Câu chuyện của kẻ Ngốc
Truyện chỉ là một sự giải toả của một kẻ khờ, mang trong mình một sự buồn bã chính bản thân mình cũng không thể hiểu. Nếu nỗi buồn cũng mang được đến niềm vui thì sao ta không sử dụng nó thành điều tích cực.…
Truyện chỉ là một sự giải toả của một kẻ khờ, mang trong mình một sự buồn bã chính bản thân mình cũng không thể hiểu. Nếu nỗi buồn cũng mang được đến niềm vui thì sao ta không sử dụng nó thành điều tích cực.…
tôi đang ở đâu ? đó là câu hỏi duy nhất mà tôi muốn biết tôi đang ở trong một thế giới trong game mà 99,99% mọi người đều biết đó là MINECRAFT một tựa game vô cùng nổi tiếng mà tôi mới chơi. vậy tại sao tôi lại ở đây ?tôi không biết !có lẽ tôi nên kể một câu chuyện . có lẽ vậy…
Cuộc đời đôi khi không mỉm cười như ta vẫn thường nghĩ . Bởi thế ta hãy luôn mỉm cười với cuộc đời .…
Họ Nguyễn Ngọc giàu có đứng trước nguy cơ phá sản thì nhận nuôi một đứa bé bị bỏ rơi. Nhờ đứa trẻ, họ thoát khỏi khủng hoảng, yêu thương "phúc tinh" nhà họ đôi khi còn hơn con đẻ. Cậu út lớn lên với một chị và ba anh trai, an yên dưới sự cưng chiều và bao dung của cha mẹ. Cậu út tuy được chiều chuộng nhưng vẫn rất tài năng, học xong cậu quyết định mở một xưởng gốm nối nghiệp nhà ngoại. Lâu dần, bông hoa nhỏ ấy nảy sinh tình cảm với anh hai của mình. Sứ giặc mạo phạm dân, nước mình, cậu út xung phong đi lính, chỉ vỏn vẹn 1 năm rưỡi, nhà họ Nguyễn Ngọc nghe tin tiểu bảo nhà họ hy sinh, mất xác. Anh hai quyết định không lập gia đình, tiếp tục phát triển xưởng gốm mà cậu bỏ lại.Nhiều năm sau, hai người gặp lại nhau tại nơi xứ người, giờ đã là một người lính sống sót và nhận nuôi một đứa trẻ. Hai người tái hợp và cùng nhau nuôi đứa bé.…
truyện này tớ viết ở nick cũ nhưng nick cũ mất rồi, tớ định bỏ truyện nhưng mọi người hóng nhiều quá nên tớ quyết định viết tiếp ở nick này nhé !! - "Giản Đình, hãy ở lại với anh!!!" - "Anh sẽ không bao giờ buông tay em ... anh yêu em, Giản Đình"…
- Truyện là do Yii tự nghĩ tự viết . Nếu các bạn muốn đem truyện đi đâu phiền xin phép Yii một tiếng. Đọc truyện rồi cho Yii ý kiến . Nếu tốt Yii tiếp tục phát huy . Còn nếu không tốt Yii sẽ sửa yêu các bạn a ❣. Mọi thắc mắc xin ib riêng cho Yii bằng Wattap hoặc bằng facebook tùy cậu . Facebook : Phạm Yến Nhi…
Đây là nhật ký của một kẻ đã đi được gần 1/3 cuộc đời nhưng vẫn chưa có gì trong tay ...…
nguồn: fb…
Vì yêu sinh hận. Vì tình mà mê si. Có người vì tình yêu mà cam tâm tình nguyện hi sinh tất cả. Nhưng cũng vì tình mà sinh hận một kiếp.…
Couple : TaeKookAuthor : Puu_____________Begin : ? / ? / 20End : ? / ? /20…
Mọi người xung quanh nhìn tôi một cách bình thường như bao người khác, nhưng họ không biết rằng tôi rất khác họ. Lần đầu tiên chạm ngõ cuộc đời, không cần biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ biết rằng những năm qua đã là quá sức chịu đựng với một người trẻ. Tôi sinh ra để thuộc về nơi này, hay ở một nơi khác nữa, nơi nào đó xa hơn Trường Học. Đây mới chính là nơi tôi thực sự được học hỏi, một trường học đúng nghĩa hay có chăng là nơi người ta thực sự cảm thấy thoải mái và gắn kết, nhà.…
-Anou.., senpai có.. thích em không? -Senpai không thích em.. -Em hiểu mà, chào anh! -Anh không thích em, mà, anh chỉ yêu em thôi, nhóc con à!…
