Tĩnh lặng
SỨC MẠNH CỦA SỰ TĨNH LẶNG TRONG THẾ GIỚI HUYÊN NÁO…
SỨC MẠNH CỦA SỰ TĨNH LẶNG TRONG THẾ GIỚI HUYÊN NÁO…
Sẽ ra sao khi love và sex được đưa nên bàn cân......Cùng đón chờ kết quả nhé!!!…
Anh Trình Thiên Ngọc là chàng trai khóa trên, có nụ cười tỏa nắng biết bao nhiêu cô gái theo đuổi .Anh là người tập hợp tất cả các yếu tố đẹp đẽ nhất mà con người muốn có : học giỏi , đẹp trai ,nhà có điều kiện .Khi nhắc tên anh không biết bao nhiêu cô gái phải trầm ngâm, mơ tưởng đến anh. Cô Cố Thanh Hiên là cô gái hết sức bình thường, hay nói cách khác là quá sức bình thường . Bởi vì bắt gặp nụ cười của anh mà đem lòng say mê. Cũng bởi vì gặp được anh mà cuộc đời cô trải qua nhiều khía cạnh của tình cảm.…
truyện kể về tình yêu giữa Nomura Aoma và người chị mà cậu hứa sẽ làm chồng của chị ấy vào kì nghỉ hè lúc 10 tuổi-Etoru Yoshiwara. 8 năm sau, cậu gặp lại chị ấy ở Tokyo, liệu họ sẽ đến với nhau, hay lướt qua đời nhau và lời hứa ấy dần cho vào hư vô?…
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…
Viết về cuộc đời em khi không có anh và khi em có anh.Nói về đôi dòng suy nghĩ của quốc về cuộc đời em và người em yêu thương.…
Tiếng violin réo rắt từ tầng 2 vang vọng, bị cơn mưa đầu mùa lấn át...Đâu đó chỉ còn nghe tiếng mưa dữ dội...Violin còn... Hay tắt...?…
Từ lúc Linh Lang đánh rơi cây quạt linh vật của sơn môn mình, bao nhiêu tà sư dùng cả pháp lực của mình để đánh cắp linh vật để nâng cao tu vi. Thử thách này có thể làm cậu tan xương nát thịt nhưng người liều lĩnh như Ling Lang từ khi tầm sư học đạo đến nay có biết sợ là gì. Trong chuyến hình trình đầy cam go cậu đã gặp được tiền duyên kiếp trước của mình, chỉ là anh lại là ông hoàng ba của đức Kim Thượng nơi kinh đô. Thế rồi khi anh đặt chiếc quạt vào tay cậu, một giọt nước mắt rơi xuống tưởng như cơn mơ mùa xuân vì lòng ai héo hon nay nở hoa bao trùm cả sự xao xuyến.…
Cách đây hai năm, cậu bước chân vào nhà họ Cảnh dưới ánh mắt ghen tị của nhiều người, một bước thành thiên nga.Nhưng có ai biết rằng sau hai năm, một người đàn ông đã lấy chồng như cậu vẫn còn trong trắng...Một hôm, cậu bị mẹ chồng và em chồng hãm hại, đặt bẫy tống cậu cho người đàn ông kia - Jung Hoseok, tổng tài khu vực Châu Á - Thái Bình Dương thuộc tập đoàn Jung Thị........ "Min Yoongi, tuy tôi không có tình cảm gì với cậu, nhưng dù thế nào thì cậu vẫn là người của Cảnh Nam Kiêu này, thế nên tốt nhất cậu nên biết cư xử sao cho phải phép!" Sau ngày hôm đó, người chồng của cậu đã cảnh cáo tận mặt rằng: "Nếu tôi phát hiện bị cắm sừng thì cậu rất thảm đấy."Thật là quá lắm rồi!Tên khốn đó thật quá đáng! Đã cắm sừng cho mình, mình sắp biến thành hưu rồi mà còn dám nói những lời như vậy ?!Vì vậy.....Đã không làm thì thôi, đã làm phải làm cho oanh liệt! Cậu cũng học bài của hắn một lần, xem ai sợ ai!Đây là truyện tui edit tiếp của 1 thím, chỉ vì sở thích thôi. Truyện của thím kia là edit từ chap 1-103 rồi. Nếu ai có nhu cầu đọc từ chap 1 thì LINK đây nhé : https://www.wattpad.com/story/113951722-drop-hopega-ver-t%E1%BB%95ng-t%C3%A0i-ly-h%C3%B4n-%C4%91i…
Tôi vội vã đi qua để mùa thu ở lại. Thu trong những thương, những nhớ, và cả những giấc mộng trẻ thơ.Minh, hẹn cậu trong một thoáng thơ ngây. Mưa nặng hạt lắm, thấm đẫm khuôn mặt tôi, hoà lẫn dòng nước mắt bi thương "liệu có bao giờ tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ như thế này chưa nhỉ". Một thứ gì đó chặn những giọt nước đang hối hả khiến tôi ướt đẫm, chiếc ô màu đen quen thuộc, bên tai vang vỏng giọng nói trầm thấp :-Ngoan, đừng khóc, có tớ ở đây rồi.…
Tương lai trong tầm tay. :")…
thiệt ra thì đây là bộ truyện đầu tiên tui viết và cái tên vs cái truyện ko giống nhau đâu đặt tên nghe bùn chết đi được nhưng ko p Se…
Đã nói phải quên anh nhưng những điều ngọt ngào hai ta đã trải qua em vẫn nhớ.Bảo rằng muốn quay về bên em nhưng hắn sẽ chẳng thể quên mình đã đối xử tàn nhẫn với em thế nào.Hai chúng ta, đều quên mất cách để quên đối phương như thế nào.[ fic được lấy cảm hứng từ bài hát Fade của Jeff Satur]*Nếu lấy truyện đi vui lòng hãy ghi cre tên tôi nhớ. Yêu các pồ và nhớ nghe nhạc mới của Jeff để buồn lạc quan nhé*…
chào mừng cậu đến nơi mà tớ kể chuyện đời mình dưới góc nhìn khách quan…