Không Có Tư Cách Yêu Anh !
Liệu em có đang mơ hay đang ảo tưởng về 1 cuộc tình đẹp ! Có lẽ em đã sai, em không xứng với anh như em từng nghĩ ...…
Liệu em có đang mơ hay đang ảo tưởng về 1 cuộc tình đẹp ! Có lẽ em đã sai, em không xứng với anh như em từng nghĩ ...…
Tử đằng trồng mười năm mới nở được hoa.Ta cũng mất mười năm đợi chờ để cho nhau một câu trả lời.Em cũng mất mười năm đợi chờ để nhận một sự hồi đáp từ anh.Chỉ là không biết phải mất thêm mấy lần "mười năm nữa" ở bên cạnh anh, ở bên cạnh người mà em luôn yêu một cách chân thành.…
Tôi nhìn thấy Hải Đăng thì bật dậy ngay. Tuy là chưa hết phê hẳn. Lên lớp Kiều Trang mới hỏi tôi "Sao? Mùi crush tao như nào?". " Đm mày nói giọng kiểu gì đấy? Thái độ gì?"- Tôi đáp lại. " Tại sao lúc crush tao đỡ mày mà mày không né?". " Lúc đấy đang phê phân biệt được à kuu?"…
những cuộc tình ngang trái, đơn phương, yêu sai người, yêu sau chia tay, yêu trở thành người thứ ba. Những vấn đề về người mình yêu sẽ được viết theo suy nghĩ của tôi. Nếu có gì sai sót xin hãy bỏ qua cho nhé!…
Giữa 7 tỉ người,gặp anh là do định mệnh..em thương anh là do sự say nắng......anh không thương em đó là sai lầm của anh.....khi đã đánh mất em...cô gái thương anh hơn cả bản thân cô ấy :( Xin anh hãy tôn trọng tình cảm của em,khi em còn thương anh....…
Đây là truyện tui viết về vài chuyện vụn vặt trong lớp và chuyện tình đơn phương của tui với thằng bạn nên các thím không thích có thể lượn~~~Dùng từ "tui" thế này các thím có thể thoải mái thả trí tưởng tượng của mình nha!!…
Warning: - OOC cực mạnh, các yếu tố đều không có thật- Mỗi chương là một oneshort với các câu chuyện khác nhau, các chương không liên quan gì đến nhau- SE, SE, SE!!!!…
Giữa màn đêm tĩnh lặng. Ánh trăng sáng soi rọi một vùng trời xanh thẳm. Nguy nga tráng lệ khiến con người ta muốn lại gần và cung kính.Cậu là ánh trăng, thắp sáng con đường tôi đi trong khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của đời người. Còn tôi, kẻ dại khờ đem cậu làm đức tin để tôn sùng.…
Tình yêu đơn phương không phải là bi kịch, đó là một hành trình tự học cách yêu thương chính mình thông qua một người khác…
Hành trình về Izana đang tỏ tình với Kakucho nhưng vì em quá ngốc để nhận ra.Warning:Lệch nguyên tác,ooc…
Một mối tình đơn phương lặng lẽ năm xưa, một lần gặp lại giữa dòng đời bận rộn.Cô từng âm thầm dõi theo anh - khi anh đã có người khác. Nhiều năm sau, họ gặp lại trong cùng một dự án...Liệu lần này, cô có còn chọn im lặng như trước? Và anh - có nhận ra người con gái luôn đứng ở phía sau mình?…
Lời bộc bạch tâm sự của một người nhớ đến một người mà không thể kể cho ai. Nếu cậu cũng nhớ một ai đấy hay đang đơn phương thì hãy ghé vào đây nhé vì có một người như mình cũng giống cậu. Tớ ở đây cùng các cậu nhớ về người ấy trong tim chúng ta.…
Em thương cô - bằng một tình cảm không cần được đáp lại. Chỉ cần mỗi ngày được nhìn cô giảng bài, nghe cô gọi tên - đã đủ ấm cả thanh xuân…
Chỉ là truyện tình không thành của MTNH và MNV (cụ thể là con tác giả đơn phương thằng cha kia, nhưng mà giờ hết thích rồi). Và cuối cùng thì chuyện tình này vẫn không thành=))…
Mỗi chương sẽ là một lát cắt nhỏ được tớ viết trên hành trình của hai anh bé, cụ thể là một ngày hoặc một khoảnh khắc nào đó. Vậy nên có thể các chương sẽ hơi thiếu liên kết và rời rạc ạ.…
Năm lớp 6 , cậu bàn 1 tổ 1 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu từ xa Năm lớp 7 , cậu bàn 2 tổ 2 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu gần hơn Năm lớp 8 , cậu bàn 3 tổ 3 , tôi bàn 4 tổ 4 , nhìn cậu gần hơn chút nữa rồi Năm lớp 9 , cậu bàn 3 tổ 3 , tôi bàn 4 tổ 4 , vẫn phải nhìn cậu từ xa nhưng thế này cũng được , tớ sắp buông được rồi , chỉ là hình như cậu thích ai đó mất rồi . Năm lớp 10 , cậu và tôi , 2 thành phố , 2 ngôi trường , 2 lớp học . Mối tình đơn phương này kết thúc rồi , tớ buông được rồi , tạm biệt .…