Giáng sinh là thời điểm tuyệt vời nhất trong năm, là thời khắc để chúng ta tạm dừng lại và để cho tâm hồn của mình lắng nhẹ xuống trong thư thã . Không chỉ vì những câu chuyện diệu kỳ của nó, cái khoảng lặng bất chợt này sẽ giúp cho trái tim khép kín của mọi người mở rộng ra và từ đó sẽ quan tâm nhiều hơn đối với những con người lặng lẽ đang tồn tại bên cạnh mình .Đây là một món quà tuyệt vời dành cho tất cả mọi người trước mùa giáng sinh sắp tới . Hi vọng những ai đã đọc tập truyện ngắn này sẽ cảm thấy ấm lòng hơn trong cái khí lạnh của mùa đông đang đến gần .…
Không dễ làm đóa sen trắng - Bạch liên hoa không dễ làmTên gốc: 白莲花不好当Tác giả: Mạc Lý Thể loại nội dung: Chuyện tình đô thị, giới giải trí, truyện ngọt ngào, suôn sẻNhân vật chính: Tô Kỷ ThờiNhân vật phụ: Mục Hưu Luân, Tô Cẩn Thanh, Phương GiảiTóm tắt bằng một câu: Nữ tiến sĩ "đầu gấu" biến thân thành "đóa sen trắng"* nổi tiếng trong giới giải trí*Chú thích: "Đóa sen trắng" - "Bạch liên hoa" (ngôn ngữ mạng): chỉ những người có vẻ bề ngoài ngây thơ nhưng nội tâm đen tối, suy nghĩ lệch lạc nhưng vẫn tỏ vẻ trong sáng, cao thượng. Quan niệm: Cây búa còn đáng tin cậy hơn đàn ôngGiới thiệu bằng một câu: Nữ tiến sĩ ngành Địa chất học thay em gái sinh đôi xông pha vào làng giải trí.…
Trái đất này là nơi mà các sinh vật, cỗ máy, đồ vật và những tín đồ có khả năng gây diệt vong loài người, công ty này được thành lập để bảo vệ con người khỏi tuyệt diệt, nhưng việc để lộ ra có các sinh vật, cỗ máy, đồ vật và những tín đồ có khả năng tiêu diệt nhân loại là điều không được tiết lộ. Nếu để lộ thì sẽ cần phải quên ngay lập tức nếu không thể quên được điều đó, cần phải tiêu diệt ngay.Công ty này là công ty tư nhân, nhưng chỉ khi biết mật mã thì mới được vào khu vực đặc biệt còn không thì bạn chỉ như người khách của công ty đó.Lưu ý: có sự vay mượn từ tổ chức SCP, The backrooms, found footage và những câu chuyện huyền bí để tạo nên các sinh vật, cỗ máy, đồ vật và những tín đồ.…
Bạch Liên hồi kýĐại ký: Đáng lẽ chúng ta đã thuộc về nhau...Ngoại truyện: Chờ đợi nghìn năm để yêu anhTrích đoạn Giới thiệu:Ta vốn không nên đỡ thay nàng một thanh kiếm để từ đó nàng nợ ta một mối nhân duyênTa vốn không nên...Ta vốn không nên...Và rất nhiều "ta vốn không nên" mà ta không thể nói hết. Diên Diên, thứ lỗi, kiếp nợ nàng nợ ta, nàng trả cho ta, ta đã nhận rồi thôi thì hai ta không nên tiếp tục nữa...__::____::______::_________::____________::____________________Ta...có yêu nàng không hay Ta...yêu hắn...?Ta ư?Trước khi nhắm mắt, Ta đã thì thào với hắn trước khi nhắm mắt rằng:"Đáng lẽ chúng ta đã thuộc về ...nhau..."__::____::______::_________::____________::____________________Một vạn năm sau.......Một ngày nắng ấm, hắn đang tựa đầu vào vai ta thiếp đi, ta cúi đầu nhìn hàng mi dày đen nhánh ấy, khẽ thì thầm:" A Quân, vạn năm, em đã chờ nghìn năm để có thể bên anh. A Quân, em yêu anh...."…
Cô gái nhỏ đi đến rung rẩy, gấp đến độ té nhào. Cố Tranh ở phía sau đen mặt, tức giận, vừa băng bó cho cô gái vừa trầm giọng lạnh lùng: _ Gấp cái gì hả? tôi ăn thịt em chắc?Nhạc Mai nghĩ nghĩ rồi gật đầu. sau đó người nhác thấy nét mặt thay đổi của người ngồi đối diện thì lại chuyển thành lắc đầu. Oách! nét mặt lúc đó của anh ta thật sự là muốn ăn thịt cô đó nha.…