Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nam chính Thẩm Đạc bị Liễu Giai thu hút từ “cái nhìn đầu tiên”, và yêu cô ngay “cái nhìn thứ hai”, mà “tiếng sét ái tình” này ko phải với mặt, hay với đôi mắt, mà là…hai cái đùiLiễu Giai lớn hơn Thẩm Đạc 3 tuổi, sau vài lần dây dưa 1 cách tình cờ với Thẩm Đạc (do em Liễu Giai thích Thẩm Đạc nên bị kéo vào), cô ko hiểu vì sao mình bị thằng nhóc này đeo bám. Anh chàng tài giỏi kiêu ngạo chỉ vì …2 cái đùi mà …lớn tướng rồi còn “mộng xuân”. Và cũng chỉ trước mặt Liễu Giai anh chàng mới bỏ cái dáng vẻ lạnh lùng cùng ngạo nghễ, nũng nịu như 1 đứa nhỏ, đáng yêu vô cùng...…
Tên khác: Kí Ức Cuối Cùng Của Mùa Hạ---Giới thiệu: Ngày 19/8/2022, Vũ Kiều Anh nhảy lầu, chết ở tuổi 17. Hai năm sau vào đúng ngày này, Đào Thu Hạ đứng lặng trên lan can tầng thượng, gió đêm lạnh buốt lùa qua mái tóc dài. Cô nhắm mắt, buông mình rơi xuống. Nhưng ngay giây phút cơ thể chìm vào khoảng không, một lực kéo vô hình níu cô lại. Trước mắt cô, giữa đêm đen, một quả cầu trong suốt lơ lửng, bên trong là con số đỏ rực đang đếm ngược.Thu Hạ đưa tay chạm vào nó. Thế giới xung quanh bỗng nhòe đi, nhưng khi mở mắt ra - cô đã trở lại 4 năm trước.…
Tên truyện: Thỏ con đợi bình minhTác giả: Diệp Hoà An Nhân (tên thường gọi: Diễm Bích)Mô tả truyện: Lai Hy mất cha khi mới 10 tuổi, cũng từ đó cuộc đời cậu bước vào chuỗi ngày khổ hạnh. Cú sốc tinh thần quá lớn khiến cậu mất đi khả năng nói, trầm cảm ngày một nặng nề, đẩy cậu vào sự tuyệt vọng. Dẫu vậy, Lai Hy vẫn cố níu giữ cuộc sống bằng thói quen mỗi ngày cùng người mẹ mắc bệnh tim ngắm nhìn bình minh. P/s: Công lớn hơn thụ 11 tuổi, không tag gì thêm.…
Fic: Lỡ DuyênAuthor: NamThyy3012 & Nam Hyy1306---------------------------------Cuộc sống của anh từ khi gặp cô có quá nhiều hai chữ " Giá như..."" Giá như tôi biết em sớm hơn. "" Giá như tôi yêu em sớm hơn."" Và giá như.... tôi tin tưởng em nhiều hơn."Sự tin tưởng và sự tồn tại của cô chẳng khác gì bong bóng xà phòng. Sự tồn tại đó sẽ vỡ tan tành và mất dạng nếu tiếp đất hay khi anh chạm vào. Khi cố gắng níu giữ thì những gì nhận lại chỉ là đau đớn.…
Họ là chị em song sinh cùng cha mẹ. Họ giống nhau như hai giọt nước. Nhưng cuộc đời họ lại chẳng giống nhau. Bà nội sùng bói toán, vì thầy bói phán rằng cô sinh ra vào giờ xấu khắc chết cha mẹ , là sao chổi cản con đường sự nghiệp của gia đình mà cô - em gái phải sống trong thiếu thốn, khổ cực. Còn cô chị chỉ sinh trước cô 5 phút là bùa may mắn được bà nội nâng niu như viên ngọc minh châu vô giá, được anh trai hết lòng cưng chiều bảo vệ.Cho đến một ngày, hai con người, hai số phận tưởng rằng song song lại vô tình cắt nhau tại một điểm. Ai là bản sao của ai?…
