trao duyên - jakeki
"chúng ta, thanh mai trúc mã".couple: sjy - nrk.…
"chúng ta, thanh mai trúc mã".couple: sjy - nrk.…
p/s: truyện có vài chi tiết hơi êy tin pờ lút nên cân nhắc nhaaaaaa「lowercase」…
top!jake × bottom!sunghoon…
"anh ơi, sao anh lại yêu em thế?"dựa trên bài hát "10 reasons why i love you - lee seokhoon"…
"jaeyun à...lee heeseung này không có gì ngoài trái tim yêu em" - lee heeseung* SÔNG TRĂNG NGOẠI TRUYỆN*không nhận chuyển ver dưới mọi hình thức…
Khi nào anh về?…
" Anh ơi... "" Ơi "" Bé sốt mất rồi... "!!Lưu ý: bạn nào không thích có thể đi giùm mình!!…
Jake giờ đây giống như một ngôi sao băng lạc lối, còn Sunghoon là biển cả rộng lớn mà gần như suốt đời chỉ biết ngắm nhìn trời sao. Vào cái ngày Jake sảy chân ngã xuống từ trên cao, trong lòng Sunghoon lại vừa hay đón được một ngôi sao băng lấp lánh.@pppnhan.…
tại sao kẻ điên luôn là người thiệt thòi?…
warning: ooc.mô tả: chúc anh một đời an yên.…
"if you're sunflower, i'll be your sunshine."Happy Valentine's day for JaeKyu and me=)))❤🦁🐨…
|series này có những mẩu chuyện ngắn về hai bạn daengdaengz, sự dễ thương của sim cún loi choi và một park sunghoon cưng chiều bé nhỏ của mìnhau trdcs_…
Hãy đọc và tưởng tượng thật xa…
"...dưới tiết trời se lạnh, tuyết rơi nhẹ nhàng trắng phủ tầng tầng lớp lớp. Trong cái đêm trời chẳng có nổi một ngôi sao nào lấp ló, đen kịt. Có một Park Sunghoon cười khúc khích nắm tay Sim Jaeyun bước đi trong ánh đèn đường vàng chập chờn,..."___a bit bitter ; a bit sweet ⋆𐙚₊˚⊹♡…
"ba năm qua, cậu có đau lòng không?"…
một oneshot minhwan nhỏ nhắn dành tặng cho jaehwanie yêu dấu 💕💕💕…
câu chuyện ngốc xít xung quanh hộp kẹo c con vịt._warn: các chi tiết trong fic đều không có thật.lowercase…
nói chung là otp tà đạo :vv…
Dưới cơn mưa rào năm ấy, có hai trái tim đã chẳng còn chung nhịp đập.Disclaimer: nhân vật trong fic không thuộc về mình, họ thuộc về nhau và sẽ luôn là như thế.…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…