「allcy」mộng hoa
cậu trai ấy tựa như cơn gió, hệt một báu vật quý giá mà bất kỳ ai cũng muốn nâng niu. ...| rika |…
cậu trai ấy tựa như cơn gió, hệt một báu vật quý giá mà bất kỳ ai cũng muốn nâng niu. ...| rika |…
warning: ooc, chữ thường. nhạt và tối, chênh nhưng không ngã. tớ đứng đây để nâng niu, để giữ một người mà tớ không nên.…
dui lòng đọc kĩ intro…
ིྀ˙ Một mẫu chuyện nhỏ nhẹ nhàng về em Sơn và bạn Hiếu. "Miễn ta bên nhau là được! "…
Cho đi là hạnh phúc, em sẽ buông tayNíu ké sự thật chẳng có can đảm đấyEm yêu AnhNhưng phải buông tay anh ra thôi!😐…
dui lòng đọc kĩ intro…
Lúc cô mất đi người thân duy nhát còn lại trên cõi đời, hắn đến và nói với cô " ..Từ sau đi theo tôi. Em sẽ không sợ bị tổn thương nữa". Lúc cô vùng vẫy giữa nổi ám ảnh bao năm qua, hắn bên cạnh cô và nói "Có tôi bên cạnh, tôi cùng em vượt qua ác mộng" Lúc cô cảm thấy yếu đuối nhất với quyết định của mình, hắn khẽ nói rằng "Được, mọi chuyện để anh lo" Lúc cô còn đang buông xuôi với chính mạng sống của mình, hắn lại chỉ một câu " Anh chỉ sợ, em không tỉnh dậy nữa"---------------------------------------------------------Chỉ là bỗng hiện cốt truyện lên trong đầu nên viết ra luôn thôi, túyp truyện cũng không quá mới lạ, có những chỗ còn nhiều thiếu xót. Cảm ơn mọi người đã ghé qua ủng hộ đứa con nhỏ của mình ^ ^ Có gì cứ để cmt lại nhé.…
【 mỗi ngày cố định đổi mới thời gian:00:05:00】Lâm hạnh là bị coi như rác rưởi ném cho từ khê vãn, rốt cuộc ở từ khê vãn trên tay khai thành một đóa kiều diễm hoa hồng.Từ khê vãn đối lâm hạnh quá hảo, cứ thế lâm hạnh đắc ý vênh váo, đối từ khê vãn có điểm ý tưởng không an phận.......Từ khê vãn đem dơ hề hề lâm hạnh nhặt về gia, trơ mắt nhìn cái này tiểu sửu hài nhi trưởng thành nũng nịu hoa hồng.Tú sắc khả xan, ăn vẫn là không ăn?Từ khê vãn liếm liếm môi, thoả mãn.【 đọc chỉ nam 】1. Từ khê vãn ( công ) X lâm hạnh ( chịu )2. Công thụ tuổi kém vì 15 tuổi, năm thượng công3. Có ngược thận nhập4.HE5. Tác giả Weibo: @_ ba tháng đồ đằng _Tag: Đô thị tình duyênYêu sâu sắcCận thủy lâu đàiTrưởng thànhTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm hạnh, từ khê vãn ┃ vai phụ: ┃ cái khác: HE…
Học sinh cá biệt Trần Minh Dương vốn đang lông bông ở trường cấp ba xếp cuối tỉnh, đột nhiên được chuyển qua lớp 10 Toán của trường chuyên Nguyễn Viết Xuân.Đối với cậu, chuyển trường không phải chuyện gì quá to tát, chẳng qua là đổi chỗ đặt mông mà thôi. Chẳng bao lâu sau, cái tên Trần Minh Dương đã trở thành nỗi khiếp sợ của các giáo viên tổ Khoa học tự nhiên, cũng trở thành nỗi sợ của mọi học sinh trong lớp. "Rất vui được làm quen với chúng mày?"Lớp 10 Toán: Cảm giác ý cậu ấy là "Tao từ nay sẽ làm bố của cả cái trường này, thằng nào nhờn chết với tao" mới đúng....Nguyễn Hải Nam - thủ khoa chuyên Toán, kẻ hủy diệt kì thi - là quốc bảo được ngành giáo dục tỉnh nhất mực nâng niu. Đối với vị thiên tài đó, người ta chỉ biết ngưỡng mộ chứ không dám lại gần, bởi ánh mắt cậu lúc nào cũng lạnh lẽo như muốn đuổi người vậy.