Xin chào, mối tình đầu
7 năm một mối tình 💌…
7 năm một mối tình 💌…
Hyeseong Private High School không dạy cách mơ mộng.Nơi đó chỉ dạy một điều: ai đứng trên, ai đứng dưới.Eom Seonghyeon - người luôn đứng đầu bảng ưu thế, sống đúng chuẩn mực của giới thượng lưu: điềm tĩnh, chính xác, không để lộ cảm xúc.Keonho - kẻ chưa từng chịu đứng sau ai quá lâu, nụ cười lịch thiệp che giấu tham vọng không cần nói thành lời.Họ là đối thủ trong mọi dự án, mọi cuộc đánh giá, mọi buổi họp kín của những gia đình có quyền quyết định tương lai thành phố này.Không ồn ào. Không thù hằn lộ liễu.Chỉ là những ánh nhìn đủ sâu để hiểu: chỉ một người được đứng trên cùng.Giữa quyền lực, danh tiếng và những quy tắc ngầm của giới thượng lưu, ranh giới giữa đối thủ và thứ cảm xúc không nên tồn tại dần trở nên mờ nhạt.Đây không phải câu chuyện tình ngọt ngào.Mà là câu chuyện của tham vọng, khí chất, và những người sinh ra đã không được phép tầm thường.…
BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC.…
"Không làm được việc ngừng yêu anh"Written by Mii @ Symphonyoffate…
- Ông thích tui chứ?…
" tình yêu là gì? là món quà của thượng đế anh minh, hay là lời triệu hồi những đứa con ngoan đạo của quỷ dữ?"…
Hải dương mộng ảoTác giả: Tử HoàngConverter: U Tịch CốcVăn án:Xuyên qua không phải thứ tốt nha!Mặc thành hải tiên nữ nhất viên, nói rõ điểm chính là nhân ngư đi, tốt xấu còn có nhân loại nửa người trên, hồn mặc thôi, không có mặc số tròn lượng khổng lồ côn trùng gia tộc liền cám ơn trời đất !Có cái hải thần làm lão cha, làm người ngư công chúa, chỉ cần không đi cứu tai nạn trên biển rơi xuống nước vương tử, làm theo có thể làm trường thọ chủng tộc nhất viên, sống cái thiên trường địa cửu. Không làm gì được phụ trách nhiệm lão cha đem quyền bính nhất đâu, mang lão bà vạn năm tuần trăng mật đi, đáng thương nàng từ nay về sau trở thành không giả bộ kỳ lao lực mệnh, chịu nhân tôn kính thống trị giả quả nhiên không tốt làm......Thưởng hôn là tập tục, bị thưởng một lần kiếm cái phong lưu lão công cũng liền thôi, trời biết lần thứ hai còn bị toàn vô phòng bị lão bằng hữu cướp được minh phủ, không mang theo như vậy khi dễ nhân ngư !!Ngao ngao ngao ngao! Lão nương không phát uy, các ngươi này đàn hỗn đản đều đem ta làm cẩm lí vẫn là kim ngư?!!Rống! Tiên nữ cũng có thể biến nữ vương!! Ai tái áp bách ta, ta diệt hắn tiểu dạng !!!Nội dung nhãn: Tống mạn xuyên qua thời không linh hồn chuyển hoán thánh đấu sĩTìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: An Phù [ Amphitrite ] ┃ phối hợp diễn: Poseidon, Hypnos, Cảnh Kỳ ┃ cái khác: Tống mạn, nghĩ đến cái gì viết cái gì…
