Story
- R -- S -…
- R -- S -…
Thích một người chính là...không phân biệt trước sau, không có thời gian giới hạn, vì thích mà toàn tâm toàn ý dõi theo, toàn tâm toàn ý quan tâm, vì họ mà cố chấp, vì họ mà buồn, vì họ mà đau lòng, vì họ mà hạnh phúc, vì họ mà biết yêu thương. Vì thích họ nên ta ngày càng hoàn thiện hơn, dù những hiểu lầm vu vơ có xảy đến, dù những khó khăn có ngăn cách tình yêu, thì dù sao vẫn một lòng một dạ với đối phương, kiên nhẫn và...chờ đợi!!! Nếu thật sự là của nhau, nhất định sẽ quay về!!!…
"Hướng Dương Nở Muộn" là câu chuyện ngôn tình buồn xoay quanh Diệp Khinh Dương, cô gái bán hoa dịu dàng nhưng mang trong mình căn bệnh hen suyễn. Từ thời niên thiếu, cô đã gắn bó với Giang Hành Dực, một chàng trai lạnh lùng, mồ côi mẹ, lớn lên trong sự cô độc và nguyên tắc. Tình bạn của họ dần nở hoa thành tình yêu, cho đến khi một tai nạn khiến Hành Dực mất trí nhớ... chỉ quên riêng cô. Cô cố gắng níu giữ anh, từng bước nhẹ nhàng đưa anh trở về những ký ức cũ. Nhưng khi nụ cười anh vừa có chút rung động thì cũng là lúc cô dần cạn sức. Giữa những đóa hướng dương rực rỡ, tình yêu ấy nở muộn... và cũng tàn trong lặng lẽ.Tác giả: tui chui nìÝ tưởng nguyên tác: của chính tui, hong lấy cảm hứng từ bất kỳ tác phẩm nào khác.…
Văn án:Lúc tuổi còn trẻ trượng phu sủng thiếp diệt thê, vô số đêm, Tô Ngọc Dung nước mắt ẩm ướt trên gối thủ phòng trống.Phu quân trúng gió đổ xuống về sau, nàng cảm thấy mỗi ngày đều là cảnh xuân tươi đẹp hảo thời gian. Nàng xem sự cấy bên trên cái kia chỉ có con mắt có thể động lão gia hỏa, yếu ớt cười một tiếng: "Phu quân, khát sao?"Lão gia hỏa khổ cực trợn to tròng mắt: Ta không được khát! ! Nhưng tiếp theo một cái chớp mắt, cự khổ hoàng liên thủy liền vào miệng.******Trúng gió sau Phong Vu Tu ngày ngày đều muốn chết, tốt thoát đi Tô Ngọc Dung ma chưởng. Nhưng dần dần hắn phát hiện, hắn giống như một chút cũng không hiểu biết mình ở chung nửa đời thê tử, nguyên lai nàng là nhát gan như vậy thích khóc, nũng nịu mệt nhọc.Sét đánh lúc nàng sẽ bị dọa khóc, uống thuốc lúc như đứa trẻ con không chịu há mồm, trên thân có chút điểm không thoải mái, nàng đều đã ủy khuất rơi nước mắt. Hoàn toàn không phải lúc tuổi còn trẻ, cái kia lạnh lùng cay nghiệt làm người ta ghét nàng.Nhưng về sau cái này làm hắn chán ghét nửa đời nữ nhân lại đi trước. Không ai lại lấy cớ đập muỗi đánh hắn bàn tay, cười xấu xa cho hắn ăn cự chua quýt, lúc thương tâm cho hắn uống khổ nhất thuốc đắng, nguyên bản hắn nên cao hứng. Nhưng hắn lại cảm thấy tâm thật không, giường lạnh quá, hắn tốt cô độc...******Lại mở mắt ra, trở lại tân hôn lúc. Tô Ngọc Dung nhìn nam nhân thật cẩn thận bưng lấy nàng bị phỏng tay, khuôn mặt vặn vẹo: "Ngươi làm cái gì?"Phong Vu Tu thật sâu nhìn nàng: "Ngoan, ta cho ngươi thổi một chút, liền h…
