Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Mở đầuNhững năm cuối đời, khi đã bước sang tuổi xế chiều, Lâm Cao Viễn vào ngày giỗ đầu của vợ mình đã phát hành một cuốn tự truyện. Ngòi bút trau chuốt, từng câu chữ sống động như thực, khiến cả bạn bè lẫn độc giả đều có cảm giác quá khứ như hiện về trước mắt. Nhưng nào ngờ, thời gian và người ấy đều như dòng nước lũ trôi qua, không thể níu giữ.Trang cuối cùng của cuốn tự truyện ấy là một bài thơ nhỏ:Có lẽ, là bởi lần đầu gặp em, em đã quá đỗi rực rỡ.Chỉ trong chớp mắt, ánh nhìn tôi lao đi tựa tia chớp,Thế giới bỗng hóa thành một bức tranh hoang dại mất cương.Từ đó, mỗi buổi hoàng hôn của tôi,Mưa giông không dứt, sấm sét chẳng ngừng.Nếu như tình yêu tôi chưa đủ cuồng nhiệt,Vậy em hãy nhìn thẳng vào mắt tôi.Mãi mãi yêu em, anh.Hai tháng sau khi cuốn tiểu thuyết được phát hành, Lâm Cao Viễn được con cái phát hiện đã an nhiên rời khỏi thế gian trong chính ngôi nhà của mình, hưởng thọ 85 tuổi. Theo tâm nguyện của ông, một nửa tro cốt của hai người được chôn cùng nhau, nửa còn lại rải xuống dòng suối ở Trấn Giang, lững lờ chảy mãi về phương xa.…
Tên : Kí Ức Buồn Nhân vật: Ngô Thế Huân X Lộc Hàm Thể loại : Namxnam ; SE Tóm Tắt:-Sao đầu lại đau như thế mỗi lần mình giở nó?? Những hình ảnh xoẹt qua kia rốt cuộc là gì?-Lộc Hàm, rốt cuộc là từ đầu đến cuối là do em tự mình đa tình, tự mình yêu anh, bức anh yêu em nên anh mới như thế này, anh mới ròi xa em !P/s : truyện là của tui do tui viết và chỉ được post tại đây và wordpressd (bosuaquocdaniunaiconbackinh.wordpress.com). các bạn có thể mang đi bất cứ đâu nhưng nhớ đẻ cho tui một tiếng thông báo…
mình tự viết khi cảm thấy chán đời. :3 á há há.__Tại một hành tinh Vinia bao gồm 5 lục địa Gió, lửa , Nước , Lôi , và thời gian. 5 lục địa đó tượng trưng cho 5 vị thần của họ và người cầu nối với thần chính là Saj. Nhân vật chính không phải thần , cũng không phải Saj. Cậu ta là một đứa con trai trong một gia đình quý tộc nhỏ bé dễ bị thao túng. Nhưng sự thật thế sao? [ Vinia chính là tồn tại vì cậu. Nó tồn tại vì cậu không biết đến nó.]…
Truyện mô phỏng một thế giới với âm nhạc đại diện cho sức mạnh , ở đây ca sĩ là những chiến binh đứng đầu tiền tuyến chống lại Ma âm đến từ Hắc giới , và họ được lấy với cái tên Thanh Giả . Cấp bậc của Thanh Giả có nhiều loại khác nhau và những kĩ năng tương ứng với sức mạnh đó . Bên cạnh đó, Danh vọng sức mạnh được đo lường với nhiều mục như lượng fan , âm lực , khả năng phát triển ,... Câu chuyện được kể dưới góc nhìn của một câu thanh niên tên Đặng Dạ Lam - một thiên tài âm nhạc mang trong lòng quá khứ đầy đau thương. Nhưng chính nỗi đau ấy lại trở thành động lực để cậu bước lên con đường trở thành một Âm Vương Giả - người có thể định nghĩa lại cả thế giới này.-- Hãy theo dõi hành trình của Dạ Lam và khám phá bí mật về sức mạnh thực sự ẩn sau từng giai điệu nhé! ><!![Thông báo bản quyền]Tác phẩm này thuộc bản quyền của [Winter Solace - KaiT-skt].Vui lòng không sao chép, reup hoặc chuyển thể dưới bất kỳ hình thức nào khi chưa có sự cho phép.Nếu bạn thấy truyện này xuất hiện ở nơi khác không phải Wattpad [https://www.wattpad.com/user/KaiT-skt], xin vui lòng báo cho tác giả.Cảm ơn bạn đã đọc và ủng hộ!…