Summary:"Nào, em yêu, để bọn tôi xem nào" Hyunjin thủ thỉ, giữ chặt Seungmin tại chỗ khi anh ấy cố gắng tránh khỏi gương mặt đang hôn của Jisung."Tôi cá là bồ trông rất dễ thương!""Mmph" Seungmin càu nhàu, lòng bàn tay chạm vào má Jisung trong nỗ lực đẩy anh ta ra. Jisung cười khúc khích và thọc về phía Seungmin để trả đũa, và kết quả là vụ ẩu đả đủ để Seungmin phải bật cườiVà não của Minho ngay lập tức ngừng hoạt động khi nhìn thấy Kim Seungmin, mắt cười đáng yêu quanh một miếng kim loại mới toanh.-Seungmin niềng răng, còn Minho thì đau khổ.*chú ý:- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, đề nghị không mang đi đâu khi chưa có sự cho phép- Người dịch còn non tay nên dịch không chắc lắm, mọi người thông cảm - Truyện gốc là oneshot nhưng vì dài quá nên mình tách ra thành 3 phần- Nếu có thời gian hãy vào ủng hộ tác giả gốc một chút ạTác giả gốc: ksmwifeguyLink truyện gốc:https://archiveofourown.org/works/38775867/chapters/96957528?show_comments=true&view_full_work=false#comment_659768071…
Tân Binh Toàn Năng Lê Bin Thế Vĩ x Nguyễn Thanh Phúc Nguyên…
"Em chắc chắn, em đã nói lời yêu với anh hàng trăm năm trước"…
Tôi là người thiết tha mong anh ấy hạnh phúc hơn bất kì ai trên thế giới này....…
Thể loại : xuyên không , nam phụ , đam mỹTa sẽ không yêu đám nam chính các ngươi đâu Đơn giản vì ta là trai thẳng vậy thôi…
JoongDunk PondPhuwin Fourth là 5 người bạn thân , ở đây sẽ có câu chuyện tình yêu của JoongDunk PondPhuwin và hành trình mai mối tình yêu cho GemFourth…
Mùa Thu năm ấy, có một nhà văn đã trót say mê thanh âm từ tiếng đàn vĩ cầm của thiếu nữ nọ.…
lowercase, trọng sinh, he.…
_ " May mắn cho em... đó là điều anh thích. " _____________Chỉ có con chữ tại nơi đây là sự thật 🌟…
• Tác giả: Wisteria• Thể loại: Nam phụ văn, trọng sinh, lãng mạn.• Văn án : Tôi yêu cô ta 5 năm, bằng với thời gian em vẫn luôn lặng lẽ quan tâm tôi. Chừng đó thời gian, đổi lại một cái chết của bản thân mình. Tôi để lại quá nhiều ước nguyện mà chưa thể thực hiện. Để cho em một nỗi nhớ nhung, để cho bạn thân nhất của tôi một lời giải thích. ...Năm em 21 tuổiNgày nắng ươm vàng, tôi chính thức ra đi trong vòng tay em. Ngày nắng ươm vàng, tôi nhận ra phía sau mình vẫn luôn có một cô gái âm thầm yêu tôi. Ngày nắng ấy, bất giác tôi biết rằng con tim mình đã nguội lạnh. Và tôi cũng biết rằng, mọi thứ chợt đã quá muộn màng. ...Một ngày mưa ảm đạm năm em 19, tôi trở về làm tôi của tuổi 20. Tôi muốn bù đắp cho em, bằng tất cả những gì của mình. Yêu em...." Một đời thăng trầm, quyết không phụ em..."___________________________________________________Design by Team_CactusP/s: Đây là truyện teenfic nhưng motif cũng có phần khác lạ.…