Ít ai biết, đằng sau vỏ bọc lạnh lùng ấy, Nam thật ra chỉ đang mất ngủ mà thôi.Cậu tìm mãi cũng không ra cách chữa bệnh, đêm nào cũng thao thức đến nỗi phải làm mười đề thi thử giết thời gian. Cho đến khi bước chân vào rạp chiếu phim số 13, cậu mới biết nơi đây có thể giúp mình ngủ sâu giấc suốt mấy tiếng đồng hồ.Nhưng tại sao bạn cùng bàn của cậu, học sinh cá biệt Trần Minh Dương cũng ở đây vậy?…
Fic có lấy ý tưởng mô tuýp phòng chat (panenka...)Fic chủ yếu viết về các cầu thủ Khoá 4 HAGL JmgLà fic BLLà fic viết vu vơLà fic vui vẻ thôi nha…
"Quang Anh đợi em nhé,sớm thôi chúng ta sẽ lại được gặp nhau"..."Đức Duy, anh vẫn luôn ở cạnh em mà sao lại phải chọn đi theo anh?"chuyển ver đã có sự cho phép của author.https://www.wattpad.com/story/362492848-gongfourz-b%E1%BB%A9c-th%C6%B0-g%E1%BB%ADi-em…
Tác giả: Tô MaryThể loại: Ngôn tình, Sẵc, SủngGiới thiệu: Ngồi trên sô pha dọc dãy hành lang là mấy nữ diễn viên xinh đẹp trẻ trung, ngay cả cạnh tường cũng có một vài cô người mẫu dáng người phập phồng, quyến rũ. Điều đó đủ để thấy, lần thử vai này yêu cầu không khoa trương chút nào - muốn dáng tốt có dáng tốt, muốn xinh đẹp có xinh đẹp. Diệp Phù đến muộn, vừa mới nhận chủ đề vai diễn đã bị gọi tên, cô theo sau một nhóm nữ diễn viên xinh đẹp, xếp hàng đi vào.Phía bên trong, ngoài đạo diễn ra còn có một người đàn ông đeo kính râm đang ngồi, cách một khoảng cách, cô không dám nhìn nhiều, chỉ vội vàng lướt qua rồi tập trung vào chủ đề trên tay. Khóc. Nội dung về khóc thì rất nhiều, bi thương, tức giận, xấu hổ buồn bực, rồi cả đau khổ, mỗi loại hoàn cảnh khóc lại không giống nhau nên cô không biết làm thế nào để diễn đạt từ "khóc" này.…
Nó vì Touman, vì Mikey mà hy sinh như vậy là đủĐến cuối cùng thì nó cũng chẳng thèm bận tâm đến cái thứ cảm giác của họ mà thẳng thừng rời điTôi đã chịu tổn thương và hy sinh vì các người suốt một kiếp, bây giờ đã đủ rồiTôi chẳng còn có ý định níu kéo bất cứ thứ gì của các người nữaHối hận của các người tôi cũng không nhận nữa"Có không giữ thì mất đừng tìm"Đúng, đừng làm phiền tôi nữa Tâm này của tôi chết từ lâu rồi...____________Văn án lừa tình đấyLưu ý, OOC toàn bộ nhân vật, np, ngược (theo con tác giả nghĩ)…
"... Thanh âm trong trẻo quen thuộc ngân lên trong không gian như thể một giọt nước nhiễu xuống làm ngưng đọng tất thảy âm thanh nơi ảo cảnh, để lại sự phẳng lặng vô tình đến ám ảnh. Trái tim Xiao quặn thắt lại, có gì đó chẹn lại nơi cổ họng khô rát khiến hắn không thể đáp lời người. Hắn hít một hơi thật sâu rồi nghiêng đầu qua hướng mà giọng nói xuất phát. Vẫn là cái áo choàng xanh lá, vẫn là nét mặt vô tư hơi trẻ con đó, vẫn là nụ cười xinh đẹp kia, vẫn là bầu trời thu gọn trong đáy mắt lục bảo mà hắn lỡ sa chân vào. Venti vẫn nhẹ nhàng nhìn hắn như bao lần, nhưng vị dạ xoa nhận ra một sự khác biệt lớn lao: trong bầu trời lục bảo không còn những đám mây mù vây kín. Hôm nay đôi mắt ấy trong trẻo bình yên đến nao lòng, không còn chút phiền muộn lưu lại nơi đáy mắt người. Một chút cũng không. Đôi môi Xiao cong lên, vẽ thành một nụ cười. Dạ xoa bất chợt ôm lấy người, hắn nũng nịu như mèo con rúc vào người chủ nhân tìm hơi ấm..."Ảnh bìa thuộc về @natsumeoww (twitter).…
Chân trần giẫm lên lớp lá khô dày cộm, mỗi bước chạy đều nghiền nát chúng thành những mảnh vụn giòn tan, vang lên thứ âm thanh khô khốc như xương cốt vỡ vụn dưới gót chân.Ánh dương treo lơ lửng trên cao dần vụt tắt, kéo theo sinh mệnh lẽ ra đã phải lụi tàn từ lâu. Nhưng ngay tại ranh giới mong manh ấy, có kẻ ở lại đã dang tay níu giữ, cưỡng ép nó tồn tại - dù chỉ là một cái bóng méo mó của sự sống."Giết tôi đi, Akira - kun."Lời nói rơi xuống nhẹ bẫng, không còn run rẩy, cũng chẳng còn van xin - chỉ là một sự chấp nhận lạnh lùng, như lá khô đã bị giẫm nát, đâu còn nguyên vẹn để quay về."năm ấy, đã từng có một người gọi tôi là ánh dương"…
Trên tầng 2, tiếng đàn piano của Min Yoongi bắt đầu vang lên, một bản Nocturne buồn bã hòa vào tiếng mưa rơi.Khu phố Hwa Yang lại trở về với nhịp điệu thường ngày của nó: Một bản hòa tấu của tiếng đàn, tiếng tích tắc, tiếng lật sách và cả sự im lặng cố chấp của hai con người ở hai bên chiến tuyến.Họ không biết rằng, bánh răng định mệnh đã bắt đầu quay. Và chỉ chiều nay thôi, một sự cố nhỏ sẽ buộc "Kẻ Níu Giữ Quá Khứ" phải bước sang gõ cửa "Người Chữa Lành Thời Gian".…
Luôn có tám đứa con của Kishin xuất hiện ở cùng một thời điểm, mỗi khi Oni bị dồn vào tình cảnh sắp bị tuyệt diệt thì sẽ có một đứa ra đời. Tuy nhiên, vì một sự kiện đã diễn ra rất lâu trong quá khứ khiến cho luôn có thêm một đứa con của Kishin, tức là chín đứa con tại cùng một thời điểm và đứa con ấy sẽ sở hữu nhiều hơn một sức mạnh nguyên tố của Kishin. Tuổi thọ của chúng vốn đã ngắn ngủi nếu cứ lạm dụng khả năng mà chúng "may mắn" có được, đối với đứa con sở hữu nhiều hơn một thì lại càng ngắn hơn nữa. Thậm chí, có những đứa đã phải chết từ khi còn rất nhỏ mà chẳng rõ nguyên do. Tài liệu của hai bên quân đoàn có thông tin ghi chép về đứa con đặc biệt ấy, tất nhiên là không bên nào có được một bản hoàn chỉnh vì nó vốn không phải lúc nào cũng lộ diện. Đứa con của Kishin ấy được xem là mối đe dọa cho cả hai bên và sự tồn tại của nó là để dẫn dắt những đứa con khác. Nếu có thể vượt qua cửa tử thì khi thức tỉnh được bốn trên tám sức mạnh của Kishin, đứa con đó sẽ không còn là chính mình nữa... "Kẻ mà không nỡ để nó chết là tên chỉ huy ở Nerima và thằng nhóc Oiranzaka, nhưng ta thật sự không ngờ là có cả ngươi. Ta cứ nghĩ... một huyền thoại vô tình như ngươi, cùng lắm chỉ là xăm thêm thôi đúng chứ? Mudano Naito~"…