Thanh xuân tựa như một cánh hoa phượng đỏ thắm, nở rộ khoe sắc rực rỡ giữa trưa hè tháng sáu, hân hoan bay theo cơn gió, để rồi cuối cùng lặng lẽ rơi... Có cánh phượng sẽ may mắn được ép khô trong trang sách, được nâng niu bảo bọc như một mảnh hồi ức trân quý. Có cánh phượng sẽ bị quét đi cùng những bông hoa tàn, chiếc lá úa. Và cũng có cánh phượng sẽ mãi nằm im lìm trong một góc sân trường, có lẽ là dưới một gốc cây nào đó, rơi vào quên lãng và phân huỷ thành một phần của đất nơi đây. Thanh xuân của tôi, có lẽ chính là cánh phượng này đi!…
Thể Loại : ngôn tình, ngược, he(Lần đầu thử sức viết truyện, nếu có gì sai sót hay đóng góp ý kiến mong các bạn cứ cm nhiệt tình nha)Tình yêu không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng cũng hạnh phúc...., mà tình yêu còn chứa đầy chông gai, đau đớn...,có người vì quá yêu cuồng si mà bất chấp mọi thứ để níu kéo tình yêu..., nhưng lại cũng có người vì quá yêu chỉ muốn tình yêu của mình trong ký ức sẽ mãi mãi đẹp như lúc ban đầu mà rời xa... Tình yêu như những cành gai nhọn của hoa hồng, muốn có được phải trải qua đau đớn, khi đã nếm được sự đau đớn của những cái gai tình họ sẽ nhận ra tình yêu thật sự là gì.....…
[ ĐAM MỸ] Thay thế giới này thương emTác giả: Đại Ca Cá ChạchVăn án " Bóng tối có sâu cỡ nào cũng đừng sợ, bởi anh sẽ không bao giờ buông tay em" Trình Nghị ngày đó nói chia tay với Tạ An, cứ ngỡ sau này cuộc sống của cậu sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng anh không ngờ rằng, lời chia tay đó là con dao bén chặt mất sợi dây cuối cùng níu kéo Tạ An với thế giới này.Thời không dịch chuyển, Trình Nghị quay lại thời điểm Tạ An vẫn còn sống. Cứu lấy người anh yêu, cũng chính là cứu lấy cuộc đời mình.Lưu ý: - Vui lòng không mang truyện đi nơi khác…
Hyn có đọc truyện anh Thiên Vũ đóng nam phụ😭😭😭 Chàng trai ấm áp ấy lại có cái kết buồn lòng 🙂. Nên quyết định viết phần riêng cho anh chỉ để đỡ nuối tiếc❤ landauviettruyen🙂 ai không thích có thể next. Mình không níu kéo...Cảm ơn các bạn đón đọc hoặc cũng có thể chỉ mình hyn đọc 😂😂…
Năm mười bảy tuổi, người thân duy nhất của tôi qua đời, để lại tôi một mình giữa những ngày dài trống rỗng. Trong khoảng thời gian ấy, tôi từng gặp một cô gái - và đã không ở lại khi cô cần được giúp đỡ nhất.Nhiều năm sau, khi cuộc đời không còn gì để níu giữ, tôi tìm thấy những bức tranh cũ của cha. Chúng dẫn tôi trở về năm tôi mười bảy, về khoảnh khắc đã ám ảnh tôi suốt cuộc đời.Lần này, tôi lựa chọn khác.Liệu việc sửa chữa một sai lầm có thể mang lại hạnh phúc thật sự, hay chỉ là cách con người trốn chạy nỗi ân hận của chính mình?…
