[ truyện tranh ] Không gả cho tông tài, gả cho người hầu
nữ chính bị em gái hãm hại, qua đêm cùng với người đàn ông lạ . => chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo??nhóm dịch:phượng vũ đài…
nữ chính bị em gái hãm hại, qua đêm cùng với người đàn ông lạ . => chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo??nhóm dịch:phượng vũ đài…
Xấu, ừ thì cũng không tệ, nhưng tệ là tệ ở chỗ đã xấu mà còn có một thằng BFF mất dạy :vTruyện kể về những ngày tháng "nồng ấm và vui vẻ" của cặp đôi Lồn và Cứt :vLưu ý: Truyện có lời lẽ chửi tục =))))…
Hài troll khắm bựa lâu lâu buồn đam mỹ yuri ;)…
Au: Kemin'sCategory: Pink, S....xRating: NC-17Disclaimer: Các nhân vật trong truyện không thuộc về tôi, Tất cả là hư cấu,Nhân vật là do tôi quyết định…
"Chờ một ngày hai ta chung đôi dù cho hai nơi xa xôi"Một người lớn lên nơi trời Tây, một người với trái tim thủy chung cho quê nhà, một người giữ khoảng cách, một người kiên nhẫn chứng minh. Ngày qua ngày sự thấu hiểu dần thay thế định kiến, để rồi tình cảm nảy mầm lúc nào chẳng hay, họ không biết từ bao giờ, ánh mắt mình đã dừng lại trên người đối phương lâu hơn một chút, từng cơn gió thoảng qua cũng có thể gợi nhớ đến nhau. Những tưởng mối nhân duyên này sẽ nở rộ như hoa mai trước sân chùa năm ấy, vậy mà nhân gian lại bạc kẻ có tình. Chiến tranh chẳng chừa một ai, thân là đấng nam nhi thì lý nào lại ngồi yên được khi đất nước gặp nạn? Hai thiếu niên đang độ đôi mươi đành gác lại tình riêng mà gửi vào cái tình chung cho nước nhà. Nếu duyên nợ chưa hết, thì dù cách nhau một kiếp người, ta vẫn sẽ tìm lại nhau, viết tiếp câu chuyện còn dang dở...ĐÂY LÀ SẢN PHẨM TƯỞNG TƯỢNG, VUI LÒNG KHÔNG NHẦM LẪN VỚI ĐỜI THẬT!!!!…
Ánh nắng dần tắt trên những kẽ lá, làn gió chiều luồn qua mái tóc khẽ làm rối tung những lọn tóc con. Tiếng còi xe inh ỏi lẫn trong tiếng xe đạp lách cách vang lên trên phố - âm thanh quen thuộc của một ngày tan trường mệt nhoài. Sau năm tiết học, cảm giác như tôi có thể gục xuống bất cứ lúc nào, nhưng vẫn phải cố gắng gồng mình đạp xe về nhà.Vừa bước vào đến nơi, tôi liền đổ người xuống chiếc ghế dài. Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, tôi đã vội mở cặp để cất sách vở. Bỗng, tiếng thông báo điện thoại "ting ting" vang lên liên hồi. Tôi cầm máy lên, vừa loay hoay cất cặp vừa đọc tin nhắn. Là Thanh Diệp:"Ê Khiết, trong cặp tao bỗng dưng có lá thư gì lạ lắm nè."Động tác của tôi khựng lại ngay lập tức. Cơn mệt mỏi tan biến, thay vào đó là sự tò mò lên đến đỉnh điểm. Tôi nhanh chóng gõ phím:"Gì? Thiệt hả? Đâu, mở ra coi, chụp tao xem coi"Thanh Diệp gửi tới một bức ảnh. Đọc xong những dòng chữ ấy, tôi lặng người đứng đó, lòng đầy hoài nghi: "Kì lạ thật? Thích? Thích bạn thân mình á? Á đù..."----------Lúc ấy, tôi đâu hề hay biết, lá thư ấy có thể là một ký ức ngọt ngào tựa viên kẹo, nhưng cũng có thể... là một viên kẹo chứa đầy độc dược.----------✨Ngày viết: ngày 4/7/2026…