Chúng Ta Giống Nhau (We Are The Same)
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Ta luôn theo đuổi những thứ không thuộc về mình mà quên trân trọng những người ở bên cạnh. Chúng ta giống nhau, đều thích người không thích mình.…
Ok chao xìn mng đến vs truyện của mềnh :>Đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm!!Những yếu tố trong chuyện là có thực nên sẽ có những chi tiết hơi nhạt:))P/s:câu chuyện nói về mối tình đơn phương 2 năm của mình và về thời thanh xuân mình đã trải qua nhé ạ!!!…
Mình muốn kể một chuyện tình bình thường. Về một cô gái, và một chàng trai. Về những điều họ đã cố gắng, những điều họ đã buông bỏ.Trong câu chuyện này, không có cái gọi là đúng người, nên cũng chẳng có cái gọi là đúng thời điểm. Thời gian qua đi, mỗi con người đều đổi khác, đó là bản chất của trưởng thành, và mỗi người chúng ta gặp trong mỗi thời điểm, trong mỗi giai đoạn đều góp phần tạo nên con người ta của hiện tại. Sự xuất hiện của họ là tất yếu, là cần thiết.Chỉ có điều, cuối cùng ta chọn điều gì? Cho chính mình, hay cho cuộc tình mình.…
Có người từng nói,yêu đơn phương rất hạnh phúc.Cũng có người nói, yêu đơn phương rất vui vẻ.Nhưng Hạ Chí không hề đồng ý như vậy!Anh đã đơn phương Cảnh Uyển bảy năm trời, một chút hạnh phúc, một chút vui sướng, một chút yêu thương anh chưa một lần dám mơ đến, huống hồ tới việc có thể được cảm nhận một chút ấy... Điều này anh cho rằng là vọng tưởng.Bảy năm không đủ để giúp anh quên một người, lại càng không thể giúp anh thôi không nhung nhớ về một người!Nhiều lần anh tự hỏi, nếu bảy năm trước, vào thời khắc định mệnh cho anh của tuổi mười bảy được gặp cô để rồi khắc sâu mãi trong tim hình bóng cô, sẽ ra sao nếu anh không gặp được Cảnh Uyển?Anh hận trái tim mình vì sao đến tận bây giờ vẫn chỉ khắc sâu hình bóng cô? Anh hận bản thân mình tại sao lúc nào cũng nghĩ tới cô, tại sao lại là cô, tại sao lại là người con gái không hề yêu anh...Yêu đến mức khổ tâm như vậy, Hạ Chí vẫn luôn cố chấp nguyện lòng.Tại vì sao? Anh trả lời thành thật: "Vì anh yêu Cảnh Uyển."Nếu mãi mãi cô không bao giờ yêu anh, anh có còn yêu cô hay không? Anh cũng trả lời không suy nghĩ rằng: "Anh cho dù khổ sở cũng vẫn luôn bên cô, dù đau đớn anh cũng luôn yêu cô. Bởi anh yêu cô hơn hết thảy, yêu một người đến mức đau lòng."Nếu số phận có thể cho mình tự chọn lấy, liệu Hạ Chí có lựa chọn được gặp và yêu Cảnh Uyển khi mười bảy tuổi?…
Năm đó, trong lòng Phác Thái Trúc Đào vụng trộm chứa một người, thích phải cháu của anh rể, Đào Nhật Minh. Anh có một đôi mắt màu đỏ thẫm tựa biển lửa rộng lớn, hờ hững gọi cô ấy là "đàn em." Sự ngỡ ngàng của lần đầu gặp mặt luôn khiến Trúc Đào nhịn không nỗi muốn lại gần, nhưng cách biệt về huyết thống lại là ranh giới khiến họ không thể vượt qua, chẳng biết từ khi nào, thầm mến ngây ngô chôn dưới đáy lòng dần dần nảy mầm, từ từ, cũng nảy mầm trong lòng anh...…
trong một lần nói chuyện,tớ đã lỡ thích cậu .... Tác giả : S-hinnn…
Tuy không mỗi ngày, dành để lưu lại tất tấn tật kỉ niệm của tôi.…
Hãy vào đây nếu bạn có những tâm sự giấu kín... Và cùng tôi chia sẻ nổi buồn.| Ai có câu chuyện nào muốn chia sẻ thì hãy liên hệ cho mình ngay trên phần tin nhắn của wattpad nhé |…