" Khoảng cách của chúng ta ban đầu chính là con số 0... sau đó chúng ta lại càng cách xa nhau hơn... Em cố gắng níu anh lại, còn anh thì như muốn buông bỏ tất cả mọi thứ liên quan đến em... "…
Trích đoạn:"Sao Phúc lại đưa cho Thảo miếng xoài thối" tôi cau mày bĩu môi nhìn Quang Phúc - tên bạn trai ngốc nghếch của mình. Phúc cười tươi roi rói đáp lại:" Phúc thích ăn xoài lắm nhưng không thích phần thối đâu" " ... " đùa nhau chắc? Tôi có nghe nhầm không vậy." Bạn người yêu của tớ rộng lượng mà, đừng tức giận nhé "Nói rồi Phúc cầm miếng xoài rồi quay qua để vào tay tôi nũng nịu vùi đầu vào hõm cổ tôi.Thực sự bất lực với tên nhóc này quá."Thế cậu lại không biết Thảo cũng thích ăn xoài rồi" Phúc có vẻ ngạc nhiên bật dậy nhìn tôi."Ơ Phúc xin lỗi Phúc không biết-" xong bỗng dưng Phúc dừng lại một chút cứ như là đồ vật chết máy, tựa vai vào lưng ghế đằng sau. Còn đột nhiên cười khúc khích :"Mà biết Phúc cũng đưa Thảo miếng đấy thôi" Cậu cười nom rất vui vẻ rồi lấy trong cốc đựng xoài một miếng khác, đưa tay lại gần miệng tôi: "A nào"Tôi thiết nghĩ có lẽ nào mình học tập quá nhiều, đầu óc trở nên thiếu linh hoạt trong tình cảm nên tiêu chuẩn mới hạ thấp xuống như thế này? Nhìn trân trân cậu, mắt không rời, cố để cậu hiểu là tôi đang bất mãn. Nhưng cuối cùng thì tôi vẫn để cậu đút cho mình miếng xoài kia.Cảm thán trước cái ngọt lịm thanh mát trong khoang miệng. Mắt tôi mở to hơn khen ngợi" Xoài ngọt thật đấy ""Ê tự nhiên Phúc muốn đặt biệt danh""Nói nghe thử coi""Phúc là xoài bình còn Thảo là nhị xoài"" Cái gì khó nghe thế Phúc... "…
Khi đọc cuốn sách ''Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ'' của Nguyễn Nhật Ánh, tôi đã rất thích thú vì sự mộc mạc, ngây ngô được thể hiện qua từng câu chữ của ông trong cuốn sách. Và đôi lúc tôi cũng tự muốn mình cũng có thể viết một cuốn sách nói về tuổi thơ tuyệt vời của bản thân. Nó vừa quen vừa lạ với mọi người, nhưng đó mới chính là tuổi thơ mà ngày nay tôi tìm hoài không thấy. Tôi muốn níu kéo tuổi thơ ở lại trước khi quá muộn, trước khi tôi không còn có thể nhớ được chuyện gì để kể mọi người nghe…
tình yêu của một sát thủ có bao giờ được hạnh phúc đâu chứ số phận áp đặt cô phải theo cái nghề đó... một sát thủ chưa bao giờ có tiếng cườigiới thiệu:- Tôi tên Trần Hoài My trước khi trở thành một sát thủ tôi đã từng là một cô bé hạnh phúc êm đềm ở cái tập đoàn XCV nổi tiếng đó 😐😐😐 được ba mẹ nâng niu yêu thương, được anh trai chiều chuộng, cuộc sống nhung lụa từ khi mới lọt lòng!!! sung túc đầy đủ, có người hầu kẻ hạ; cuộc sống mà ai cũng phải mơ ước... 😄 cho lên tôi cũng có tính tình kiêu ngạo hơn, chia kè kết cánh từ khi mới đi học, nhiều người sợ tôi lắm mà từ bé tôi cũng rất thông minh, học thông thạo tiếng anh... giới thiệu vậy đã!!! ( nhân vật khác thì vô truyện mình giới thiệu thể!!! do dùng ngôi kể là chính mình cho nên có gì sai sót mong bỏ qua)…
