pnttlasthit
…
Đây là Văn Kỳ, Văn Kỳ, Văn Kỳ, điều quan trọng nói lại 3 lần. Chính chủ viết tại Mangatoon. Tác giả là Lục Hoa Mặc Diễm_Tiêu Mộc Lam. Lịch đăng không ổn định, truyện xàm vui lòng ko ném gạch đá. Tất cả chỉ là tưởng tượng của tác giả, yêu cầu ko áp dụng vào người thật.…
Lần đầu viết mong m.n thông cảm 😖😖 ủng hộ tui 😘😘======😌======Anh- Lại Quán Lâm: (18 tủi) Ưu tú chả coi ai ra gì con trai của tập đoàn lớn nhất nhì Châu Á 🌏🌏Nó- Hạ Băng Nhiên: (18 tủi) Học lực tốt , con gái tập đoàn k hề nhỏ😄Cậu- Thái Tử Khôn18 xuân xanh gia thế k vừa tính cách cx giống anhCô- Dịch Thiên Ngân 18tủi học giỏi con tập đoàn lớnbạn thân nó-----------Doooooo❤…
thể loại nhảm nhí mong m.n ủng hộ thank :))bìa chuất hông? :))…
Tưởng đâu hắn ta hiền lành thì ra chính là cáo già thành tinhCứ ngỡ hắn ta tự trọng, há lại thành đê tiện đến không ngờBởi:" Đừng nhìn mặt mà bắt hình dongRồi nhìn người nào cũng là nam nhân tốt"…
Đây là nơi Neko có thể viết về những thứ Neko nghĩ raBáo trước là nhảm vcl ra…
Những tấm selca xinh đẹp của các bạn Ami trong ficdom nhà mình.…
Xin chào tôi là Mộc Nhã, năm nay 16 tuổi, là tiểu thư của Mộc Thị, đương nhiên sẽ không tránh khỏi " hôn ước" và hôn phu của tôi là Lưu Thành Nam con trai cả Lưu Thị, người thừa kế tương lai, anh lớn hơn tôi một tuổi, đẹp trai, học giỏi nói chung cái gì cũng giỏi. Từ lúc 8 tuổi tôi đã biết yêu rồi đó, khỏi nói là ai cũng biết phải không.Vì tôi với anh là con ông to, nên việc học chung trường là đương nhiên. Nhưng tôi cảm thấy anh không thích tôi lắm thì phải.***Sáng nào tôi cũng dậy sớm làm cơm hộp cho anh nhưng anh đều từ chối không lấy còn bày ra bộ mặt chán chường, haiz.***- Thành Nam, anh giảng giúp em bài này với.Tôi chỉ vào cuốn vở, anh không thèm nhìn lấy một cái, nói:- Tôi đang mệt, với lại tôi không học chung lớp với cô nên không biết.Tôi "dạ" rồi rời đi.***Hôm sinh nhật anh, tôi đã tỉ mỉ ngồi trang điểm cả tiếng đồng hồ, dành vài tiếng lựa quà nhưng anh chỉ nhìn tôi lấy đúng một lần lúc nhận quà và "Ừm, cảm ơn".Không sao!Nhưng tôi cũng rất vui vì anh đã nhìn tôi.***…
Ji-min. Em nói.…
Cô, Lucy Heartfilia, từng là một thiên kim đại tiểu thư giàu có, xinh đẹp, hiền thục, sau khi ba cô phá sản và trốn đi, cô phải ngày ngày kiếm tiền trả món nợ khổng lồ mà cha để lại, hiện đang làm việc tại bộ phận Marketing của tập đoàn Fairy (cũng chính là tập đoàn của hắn). Hắn, Natsu Dragneel, là tổng giám đốc tập đoàn Fairy đứng đầu thế giới, có quá khứ bí ẩn và kí ức không mấy tốt đẹp, là một tảng băng di động luôn luôn trưng ra bộ mặt lạnh như băng. Lúc trước hắn là một cậu bé hoạt bát nhưng sau một sự cố thì tính cách trở trên trầm hơn. Tự mình gây dựng một tập đoàn lớn mạnh đứng đầu thế giới với thương hiệu riêng và thành công khi chưa đầy 20 tuổi. có tin đồn cho rằng hắn còn là ông trùm của một băng đảng tội phạm khét tiếng. Mặc dù giữa 2 người từng có hôn ước nhưng sau "sự cố đó" thì hôn ước này đã không còn.…
Đâu ai dám khẳng định yêu một người là sẽ ở bên nhau mãi mãi. Trong tình yêu cũng sẽ đâu chắc mình may mắn tìm được đúng người. Một lần lầm lỡ buông tay, cả đời hối hận.Tôi đã lạnh lùng như vậy suốt ngần ấy năm. Tôi đã có tất cả, nhưng trái tim của em thì không. Tôi cũng từng khắt khe với bản thân rằng sẽ không để những kỷ niệm gợi lại quá khứ. Bởi vì, tôi sợ. Sợ mình sẽ nhớ em, sợ sẽ không đành lòng quên được ánh mắt vô hồn dưới ánh hoàng hôn mờ nhạt, mà giọt nước mắt đã âm thầm lăn trên khóe mi em từ lúc nào...…