Tổng hợp những oneshot mình viết về một vài cặp đôi trong Genshin Impact. Là một fan của thể loại "bad end", mình thường đặt câu hỏi A sẽ như thế nào khi B không còn ở bên cạnh nữa. Nó khá là thú vị và mình quyết định thử viết những câu chuyện nhỏ lẻ mang chủ đề này.Mỗi chương sẽ mang một bối cảnh khác nhau và có thể là nhân vật khác nhau. Mình không rành rọt về lore của GI lắm, vậy nên sẽ có chi tiết sai lệch so với bản gốc. Xin hãy nhẹ lời nếu mình có sai.Note từ tác giả: Mình bổ sung thêm tag major character death và character bashing. Số nhân vật chết sẽ rất nhiều. Có chương âm dương, cũng có chương âm âm. Mình cũng không phải thánh nữ, không thể yêu tất cả hay đối xử bình đẳng với mọi thứ. Có nhân vật mình yêu, cũng có nhân vật mình ghét và anti. Đặc biệt là bộ đôi Traveller và thường dân Furina. Nếu mình đụng chạm vào bias của bạn, cứ việc rời đi. Mình không níu kéo gì.…
Tác giả : Tớ là Cỏ .Thể loại : Cổ trang ,mưu kế, tranh giành quyền lực , lãng mạng ,...Giới thiệu : Hắn vốn là một cô nhi, không cha không mẹ, phiêu bạt khắp chân trời góc bể. Đến một ngày, hắn gặp được một "viên đường ngọt ngào", người luôn kề cận bên hắn, quan tâm hắn, dành cho hắn sự quan tâm mà hắn chưa bao giờ được nhận . Hắn trân quý, nâng niu "viên đường" ấy như bảo vật, sợ rằng chỉ cần buông tay, nó sẽ rơi xuống đất, nhuốm bẩn, chịu tổn thương. Thế nhưng, cuối cùng, chính hắn lại là kẻ khiến "viên đường" đó vỡ nát ...-"Chăm sóc người, yêu thương người, quan tâm người, nâng niu người là ta. Lợi dụng người, bỏ rơi người, hủy hoại người, cũng là ta. Nếu có thể quay lại, ta không mong người tha thứ cho ta. Chỉ mong rằng, ngay từ ban đầu ta và người chưa từng gặp gỡ. Người sẽ bước đi trên con đường hoa của người, còn ta sẽ tiếp tục đi trên con đường máu , lạnh lẽo của riêng ta. Hai thế giới, hai số phận, mãi mãi chẳng giao nhau, để người chẳng phải chịu đựng những tổn thương do ta mang đến."Lưu Ý :- Mọi tình tiết cốt truyện, nhân vật , sự kiện đều là hư cấu .- Truyện xoay quanh mưu kế tranh giành quyền lực của các nhân vật .- Truyện cổ trang đầu tiên tác giả viết mong mọi người góp ý nhẹ nhàng, đừng ném đá mạnh quá bể kính nhà tác giả .- Mọi người có khúc mắc gì có thể liên hệ tác giả , tớ sẽ dùng 100% toàn lực để giải đáp cho cậu .- Đừng đem truyện của Cỏ đi nơi khác ạ ._________------- CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ ĐỌC :333--------____________…