"Uống nhầm một ánh mắtCơn say theo cả đời..."…
" Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là cái duyên cái số."Năm lớp 11, Lâm Vũ gặp được một chàng trai vừa lạ vừa quen, bóng hình ấy tựa như luôn ở sâu trong tiềm thức vô tình bị cất gọn vào một góc nhỏ để phủ bụi như vậy. Mỗi ánh mắt, mỗi lời nói, mỗi hành động của hai người sau này đều là từng chút từng chút một gỡ bỏ từng lớp vải trắng che phủ đi quá khứ, đi sâu vào trong hồi ức, lồng ghép lại để tìm thấy một chút hơi quen thuộc đã đánh mất từ lâu.Kẻ tham luyến hồi ức, vì một thoáng ngắn ngủi mà cố níu lấy rồi tiến lên.Người lại quên mất nhưng vẫn lưu lại một góc trân trọng nhất dành cho một thuở ngây thơ.Thanh xuân như pháo hoa giữa đêm hè, rực rỡ, nồng nhiệt, đẹp đẽ nhưng chóng qua, thứ khiến người ta lưu luyến nhất ở sau này là sự ngây thơ, nhiệt huyết tuổi trẻ ngày ấy chẳng trở lại được.Tóm tắt: Duyên trời ở đấy, chạy đâu cũng không thoát.Tag: đam mỹ, học đường, HE.NVC: Dịu dàng, sống nội tâm Duy An công & Dễ tính, có chút lười biếng Lâm Vũ thụ.5/9/2023 - Bắt đầu hành trình mới: 1/11/2024…
Động chat nhạt nhẽo của các anh nhà Bangtan*Tình tiết bên trong là tui lấy từ thực tế (những câu chuyện thường ngày) của mấy anh và có thêm một chút jams vào để ẻm được mặn mà hơn nhé^^Đọc thử đi, dzui lắm á :Đ…
-Anh yêu cậu.-Cậu không yêu anh.-Anh theo đuổi cậu.-Cậu lơ anh.-Anh tỏ tình với cậu.-Cậu đồng ý.-------------------------Cậu yêu anh.-Anh không quan tâm.-Cậu níu kéo.-Anh rời xa.-Cậu đau khổ.-Anh ghét cậu.-------------------------Anh yêu cậu.-.....-Anh muốn cậu bên cạnh.-......-Anh đau.-.......-....... Xin lỗi anh, muộn rồi.Anh đã đến với cậu.…
Đêm đó, Luy mang thức ăn và một cóc cà phê đến văn phòng của Yoongi. "hey baby, anh đã vất vả nhiều rồi em có mang thức ăn đến cho anh đây." " em đã đến rồi sao hôm nay anh đã rất nhớ em đó" Luy đã đến gần Yoongi với một cái ôm từ phía sau, khiến cho người Yoongi được chữa lành hết mệt mỏi của ngày hôm nay. Luy nhẹ nhàng nói với Yoongi bằng một giọng ấm áp "Saranghaeyo". Yoongi mỉm cười một cách ngại ngùng "anh cũng vậy cảm ơn em anh cũng yêu anh." Luy với gương mặt giận dỗi quay đi. " Vậy Anh không yêu em hả?" " Có chứ thậm chí rất nhiều đó." " Thôi em phải về đây không ở đây với anh nữa, em sẽ về nhà đợi anh nhớ về sớm với em đó." "Em không ở đây chọc phá anh như mọi khi sao? Anh sẽ rất buồn đó"- giọng nũng nịu "Mặc kệ anh luôn dám chọc em hả" " Thôi được rồi hôm nay anh có rất nhiều việc cần phải làm. Chắc là anh sẽ về trễ đó."" không sao em đợi được mà". Luy về nhà và nghe những bài hát Yoongi đã sáng tác để đợi