiện lên tia do dự, cuối cùng trầm tĩnh lại. Nữ nhân cầm tờ đơn ly hôn trong tay, bị ánh mắt bức bách của nam nhân, bàn tay cô run run, thậm chí, ngay việc cầm chiếc bút cũng khó khăn, viết xuống những dòng chữ ngoằn ngoèo khó coi.Đi ra khỏi cổng lớn, cô chỉ xách theo một chiếc vali nhỏ, tay nhẹ nhàng vỗ về bụng mình,"Thực xin lỗi, cục cưng, là mẹ vô dụng, không làm cho cha con yêu mẹ được." "Đem con đưa cho tôi." Nam nhân nghiêm mặt, lạnh như băng nhìn nữ nhân ôm đứa trẻ đáng yêu ở trong lòng. Toàn thân không ngừng run run. Nữ nhân ôm chặt đứa nhỏ ở trong lòng, lui về phía sau. Miệng cô không ngừng liên tục nói. "Không phải, nó không phải con anh, nó là của tôi, của tôi." Khi tôi yêu anh, anh không thương tôi, để đến khi anh yêu tôi, tôi đã không còn yêu anh. Lúc ấy, anh muốn tôi ra đi, tôi đi, nếu, anh muốn tôi trở về, thật có lỗi, đã đi xa rồi, trở về không được.…
- Ngươi như vậy thì liệu có đáng không?- Chỉ cần nàng ấy vui, nàng ấy hạnh phúc thì tất cả mọi thứ đều xứng đáng hơn hơi thở ít ỏi này của ta!Nguồn: https://www.wattpad.com/story/195301433-michaeng-kh%E1%BA%BF-%C6%B0%E1%BB%9BcChân thành cảm ơn au đã cho mik cover a ^.^…
Cuộc hành trình bắt đầu. Trải qua một ngày dài vất vả, Ginne Raimy - một cô gái tầm tuổi 16 vụng về rót ly nước lọc, mang về căn phòng ngủ tối tăm. Sau vài tiếng đặt lưng xuống giường và đóng sập đôi mắt mệt mỏi của mình, cô tỉnh dậy giữa đêm. Bộ não giật mình nhận ra khoảng không gian tối đen đang bao trùm xung quanh, cô lau mồ hôi trên trán, ánh mắt cảnh giác trong chính ngôi nhà bình yên của mình. Bỗng một tiếng đồ vật tiếp xúc với mặt kính trong căn phòng nhỏ bé này khiến cảm xúc sợ hãi nơi tâm trí dâng trào... Cánh cửa gần đó còn phát ra tiếng động lạ, cơ thể cô gái nhỏ run lên. Chỉ đợi có thế, cánh cửa bị đẩy mạnh ra dù đã khoá, những tên lính bí ẩn xông vào. Khoé mắt ngấn lệ, nghe lời ngọt ngào: "Mời cô ngoan ngoãn nghe theo chúng tôi!". Raimy với sự bình tĩnh đã lấy lại được liền đứng lên trên đôi chân của bản thân. Không khí quen thuộc đến lạ thường, như thể cô đã quen rồi... Tưởng chừng đó là một giấc mơ?…
Trashbook tiếp theo kể về hành trình tu luyện trên núi không mấy gian khổ của toai . Thặc ra toai cứ ngặm nét chibi chả chịu tập anime nên chả lên tay mẹ gì cả . Nếu cậu không thấy quyển cũ toai từng đăng thì toai cố từn xóa mẹ nó rồi…
Thanh xuân của chúng ta! Là lúc có cơn mưa rào đổ qua một cái thì hết bà thanh xuân!Vì vậy, mỗi khoảnh khoắc mà chúng ta còn được bên nhau thì hãy trân trọng nó!!Warning!truyện có văng tục, boyxboy, girlxgirl ai dị ứng click back dùm.…
Cậu ta bảo hắn ta thở đi.....hắn ta liền lập tức, chụp mạnh lấy tay cậu ta, nâng cả người lên, rồi dùng bình sinh của mình, nghiến răng, theo như lời cậu ta mà cố gắng đem không khí chạy từ phổi trào lên khoang mũi của mìnhCậu ta đeo găng tay cao su sát trùng màu trắng, không ngừng dùng hai bàn tay của mình ép chặt vết thương trên ngực hắn ta, máu cứ trào ra, và hắn ta thì nằm ở đó mà thoi thópCậu ta lại bảo hắn ta thở đi, rồi cậu ta làm gì đó chẳng biết, hắn thấy lờ mờ gương mặt cậu ta lấm tấm mồ hôi, cậu ta cũng sợ hãi và hốt hoảng không? Hình như không, cũng e là có, găng tay từ trắng ngà bị vết thương của hắn nhuộm cho đỏ au, cậu ta không hề nao núng, đỡ cả tạ người của hắn dậy, nặng trịch tựa vào lòng cậu ta, rồi cậu ta quấn một dải băng, siết một hơi, hắn gần như đánh mất bản thân mà nhảy dựng, suýt chút nữa bóp cổ cậu taHắn lịm đi, rồi tỉnh lại trong một căn phòng có mùi thuốc sát trùng nồng đậm, choáng váng đầu óc, thở không ra hơi, cậu ta không ở đó nữa…
Đây là fic đầu tiên của mình nên có gì sai sót mong các bạn bỏ qua ^^ -------------------------" Xin anh đừng làm em đau khổ nữa , đừng khiến tim em đau thêm lần nữa vì anh. Như thế là quá đủ rồi Yugyeom ahhh "…