Heejake | Khi sân khấu khép lại
" Two hearts, one stage, countless unspoken words"…
" Two hearts, one stage, countless unspoken words"…
• Truyện ngắn. • Tik : Kymnqn12• Truyện không có thật, xin vui lòng không áp dụng thực tế. • Ý tưởng từ Pov(Tik) -Cảm ơn đã đọc, xin hãy bình luận là bình chọn.…
Yoongi ở đây để trộm mấy thứ nhưng gã lại bị níu chân bởi một bóng hình đẹp tuyệt trần đang yên bình trong đống chăn nệm... nhưng em ấy không còn thở nữa." Người đẹp, thật không đáng khi em phải chịu đựng những thứ như thế này"_____xin chào, đây là truyện đầu tiên mà mình viết nên chắc chắn sẽ không được hoàn hảo và không tránh được những sai sót. tuy nhiên mình vẫn sẽ đón nhận những lời góp ý của các bạn để làm tốt hơn trong những lần sau. hy vọng các bạn sẽ góp ý một cách văn minh nhé.về mặt nội dung, mình phát triển truyện dựa trên idea của chị Páo - chủ blog "Cơm Rang Cà Phê", idea có tên "sleepy" nằm trong album "Páo và 3 giờ sáng". mình cũng đã có xin phép chị Páo rồi nhé Tuy rằng idea là của chị ấy nhưng về phần phát triển câu từ lại là của mình. Vậy nên hy vọng các bạn sẽ không mang nó đi đâu nhé. không chấp nhận chuyển ver và đăng tải lên nguồn khác. xin cảm ơn.về phần nhân vật, chỉ có hai nhân vật duy nhất là taehyung và yoongi.truyện chỉ có một chap duy nhất thôi nha ^^một lần nữa, cảm ơn các bạn đã đọc truyện nhé~…
ít ai viết truyện Tê Niuu quá ai đó viết nhìuu nhìuu cho tui đọc di để viết huhuu🙏🙏…
Bồ công anh bay mãi bay mãi, bay theo làn gió bỗng bàn tay ấm áp nơi bàn tay anh níu giữ cánh hoa ấy lại. Cô lưu luyến nơi bàn tay ấm áp đấy mãi không muốn rời đi…
từ lúc được trông thấy cuộc sống, mùa thu qua đi tôi đã ngắm được khoảnh khắc khi lá dần lìa cành. nó giống tôi của những năm đã cũ, quyến luyến níu lại những mối quan hệ dần lung lay.…
yêu là mỗi lần lo lắngcon gái khi yêu là nũng nịu hờn dỗinước mắt em khiến anh yêu chiềunhưng cũng khiến anh mệt mỏi…
🐈⬛🐿Lớp mặt nạ liệu có bị phơi bàyLee Sanghyeok×Choi Hyeonjoon…
tưởng chừng em sẽ bỏ cuộc khi bóng lưng anh còn chưa khuất, hên vẫn còn kịp để níu giữ hơi anh…
Paradox (nghịch lý) là những mâu thuẫn, tình huống trớ trêu khi cảm xúc,tình cảm,cuộc sống của 2 người đều trái ngược nhau.12/5/2026…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
Chap 1: Đội trưởng tóc bạch kimMark chuẩn bị chuyển lên cấp 3. Từ nhỏ cậu đã đam mê bóng rổ. Cậu vào trường ba mẹ sắp đặt, chẳng lí do gì cả chỉ đơn giản là nghe lời thôi. Cậu cứ một mình đi học rồi một mình về nhà, ngày qua ngày trôi qua như thế, nhàm chán như thế. Nhưng cuộc sống của cậu thay đổi. Từ khi phát hiện trường có sân bóng rổ. Khi trên lớp cậu luôn chọn ngồi sát cửa sổ nó là nơi lí tưởng để nhìn thấy "các senpai" chơi. Senpai gồm 5 thành viên hợp lại thành đội, họ chơi không phải siêu phàm gì nhưng được cái trong sân luôn ngập tràn tiếng cười. -Có gì vui mà mấy anh cười lăm thế?!- Cậu lẩm bẩm.Rồi một ngày không biết ai khiến Mark cầm bé heo thủ thỉ rồi cho em ấy ra đi, cầm hết chỗ mới lấy được của bé heo long tong chạy đi mua trái bóng rổ- loại đắt nhất luôn mới hay chứ. Cậu nâng niu, chăm sóc trái bóng như báu vật.Trong thời gian dài quan sát cậu biết Senpai chỉ hoạt động vào chiều mát. Nên cậu chỉ dám chơi vào buổi tối, lúc mọi người đã rời đi. Cậu tìm hiểu và cố gắng tập một mình chỉ mong có một ngày cậu được trong team của các senpai. Từ khi nào nó đã trở thành động lực cho cậu cố gắng không ngừng nghỉ. -Cố lên! Cố lên nào Mark ơi! Mày làm được mà.Nhưng mọi thứ không dễ dàng như vậy. Từ khi sinh ra sức khỏe cậu rất yếu lại hay bệnh nên muốn làm gì cũng khó huốn chi là chơi thể thao. Đó như hòn đá bự chản đang đè nặng lên vai cậu vậy. Điều đó không làm cản trở đam mê to lớn đối với Basketball.Mỗi buổi chiều cậu đều lên sân núp vào một góc chắc rằng không ai c…
Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả, xin đừng mang lung tung!Thể loại: vườn trường, ngược tâm Nhân vật: Kim Taehyung và Jeon Jungkook"Jungkook không ngờ rằng hành động chặn xe trong mưa đã thay đổi cuộc đời cậu. Cậu từ là một đứa trẻ mồ côi trở thành con cái nhà cán bộ cao cấp, cũng từ đó cuộc đời cậu xuất hiện một kẻ bá đạo tên Kim Taehyung.""Đời người đảo điên, bao nhiêu chuyện bất ngờ xảy ra nhưng không ngăn cản được tình yêu, từ đó bên nhau không thể rời xa. Nhưng, rốt cuộc cần bao nhiêu tình cảm mới có thể níu giữ nhau? Là câu hỏi mà tất cả những người đang yêu đều hỏi."…
Trải qua một mối tình mà kết thúc nó trong mập mờ thật đau lòng nhưng níu kéo lại..?Liệu sẽ động lòng lần nữa không? Liệu vẫn sẽ là người ấy..?…
Ai một lần trong đời cũng đều có một mối tình sâu đậm và tôi cũng thế. Tập truyện này của tôi là những dòng tâm sự của một kẻ yêu đơn phương, dẫu không có kết quả nhưng vẫn cố níu kéo. Đã yêu ai thì sẽ yêu hết lòng.…
Người con gái ấy như vầng ánh dương sáng lấp lánh trong cuộc đời tối mịt của anh.Còn anh, anh chính là người vầng ánh dương ấy nâng niu trên đầu quả tim cô quạnh của mình.…
Một chút cảm hứng từ ep 13 KinnPorche The Series thui nha ^^. Níu rảnh thì có thể tui sẽ viết fic, hi vọng mọi người thích nó.…
phạm bảo khang thầm thương trần minh hiếu.…
Truyện là về nỗi nhớ của quản gia Sebastian với cậu chủ nhỏ sau khi khế ước kết thúc , hắn vẫn lảng vảng trg biệt thự tồi tàn. Cố níu lấy những hơi ấm còn sót lại trong căn biệt thự đầy lãnh lẽo và mục nát cùng sự xuất hiện của 1 bức tranh lạ . …