"nhớ bánh nhắm~""bố thoại gì với con chưa?"_____⚠️Chỉ là giả tưởng, không có thật.…
Đối với tớ cậu chính là ngôi sao đẹp nhất , tỏa sáng nhất trên bầu trời kia !-------------------------------------------------------Giai Tuệ cô gái ở tuổi 14 đang học lớp 9a1 , sinh ngày 14/2 cung Bảo Bình . được nhận xét là cô nàng hướng nội , chăm ngoan học giỏi , nghiêm túc, với chiều cao khá khiêm tốn 1m58 , sở hữu nước da trắng và một gương mặt khá dễ thương . Tuệ Tuệ ở đội tuyển Địa Lí và từng học ở đội tuyển Văn ,thành tích nổi bật ở các môn Xã Hội. đem lòng đơn phương cậu bạn cùng khối học lớp 9a2 tên là Nhật Quyn (Win) Nhật Quyn sinh ngày 2/8 cung Sư Tử. chàng trai với chiều cao 1m75 , da trắng , mũi cao , hướng ngoại và giỏi các môn tự nhiên, đặc biệt là môn Tin và Hóa ( từng học ở đội tuyển Tin của trường 2 năm liền ) * Cả hai đều được khá nhiều người thích thầm ở ngôi trường THCS ấy , được nhiều giáo viên ưu ái vì là học trò ngoan. câu chuyện của họ bắt đầu từ đây......chuyện kể về mối tình đầu của cô gái ở độ tuổi mới lớn , với nhiều cảm xúc buồn vui lẫn lộn . Tình đầu cũng chính là mối tình đơn phương. Cảm ơn cậu vì đã đến và soi sáng cho tớ , cho tớ những rung động đầu đời ....... #tớ mới viết lần đầu tiên nên còn nhiều sai sót , mong mọi người sẽ bỏ qua và góp ý cho tớ ạ . tớ nghĩ sẽ không có người đọc truyện này của tớ vì tớ còn nhiều sai sót khi sử dụng từ . mục đích của tớ chính là để lưu giữ kỉ niệm của mình . đây là câu chuyện có thật của chính bản thân tớ , không sao chép của bất kì ai ạ . tớ xin phép sẽ có 1 vài chỗ tớ sẽ thêm và…
Gia Khang - cậu nam sinh điển trai, học giỏi, nhà giàu, luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và vẻ ngoài hoàn hảo trong mắt bạn bè. Nhưng sau tất cả lớp mặt nạ đó là một Gia Khang hay tự ti và luôn giấu mình trong những tiêu chuẩn do người khác đặt ra. Cậu thích thầm Phương Anh - cô bạn nữ cùng lớp trầm lặng, không nổi bật, nhưng lại khiến Khang cảm thấy bình yên mỗi lần ở cạnh.Phương Anh là người sống nội tâm, không quan tâm nhiều đến mấy chuyện tình cảm học đường. Cô nghĩ rằng những người như Gia Khang không bao giờ nhìn đến người như mình. Nhưng thật ra, trong những lần tình cờ làm chung bài tập, những cái chạm tay nhẹ, những lần ánh mắt vô tình bắt gặp... trái tim cô cũng bắt đầu dao động.________Chao xìn, mình Phương Châu tác giả của "Mùa Hạ"lần đầu mình viết truyện nên còn thiếu sót, mong mọi người bỏ qua nha…
Những năm tháng ấy, những năm tháng mà trong thế giới của ta chỉ toàn băng giá lạnh lẽo, vô tận bóng tối và sự cô độc không thể diễn thành lời. Là nàng...Là nàng đã xuất hiện trong thế giới của ta, dùng sự thiện lương, đơn thuần và ấm áp của nàng chậm rãi hòa tan băng giá trong lòng ta. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mai chậm rãi sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Hình bóng ấy từng chút từng chút một ăn sâu vào từng tế bào, vào máu, vào trái tim lạnh lẽo này. Nhưng nàng ơi, sao nàng nhẫn tâm quá vậy ? Nàng chiếm lấy linh hồn lẫn trái tim của ta rồi lại thờ ơ vờ như không biết gì cả. Nàng là tia sáng duy nhất trong thế giới của ta, là tín ngưỡng mà ta hằng tôn thờ, nàng cho ta ấm áp rồi lại khiến ta cảm thấy mình chẳng xứng đáng với sự ấm áp đó. Nàng- là ánh sáng, tín ngưỡng duy nhất rồi lại là thứ mà ta chẳng dám mong ước có được là hình bóng mà ta mãi mãi chẳng thể với tới...…