TÁC GIẢ : Ái Vy Vy THỂ LOẠI : Xuyên Không , dưỡng thành , Siêu sủng , lãng mạn , nhẹ nhàng , toàn truyện không hề thấy chổ nào có biến cố lớn. NỘI DUNG: Nữ chính xuyên qua bị biến thành một con bạch hổ tu tiên bé xíu... Nam chính sủng ái cưng chìu nữ chính đến vô đối , tự tay chăm sóc nữ chính lúc anh mới đem nữ chính về nuôi cho tới sau này vẫn vậy . . . Nam chính là hoàng đế mà nhiều khi có cảm giác anh như Osin riêng của nữ chính vậy.Nam chính của mình là kiểu rau sạch , thâm tình , nguyện ý cưng chiều một cô bé 10 tuổi cho đến lúc có thể yêu.P/S : nói nhỏ nèk... thật ra Vy rất thích đọc cái thể loại nữ chính xuyên qua thành thú và phát triển tình cảm với nam chính... mà khổ nỗi truyện thể loại này ít quá... đọc hk đả ghiền nên Vy viết luôn... (>_<) ngượng ngùng ak... hehe.....*Truyện gốc được đăng tại Wattpad*By: TuongVy1999*Email: [email protected]…
Kiếp trước, ta yêu một người đến tận xương tủy, để rồi phải tự tay hiến tim mình cho "bạch nguyệt quang" hắn - ngay khi đang mang trong bụng giọt máu của chúng ta.Không một lời cảm ơn, chỉ là ánh mắt lạnh tanh, cùng tiếng cười nhạt đến đau lòng:"Nó chỉ là thứ nghiệt chủng, không đáng mang dòng máu của tôi."Ta chết - đau đớn, tủi nhục, và tuyệt vọng.Cũng chính lúc ấy, ta mở mắt lần nữa...Trở thành Hữu An - nữ phụ yếu đuối trong một cuốn truyện cẩu huyết.Một kẻ từng bị vu oan làm kỹ nữ, bị hủy danh tiết, treo cổ tự vẫn, từ phượng hoàng rớt khỏi đài cao.Nhưng ta không cam tâm để lặp lại bi kịch ấy thêm lần nữa.Ta - không còn là Hữu An, mà là kẻ mang theo nợ máu, mang theo ánh mắt từng trải của người đã chết trong cay đắng.Lần này, ta sống.Sống để trả lại từng nhát dao, từng cái tát, từng vết thương - đầy đủ, không thiếu một ai.Sống để kẻ từng "chọn sai người" biết thế nào là sai cả đời.Và khi mọi thứ đã được thanh toán sòng phẳng, tâm trí đã buông bỏ oán niêm, ta mới chậm rãi quay đầu...Thấy một người luôn đứng phía sau, chờ ta báo thù xong, rồi... kiệu tám người khiêng mà rước về nhà.…
Tên Tác Phẩm: Khói Hoa Lãnh Cung (Ngọc Vỡ) Thể loại: Nam x Nam, Chiếm hữu giam cầm, sinh tử văn, ngược, tam kiếp, huyền huyễn, tiên hiệp, ngược, âm mưu, (GE)CP: Lục Minh Quy x Thẩm Huyền Quân Au: Thanh Uẩn Tương LyThẩm Huyền Quân sống như nô lệ chịu mọi khinh thường, nhục mạ, người nào cũng muốn giẫm đạp lên y lấy lòng hắn. Đỉnh điểm nước Sở thua trận phải cắt thành cống nạp, Tưởng Hoàng chơi đùa chán rồi, đem Thẩm Huyền Quân làm cống phẩm để kẻ khác xung vào Quân Kỷ.Ngày Thẩm Huyền Quân bị đưa sang nước Sở, Tưởng Hoàng dọn dẹp sạch sẽ. Đốt căn nhà họ từng sống hạnh phúc, đốt cả vườn hoa trồng bằng máu. Chính lúc này hắn phát hiện chiếc mặt nạ bằng ngọc, là vật năm cũ. Hóa ra, trong biển thi thể năm ấy, Tưởng Hoàng suýt mất mạng bởi truy binh là được y cứu giúp. Hắn không thể tin, bàng hoàng, khốn đốn. Người mà hắn đưa về cung phụng nâng niu trong tay ấy là ai? Ngần ấy năm chìm trong oán hận, mưu mô tính toán không phút ngơi nghỉ, hắn lại tổn thương chính người mà mình muốn cả đời xem là báu vật.…