Dương Dương x Địch Lệ Nhiệt BaThể loại: Hào môn thế gia, HE, Ngôn tình, Sủng.Tình trạng: 68 chương + 8 phiên ngoạiVăn ánQuý công tử Dương gia cùng thiên kim nhà họ Địch đã kết hôn ba năm.Không hổ là liên hôn(1) thương nghiệp, dù trong bất kì hoạt động nào mà hai vợ chồng xuất hiện, công khai cùng nhau hoặc cá nhân đi nữa, cả hai đều y như khối băng, cùng nhau thay thế điều hòa không khí cho mọi buổi tiệc.Từ đó Dương Dương cùng Địch Lệ Nhiệt Ba cũng vinh dự được mọi người bình chọn là cặp vợ chồng plastic (2) nhất giới hào môn.Trải qua ba năm, Dương Dương cảm thấy cuộc hôn nhân này chẳng còn gì để níu kéo nữa, anh còn đang định đề nghị ly hôn thì Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên bị tai nạn xe cộ mà chấn thương sọ não.Tưởng chừng không có gì trở ngại, ai dè Địch Lệ Nhiệt Ba sau khi tỉnh dậy nhìn anh có chút khác.Ở bệnh viện, Dương Dương nhìn Địch Lệ Nhiệt Ba một đầu quấn đầy bằng gạc, đang chuẩn bị nói hai câu khách sáo để an ủi, Địch Lệ Nhiệt Ba đột nhiên đỏ mắt nhìn anh, giống hệt một con thỏ nhỏ đáng thương, hướng về phía anh vừa ủy khuất vừa vươn tay ra, khóc nức nở: "Ông xã, đau quá, ôm một cái ~"Dương Dương: (⊙_⊙)?Chú thích:(1) Liên hôn: kiểu như hai gia đình giàu có kết hôn với nhau tạo liên minh thương nghiệp á, vì lợi ích gia tộc chứ không vì tình yêu, nhưng mà yên tâm hai anh chị Yến Lê có tình yêu nha.(2) Vợ chồng plastic, chị em plastic: là giả tạo á, ngoài mặt cười nói vui vẻ nhưng không biết phía sau thì thế nào.…
Miyanaga Hatsune là 1 người bình thườngBình thường tới nỗi không thể bình thường hơn được nữa. Nếu nói Miyanaga Hatsune là "bình thường", thì Sakimoto Kaori là người...gần như vô hình.Đó là tình trạng biến mất 1 cách bí ẩn, thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù có đứng đó hay không. Nếu Miyanaga Hatsune và Sakimoto Kaori là 2 người gần như nhạt nhoà nhất thế giới, thì Nagasaki Manami là con người đầu tiên đạt đến cảnh giới VÔ HÌNH.Không ai có thế nhìn thấy cô, trừ Hatsune và Yuuka ra. Cho dù có đụng tới đụng lui, đẩy người khác thì cũng chẳng ai thấy cô. Vì cô quá ư mà nhạt nhoà trước mắt người khác, không thể nổi bật so với những người khác, dù rằng không thể phủ nhận cô quá là thông minh và là 1 GENIUS.Vậy nên...Họ chính là......Bộ ba mờ nhạt...-----------------------------------------------------------------------------Tình tiết truyện sẽ có 1 số phần không giống với trong DC đâu nhé! Thank you!…
Tôi tên Mi năm nay tôi 18, cái lứa tuổi đẹp đẽ nhất của đời người. Tôi đang học lớp 12, đây là năm cuối cấp 3, năm cuối cùng mà tôi được khoác chiếc áo dài thướt tha. Mọi người thường mong thời gian sẽ ngừng lại ở cái thời điểm này, để họ cố níu kéo những ngày tháng học trò. Nhưng với tôi thì không…tôi nghĩ việc mong chờ ấy có lẽ rất vô bổ, bởi vì tôi ghét nơi này hơn ai cả ! Tôi mệt mỏi với cuộc sống sô bồ“Thành phố vốn dĩ bé nhỏ, nó không rộng lớn và xinh đẹp như mọi người đã ca tụng. Và chính tôi đã từng bị sống trong chiếc lồng, không được nghoe nguẫy, sải đôi cánh bay lượn tận hưởng những thứ mà mọi người hay ca tụng.Ừ đối với tôi thành phố nhỏ bé và nhàm chán đến lạ”…
