Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Nếu một ngày em biến mất, anh có còn đi tìm em không?"Giữa tiếng đàn piano trong giáo đường, những buổi chiều bên biển và chiếc đồng hồ cũ cất giữ lời hứa năm nào, một chuyện tình lặng lẽ bắt đầu.Để rồi nhiều năm sau, khi đi khắp thiên hạ tìm lại người mình yêu nhất, anh mới hiểu...Có những lời hứa không bị thời gian lãng quên.Chỉ là người nghe đã không còn ở đó để chờ.…
Summary: Liệu bạn có bao giờ tự hỏi vì sao Prussia vẫn còn sống, kể cả khi quốc gia của anh đã không còn tồn tại? A/N: Lần đầu tiên dịch fic ಥ﹏ಥ có gì mong được chỉ bảo thêm.Disclaimer: Hetalia thuộc về Hima-papa và cái fic này thuộc về gdesertsand trên AO3. Bản quyền bản dịch là của RestInPasta. Vui lòng không mang đi khi chưa có sự cho phép. <<Đã xin permission của author>>…
chuyện kể về mụt chag trai dễ thg, đầy cá tính và hành trình bẻ cog zai thăg của c ấy, cug đón xem chuyện tình iu giữa họ nhs!!rĩ x bcun.đam mỹ ko h ko ngượcbait, mong các c không phải nhân rĩ đừng đọc để bảo toàn thể diện cho tôi.chúc mừng anni mấy tháng ko biết của xã rĩ nhs.…
Jimin nhặt được một thằng nhóc alpha bị bỏ rơi vào đúng ngày sinh nhật của mình. Hắn không biết nên gọi đây là món quà sinh nhật quý giá mà ông trời ban cho hắn hay cái của nợ phiền phức nữa.…
Thể loại: Ngược, Đam mĩ, Hiện Đại, 1×1Tác giả: Đức Hoa _______________Giai đoạn đau đớn không biết sẽ kéo dài trong bao lâu, có một hôm, tôi trở về lúc khuya, phát hiện Điền Chính Quốc còn chưa ngủ. Cho dù biết cậu ấy không nhìn thấy, không nghe thấy, tôi vẫn hỏi: "Em còn chưa ngủ à?"Kỳ lạ, hình như cậu ấy nghe thấy, chủ động chạm vào tay tôi, cậu ấy còn có thể mở miệng nói chuyện, "Mẫn Doãn Kỳ."Hóa ra, cậu ấy vẫn biết là tôi.Cậu ấy cầm tay tôi, đưa lên má mình, nhẹ nhàng cọ xát một chút, như một con mèo nhỏ hiền lành."Doãn Kỳ...""Ừ." Giọng tôi khàn khàn, nhìn động tác làm nũng của cậu ấy, mọi lời nói đều nghẹn trong yết hầu.Cậu ấy cười, thỏa mãn sung sướng như một đứa trẻ, cậu ấy khoác tay tôi, dịu dàng ngẩng đầu, cặp mắt to mờ tối nhìn tôi, "Doãn Kỳ, em đã từng nói chưa...""Ừ?""Em yêu anh." Cậu ấy hé miệng, thổ lộ với tôi. Thổ lộ rất nghiêm túc, toàn tâm toàn ý.Hốc mắt tôi ngỡ đã cạn khô lại một lần nữa chảy nước mắt, hồi lâu sau, tôi mới nắm tay cậu ấy, khẽ gật đầu: "Anh biết, Chính Quốc, anh biết rồi, em nghe thấy không?"Hình như cậu ấy nghe thấy, nở nụ cười. Có điều, bàn tay đang nắm chặt kia, chầm chậm trượt khỏi lòng bàn tay tôi.Giây phút đó, tôi nghe thấy rõ ràng, có thứ gì đó trong tim tôi rơi xuống, rơi thẳng vào bóng tối sâu thẳm vĩnh hằng. _________________…
!DROP!Cậu bé năm xưa làm trái tim tôi lưu luyến, mãi mãi chẳng bao giờ quên.." Tôi thích anh Cap "" Thế hả? Tôi cũng thích cậu "Tưởng thằng nhóc này thích theo kiểu yêu mến thôi chứ? Hóa ra là yêu.…
"Chẳng phải là Xuân Diệu, anh cũng biết làm thơ vì trong đầu anh toàn là thương với nhớ"; "Em có yêu bản thân mình không? Nếu có làm tình địch với anh nhé"; "Nhà em có sao em không ở mà đi chuyển hộ khẩu vào trái tim anh?; "Nhà em có bán rượu không/ Mà nói chuyện với em sao anh say quá/ Dừng lại nhanh, cười thêm cái nữa là tim anh đứt phanh"...poster by @luvawin…
Mình là dân cp nên những gì mình viết chỉ muốn để thỏa mãn cảm xúc bản thân. Không thích có thể pass qua. Mong mọi người những ai đồng cảm sẽ ở lại ủng hộ mình.Truyện có yếu tố hư cấu không có thật…
Summary: Okita Sougo không nhận ra giá trị của sinh nhật kể từ khi chị cậu mất, và bản thân cậu đã thiếu đi điều gì đó mà bản thân chưa nhận ra.Nguyên tác: Gintama (Sorachi Hideaki)--------Truyện chỉ đăng duy nhất trên wattpad, facebook và wordpress.…
Đây là hội Mlpfimfiction, nó thuộc dạng hội của các fan. Các fan mlp hãy tham gia hội nào, chúng ta cùng chung tay tạo nên mlpfimfiction trên Wattpad thật tuyệt vời. Nó thuộc dạng các loại truyện theo khối. Từ 1 đến 12, loại nào cũng có. Hai khối có một chủ tịch và 1 phó. Sẽ có 5 người thuộc hội đồng quản trị. Đọc đi rồi mình giới thiệu.…
đoá bỉ ngạn với màu đỏ tươi rói, đôi ta trao nhau từng cánh hoa mong manh.đoá bỉ ngạn là tương lai của em, chỉ mỗi chàng hay biết.// 28072017chút quà mọn cho em yêu của mình, @sexy_baby_oh_my_lady;…
Có lẽ số phận là không thể đoán được, đâu ai biết được một người có phận đời bi ai tột cùng, lại đánh cược cả tâm can mình vào một mối tình. và có lẽ là đúng, khi Nam đồng ý lời tỏ tình của Việt, thì Việt cũng đã âm thầm cứu rỗi trái tim đang héo mòn của cậu, từng ngày. trong ánh hoàng hôn chênh vênh lại phản chiếu bóng hình của hai người đang hôn nhau, ôm nhau thật chặt. số phận của hai người, như dải lụa hoàng hôn thêu dệt, cả đời gắn liền với nhau.…