Vì bốc đầu xe mà tôi isekai lúc nào không hay!Truyện viết đọc cho vui thôi và nó không giống trong truyện gốc , tôi viết vô tri lắm. Cảnh báo là OOC đấy. Nhân vật trong truyện gốc thuộc về tác giả Harukawa Sango và Asagiri Kafka - còn ở fic này cuộc đời họ thì do tôi.Sẽ có những từ ngữ không phù hợp ( chửi tục khá nhiều).Chúc mọi người đọc vui vẻ và ủng hộ tui nhé.Ai thấy không hợp thì lướt qua nha.…
"Anh có biết gì không? Hôm nay trời đẹp quá...", tên nhóc con Chan ngồi thu mình trong lòng Cheol mà nũng nịu nói. Choi Seung Cheol không hiểu sao, khi nghe thấy câu nói quá đỗi tầm thường này lại muốn khóc đến vậy. Anh ôm chặt đứa em nhỏ, anh xoa nhè nhẹ lên mái tóc của Chan. Seung Cheol thì thầm, "Nhưng em có nhìn thấy gì đâu! Hôm nay là ngày mưa."•Một hành trình tìm về mái ấm!⭕️ Old rules:❌ Do not steal my story.❌ Do not comment on things unrelated to my story.❌ Not impersonating me in any form.❤️ Please comment on what you feel / think about my story.❤️ Please join my small column - "Thin mind with Sam".…
Em đã mất đi anh-người con trai mà em đã rất thương💜Em đã mất đi tình yêu-1 tình yêu mà em nâng niu rất nhiều❤Mất anh...mất đi tình yêu...em đau đớn đến kiệt quệ💔Sao giờ đây hạng phúc lại đắt đỏ và mong manh đến vậy...💦Anh à...em thực sự rất nhớ...rất nhớ anh...🌟Mình xa nhau đủ rồi...về đi anh!🔥…
Tên truyện: Hoa hồng mềm gaiTác giả: Tây Phương Kinh Tế Học Giới thiệu:Lâm Tố là người đẹp nhiếp ảnh gia vô cùng nổi tiếng trong giới nhiếp ảnh, người đẹp kỹ thuật tốt, tính tình nóng nảy, tính cách cổ quái, minh tinh lưu lượng (1) nổi tiếng trong giới giải trí mời cô chụp hình còn phải xem tâm trạng.(1) Chỉ những nghệ sĩ có độ nổi tiếng, phổ biến cao, lượng fan hùng hậu, diễn xuất tùy người.Nhưng chính một Lâm Tố có cá tính như vậy, ở trước mặt Đào Mục Chi lại là một thánh nũng nịu.Lâm Tố: Em muốn hôn hôn ~Đào Mục Chi: Uống thuốc trước đã.-Lâm Tố mắc bệnh tâm lý rất nghiêm trọng, có lần cô nghĩ cứ như vậy chết mất. Sự xuất hiện của Đào Mục Chi, cứu vớt tâm lý của cô, cũng cứu vớt thân thể cô.Lâm Tố: Em sẽ vỡ vụn sao?Đào Mục Chi: Sẽ không, anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất đến "sửa" cho em lành lặn.Anh là thuốc của cô, cả đời cũng không bỏ được.Bác sĩ tâm lý lạnh lùng cấm dục X Người đẹp nhiếp ảnh gia cố chấp thích giả bộ.1. Ngày nào cũng ra chương, hàng tồn phong phú, sẽ không sửa chương, yên tâm nhảy hố.2. 1VS1, HE, SC, ngọtTag: Hào môn thế gia, thiên chi kiêu tử, ngọt văn.Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lâm Tố, Đào Mục Chi. Vai phụ: Khác.Một câu giới thiệu vắn tắt: Ngoan, mềm một chút.Lập ý: Song hướng cứu rỗi.…
Mỗi mùa đều có sự đặc biệt của nó , tháng 12 cũng vậy. Nó là tháng của Taehyung , là tháng lạnh lẽo nhưng khiến trái tim Hoseok yêu thương và cũng đau đớn biết mấy.Giá như là ngọn gió nhẹ không màng sự níu kéo. Giá như là lá cây cứ theo quy luật héo tàn mà rơi rụng. Giá như tình cảm trong tim Hoseok không quặn đau mà nhắc tới sự tồn tại của nó từng hồi....Thì Hoseok đâu phải thương mãi một người vô tâm với mình nhiều như thế.Hai kẻ ngốc cứ cho là mình thông minh , lại mang trong lòng tình đơn phương sợ người kia biết được.Là đau , là thương , là chiều vàng thu nhạt trong gió mát , là nỗi khắc khoải mùa tuyết rơi về , là tình Hoseok chỉ mình anh hiểu , là lòng Taehyung chẳng thể nào quên.Tháng 12 dù có lạnh thật , vẫn còn tháng 2 Hoseok ở bên tỏa nắng vàng....…
Quên đi cám dỗ cuộc đời .. Đam mê níu kéo gọi mời...tìm 1 ánh dương sáng ngời để luôn mơ ước...niềm tin đó còn mãi cho...những ai biết quay đầu là bờ...…