anh ấy về, nhưng Luy đã ngủ cho đến 3 giờ Yoongi về nhà, và anh ấy thừa biết rằng Luy đã ngủ nên Yoongi đã đi rất nhẹ nhàng, anh ta lên giường và thì thầm. " Anh xin lỗi vì anh đã để em phải chờ quá lâu." Rồi Yoongi hôn nhẹ lên trán Luy, Luy chợt tỉnh giấc "anh đã về rồi sao? Em tưởng anh ngủ ở nơi làm việc rồi." - thừa cơ hội chọc Yoongi "Anh cũng nghĩ sẽ ngủ ở đó nhưng lại nhớ đến ở nhà có người mình yêu đang đợi nên không thể nào ngủ ở đó được ". -- -- -- - --…
Phần cuối của Mạnh Như Ký - Cửu Lộ Phi Hương…
Những câu chuyện ngắn về những mối tình khác nhau. Có những mối tình vừa chớm nở đã lụi tàn, có những tiếc nuối day dứt hoài về tuổi thanh xuân, có những ngày mưa không ai chờ đợi, có những tình cảm tâm tư còn chôn giấu.P/s : Mình mới viết truyện gần đây nên còn nhiều sai sót, mình rất mong nhận được phản hồi từ mọi người để mình rút kinh nghiệm cho lần sau❤️Xin cảm ơn ạ…
Năm tuổi, vì mất lý trí mà đã gây ra một mối hận ngàn năm, trong lúc Thiên Lãnh dành đồ chơi với Tiểu Hàn chẳng may làm sứt trán đối phương.Tiểu Hàn khóc ầm ĩ: "Cậu có biết tớ mà bị sẹo thì chẳng ai chú ý đến tớ nữa không? Tớ sẽ méc bố mẹ cậu cho mà xem..."Thiên Lãnh thấy thế, hoảng hốt dỗ ngọt:"Tiểu Hàn ngoan nào! Đừng méc bố mẹ tớ nhé, cậu muốn tớ làm gì cho cậu cũng được hết!"Tiểu Hàn nghe thấy thế, mắt sáng long lanh:"Hứa nhé! Vậy cậu phải luôn nghe theo lời tớ nói. Ký vào đây đi!"Trên tờ giấy nguệch ngoạc mấy nét chữ trẻ con : Lãnh Lãnh sẽ là của Tiểu Hàn mãi mãi."Thiên Lãnh:"Ờ, ký thì ký!" 20 năm sau, thảm họa xảy ra...Tiểu Hàn hất khuôn mặt xinh đẹp, phất phơ tờ giấy của 20 năm trước, gạt tóc nũng nịu:"Vết sẹo này là do cậu gây ra, còn cái này nữa, cậu phải chịu trách nhiệm!"Thiên Lãnh:"Tớ nhớ hồi đó không để lại sẹo mà, tờ giấy đó không phải trò con nít sao?"Tiểu Hàn:"Ờ thì vết sẹo này do tớ tự gây ra, nhưng giấy trắng mực đen rõ rành rành thế này, sao cậu phải chối. Vậy nên tớ sẽ lấy cậu, cậu là của tớ!"Thiên Lãnh:"..."----------------------------------------------------------------------------------------------------------------Trước giờ toàn thấy Trúc Mã bắt nạt Thanh Mai nên giờ muốn thử ngược lại. Truyện lần đầu viết, thấy được thì cmt hoặc vote ủng hộ tinh thần con Au nha!…
Gã có thích em không? Có! Gã thích, không chỉ thích mà còn thấy nhớ nhớ, thương thương em vô cùngauthor: hanhh, boraTruyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad:genius1809, vui lòng không reup ở bất kì đâu mà chưa có sự cho phép từ tác giả. Xin cảm ơn.…