Giang Lạc Dao là con gái dòng chính nhà họ Giang, từ nhỏ đã nhận hết sủng ái.Một ngày nọ có một thầy bói đến nói rằng số mệnh của nàng có tai ương, trừ khi tìm được một người có tính khí bạo ngược để đi cùng, thì mới có thể chuyển nguy thành an.Cha nàng luống cuống quyết định - đưa nàng tới biệt phủ Nhiếp Chính Vương.Là người nổi danh tàn bạo và quyền lực nhất thiên hạ, Nhiếp Chính Vương còn đang nợ nhà họ Giang một ân tình. Ai ngờ nhà họ Giang lại nhanh chóng giao con gái mình cho hắn ta.Nhiếp Chính Vương không thèm ngẩng đầu, chỉ cầm bút hồi đáp: "Bổn vương không cần con gái của ngươi."Ngay khi hắn vừa viết xong, một cô gái yêu kiều khoác chiếc áo choàng bạc bước vào, khẽ nói: "Lạnh."Nhiếp Chính Vương cau mày: "Lạnh? Lạnh thì đừng chạy lung tung."Sau này, Hầu gia nhà họ Giang vui mừng đến đón con gái về nhà, nhưng không ngờ lại bị từ chối ngoài cửa.Nhiếp Chính Vương cho người trả lời: "Con gái của ngươi, bổn vương giữ lại rồi."Nhiếp Chính Vương lúc đó đang ở trong phủ dịu dàng dỗ dành cô gái bên cạnh: "Ngoài trời lạnh, nàng ở lại trong phủ đi, hôm nay đừng đi gặp cha nàng nữa, được không?"《 Nhiếp Chính Vương đấu trí với cha vợ 》…
Xoài nhỏ, em sẽ không thoát được đâuTruyện viết bởi Zoe và Ron thuộc FY_team Vui lòng không reup và chuyển ver…
Tớ là shipper của thuyền Jennie và B.I !Mng ủng hộ tớ nha~Truyện có thể có những từ ngữ thô tục, ai không quen có thể bấm next…
- Truyện này không phải câu lạc bộ ngoại tình nhé- Chỉ cùng một tác giả nên nét vẽ giống nhau cũng là chuyện thường tình- Nói chung là cực hay ~~----------------" Tiền bạc nhất định có thể đem đến hạnh phúc hay sao ? Không biết, nhưng tôi biết khi không có tiền nhất định sẽ đem đến bất hạnh! " . Giữa thành phố này, tất cả những cô gái hay chàng trai, họ giúp đở lẫn nhau, lợi dụng lẫn nhau, phản bội lẫn nhau. Cuối cùng lại hình thành, thành một nhóm. Nhưng giữa một thành phố chỉ có dục vọng, bọn họ có thể gặp được tình yêu chân chính và tình bạn chân chính!?- Tác giả: Kha TiểuNguồn: ngônphong…
Tác giả : Nguyễn Ngọc Trân QuếThể loại : Ngôn tình, NgượcNhà họ Manoban có hai người con gái song sinh. Người chị tên La Nancy, người em tên Lalisa.Tính cách cả hai lại không giống nhau. La Nancy xảo trá, mưu mô, còn Lalisa lại hiền lành và tốt bụng.Dẫu cùng là con nhưng cô luôn bị cha mẹ mình không coi như con ruột mà chỉ đối xử tốt với Mộc Vân. Những thứ đẹp đẽ thì cô mãi không bao giờ có phần.Chị cô nhờ ngoại hình quyến rũ cùng mưu mẹo mà câu được vị tổng tài của đoàn Jeon Thị, tên Jeon Jungkook.Ba năm trước, bố mẹ anh bị tai nạn giao thông mà qua đời. Ngày chôn cất cha mẹ mình mà anh gần như suy sụp, không còn muốn sống trên đời này nữa đến khi gặp được cô.Người con gái chỉ nhẹ nhàng trao lá thư nhưng đủ khiến anh có lại nghị lực mà quyết tâm phấn đấu để phát triển được như bây giờ.Anh chỉ biết cô ấy họ La, vì thế khi gặp La Nancy đã vô tình nhầm lẫn ả thành cô gái năm xưa.Vì một vài hiểu lầm, La Nancy lại muốn cô làm người thế thân trong lễ cưới của bản thân, còn mình dựng lên một vở kịch để người ngoài nhìn vào nói người em gái này thật ác độc, còn ả lại được coi thành người tốt.Ông trời thật trớ trêu, người anh tìm kiếm năm xưa đang ở trước mặt mình nhưng anh lại không biết. Còn sỉ nhục và căm ghét cô.Cuối cùng cả hai người sẽ như thế nào ? Anh và cô có nhận ra nhau hay cô tiếp tục trải qua những ngày đau khổ ?…