Câu trả lời của anh như ném cô vào hay động sâu thẳm,đau đớn. Khả Vy dập máy, khoé mắt ầng ậng nc, cô đưa tay quệt nhg má vẫn ướt đẫm. Những ngón tay lúc nãy còn siết chặt h chợt duỗi hẳn ra như buông thả chút hy vọng cuối cùng. Cô tự trách bản thân mình, rằng ngay từ đầu k nên yêu a, k nên cố chấp níu giữ a lâu nv. Rồi cô nhìn lại quãng thời gian tươi đẹp a và cô ở bên nhau. Đã từng trò chuyện r nhiều, đã từng rất vui vẻ, đã ns nhiều về tương lai, cùng chia sẻ nhữg điểm tương đồng. Nhưng, họ cãi nhau, làm lành, rồi lại cãi nhau, lại làm lành,...cứ mãi như thế cho đến khi ng t3 chen vào. Thật buồn...…
"Những bức thư tôi gửi em thương nhớ, những tâm tình ấp ủ tôi nâng niu, những nét chữ nguệch ngoạc tôi trân trọng."Shuamour là hộc tủ gỗ tôi chứa đựng tình yêu và tuổi trẻ theo đuổi em đầy nhiệt huyết, mong rằng ngày nào đó ta sẽ được thấy nhau. Venetus là chuyến hành trình trải dài của tôi: từng nơi tôi đi qua đều nghĩ về em không ngớt, mỗi khi đặt chân đến vùng đất mới ắt sẽ có thư gửi về.|• 09.08.2022 •| for. 𝓬𝓱𝓮𝓻𝓲𝓮𝓢𝓾𝓼𝓪𝓷kí tên: 𝒆𝒊𝒓𝒂𝒂𝒅𝒐𝒓𝒍𝒆𝒆 ♡…
˚ ༘ .˚🌱୭ ˚. ᵎᵎ những trang truyện nhỏ linh tinh về chuyện thuở ahn keonho, con mã đẹp trai no 1 trường cấp 3 chongha, đổ đứ đừ bạn tiền đạo eom seonghyeon (\ (\(„• ֊ •„)━O━O━━━━━━━━━・:。𝙖𝙪𝙩𝙝𝙤𝙧 𝙣𝙤𝙩𝙚: truyện không phải là sáng tác của tớ, mọi bản quyền thuộc về nguyên tác gốc cùng tên của tác giả @tomatomeokgo trên nền tảng AO3 và đây chỉ là bản dịch được thực hiện với mục đích phi thương mại「 ✉️ 」・:三 ━━━━━━━━━━━━━…
Vietnam là một người khá kì lạ.Cậu không có bạn bè quá thân thiết, cũng chẳng có một mối quan hệ thật sự bền chặt. Cậu sống tự do tự tại giữa dòng người tấp nập.Cậu đối xử nâng niu, trân quý người khác, nhưng với bản thân mình thì không.Nhưng kể cả giữa thế giới nô nức xô bồ, vẫn có nhân ảnh muốn bao bọc tấm thân nhỏ bé ấy bằng sự dịu dàng, yêu thương nhất trên đời._________________________________Đây là allvietnam, nếu cậu ko thích thể loại này thì mong cậu đừng đọc truyện mình ạ.Toxic = Block.…
- Giới Thiệu: "Hức... hức... Mặc Mặc là đồ đáng ghét! Cậu dám bỏ tớ lại mà đi sao?" Tiểu An vừa mếu máo vừa ăn vạ, hai mắt đỏ hoe như chú thỏ con. Đôi bàn tay nhỏ xíu của nhóc tì cứng đầu bấu chặt lấy gấu áo bạn mình, dùng hết sức bình sinh để níu kéo, hệt như sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút thôi là "tri kỷ" sẽ biến mất hút.Trái ngược với cơn bão nước mắt của An An, Tiểu Mặc lại đứng đó như một pho tượng nhỏ, im hơi lặng tiếng đến lạ kỳ. Cái vẻ thờ ơ, lạnh lùng này của cậu nhóc khiến người ta chẳng tài nào nhận ra nổi cậu bạn vốn dĩ luôn hiếu động và nghịch ngợm thường ngày đâu nữa.…