Một người phụ nữ yêu hết lòng, hi sinh tất cả cho người mình yêu. Nhưng cô không hề biết người chồng mà cô một mực tin tưởng yêu thương vì ham danh lợi, sau khi có sự nghiệp anh ta lại có người mới. Lúc cô biết mình mang thai thì cũng là lúc cô biết chồng mình phản bội mình, đau lòng nhưng cô không muốn bỏ qua cho người đàn ông tệ bạc, cô níu kéo anh bằng mọi cách vì con , còn hù dọa anh sẽ nói cho cô nhân tình kia biết, để cô gái kia buông tha anh ..........Và rồi..... Sợ tình nhân phát hiện sẽ anh hưởng đến sự nghiệp , người chồng tệ bạc này còn mất nhân tính ra tay sát hại người vợ đã hi sinh cùng mình trải qua ngày tháng cơ hàn cùng sinh mệnh bé bỏng trong bụng ......…
Au: bazookaEdit: heraniumHGTình trạng bản gốc: HoànTình trạng edit: HoànBản dịch có sự cho phép của tác giả, xin đừng mang đi nơi khác. .Summary:Khi mọi chuyện bắt đầu, Hoseok khá chắn đó là khoảng thời gian cậu đang học năm cuối đại học - cơ thể bắt đầu đình công sau quá nhiều giờ lạm dụng để luyện thi, hoàn thành mấy bài kiểm tra cùng hàng giờ thức khuya để nộp đồ án vào sát nút deadline. Mọi chuyện bắt đầu, đó là khi cậu chỉ ngủ có sáu tiếng trong vòng năm ngày rồi nằm vật ra giường và nhìn lên trần nhà. Mọi chuyện bắt đầu, Hoseok thề con mẹ nó rằng là khi, cậu xem video về một chàng trai.Hoseok bị mất ngủ. còn Yoongi lại sở hữu một giọng nói cực kỳ cực kỳ cuốn hút..https://archiveofourown.org/works/6031891…
Đây là Fic mình cover lại từ tác phẩm"Bong Bóng Mùa Hè" của Minh Hiểu Khê . Lý do mình cover tác phẩm này vì thấy tính cách nhân vật có một chút gì đó giống với các cô gái của chúng ta. Mình đã từng cover tác phẩm "Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời" của tác giả Phù Tô Lục thành "Một Phút Cô Đơn" (cp Yoonsic) . Đây là fic cover thứ 2 của mình . Fic cover từ ngôn tình nhưng không nam hóa nhân vật , mình có thể sẽ thêm hoặc bớt đi 1 số tình tiết để phù hợp với thể loại Fanfic. Mong sự ủng hộ của các bạn . GIẤC MƠ MÙA HÈTác giả : Minh Hiểu Khê Cover : Yo PéoDisclaimer : Yêu hận vô tận … Đến cuối cùng họvẫn là của nhau .Category : Drama Couple : Yulsic , Yoonsic .Rating : Trong sáng [PROGOLUE]Câuchuyện tình yêu cảm động xoay quanh ba nhân vật chính: Jung Soo Yeon, Im YoonAvà Kwon Yuri.JungSoo Yeon mồ côi cha mẹ ngay từ nhỏ, Cô được một gia đình tốt bụng nhận vềnuôi và nâng niu như trứng mỏng. Ngay từ nhỏ Jung Soo Yeon đã là một cô gáixinh đẹp và có khí chất kiên cường. Ở trường trung học Cô là bạn gái của KwonYuri, nàng tiểu thư cao quý, kiêu ngạo của một gia đình đầy quyền thế và tiếngtăm trong vùng. Một ngày, từ trường học trở về nhà, Cô thoáng bối rối khi nhìnthấy một cô gái trẻ có gương mặt của thiên sứ đang đứng dưới lớp những cánh hoađào bay trước cổng nhà. Cô chẳng thể ngờ, gương mặt của người con gái này vàKwon Yuri sẽ cùng Cô tạo nên những sợi dây tình ái đam mê mà oan nghiệt, đẩyđưa số phận của mỗi người đến đỉnh cao của hoan lạc, tận cùng của đau thương vàsẽ mãi mãi đi theo cô đến tất cả các sự kiện trong cuộc đời mình. …