"Rùa biển."Thấy không có ai đáp lại, cậu quay sang nhìn nó, cảm thấy Khánh Nghi hơi ngốc, mà có chút đáng yêu."Này! Rùa biển."Nó dừng bút, cau mày nhìn cậu:"Sao cậu cứ gọi tôi là rùa biển mãi thế, tôi có tên mà."Cậu ngả người về phía sau, khoé miệng khẽ nhếch lên:"Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu đấy, giống y con rùa biển, cô đơn, bơ vơ và lạc lõng."Nguồn ảnh: Pinterest.…
Đây là những đoạn tản văn về tình yêu hay đơn giản là những mảng cảm xúc còn động lại trong anh.Anh không hề cô đơn vì vốn dĩ tất cả mọi người đều cô đơn.Tác giả: Trà CúcThời gian: Không cố định…
Tác giả : Mộng Vu Phương Tôi yêu anh ấy rất nhiều. Yêu một cách điên dại . Yêu anh gần ba năm tôi mới biết tên anh . Yêu anh hai năm tôi mới biết anh học chung lớp học thêm tiếng anh với tôi. Lúc đó tôi có cảm giác gì ? Mừng? Hạnh phúc ? Hay tiếc nuối? Anh không biết tôi yêu anh. Không đúng! Anh còn không biết tôi là ai. Thật đáng cười!Anh thì vẫn vui vẻ cùng bạn bè ,người thân không hề quan tâm đến sự xuất hiện của tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi có nên buông tay hay không. Nhưng tôi không nỡ. Điều làm tôi hạnh phúc nhất có lẽ là hàng ngày trên con đường đến trường sẽ phải đi qua nhà anh. Suốt ba năm liền mỗi khi đi học tôi đều vô tình như không nhìn vào nhà anh để tìm kiếm bóng hình ấy. Nhiều lúc không có tôi thất vọng đến nhường nào. Song nhiều lúc lại thấy anh đang đứng ngoài cửa để dắt xe đi học ,ánh mắt của anh tuy chỉ là vô trình lướt qua tôi nhưng cũng đủ khiến trái tim tôi đập loạn.Em thật muốn anh biết em yêu anh đến điên cuồng nhưng không thể được rồi . ---Cô ấy sẽ như thế nào khi người mình yêu đang rất hạnh phúc khi không có cô . Cô ấy lựa chọn buông tay hay tiếp tục đấu tranh cướp anh ta về . Liệu có một ai chịu đựng được mà yêu thương cô .Tình bạn hay tình yêu? Người cô muốn ở bên đến cuối đời là ai ?Chỉ cần bạn hi vọng , bạn hãy quay đầu nhìn về phía sau có người đang đợi bạn đấy !…
Nội dung truyện Hibi Chouchou: Một cô nàng dễ thương, ngây thơ và hơi rụt rè. Một anh chàng thẳng thắn, mạnh mẽ nhưng lại nhát gái. Điều gì lại đưa hai con người này lại gần với nhau? Câu chuyện tình của họ cứ diễn ra một cách thật từ từ... chậm rãi... nhẹ nhàng nhưng không nhàm chán, êm đềm nhưng không nhạt nhẽo. Tình yêu đôi khi cũng như vậy mà, nhỉ...?!* Đọc từ phải sang trái nhé!!!…
Tác giả: Lung NguyệtTình trạng bản gốc: On goingTình trạng bản Edit: On goingCp: (OC) Seneis x Gojo SatoruLưu ý: Seneis là TOP, Satoru là BOTThanh tỉnh, mê muội, ngày đêm đảo lộn không ngừng.Dính dớp, dồn dập, mồ hôi thấm ướt toàn thân.Nếu thời gian có thể quay ngược, trở lại ngày Seneis đưa ra lời đề nghị hẹn hò với cậu, Gojo Satoru thề với trời rằng tuyệt đối sẽ không dễ dàng đồng ý tên khốn đó như vậy!Thiếu niên sớm trở thành kẻ mạnh nhất, hiếm khi có lúc chật vật đến thế.Đôi môi run rẩy không nói nổi nửa câu, chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở vô nghĩa."Chú... em khuyên chú... đừng quá đáng!"Kẻ mạnh nhất không thể khống chế nổi phản ứng dữ dội của cơ thể, đến cả lời nói cũng nhiễm theo sự ẩm ướt dính dớp cùng chút nghẹn ngào khe khẽ.Nhưng ngay giây tiếp theo, cằm cậu đã bị một bàn tay xương khổng lồ bóp chặt, nghiền qua môi lưỡi cậu một cách chậm rãi.Con quái vật phi nhân loại đè lên người cậu, mái tóc dài như lồng giam phủ kín lấy cậu."Satoru-kun, cố thêm chút nữa đi." Cậu nghe thấy thanh âm chẳng khác nào lời thì thầm của ác quỷ.Khốn kiếp!…
trả request của @suga-sugar93…