Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Định mệnh!!!! Có phải là định mệnh không? Ngày mùa đông rét buốc, là ngày rất lạnh liệu cô có đủ kiên nhẫn để chờ đợi người không đến......Đây có phải là tình yêu không??!!!! Ngày mùa thu qua, cũng là ngày lạnh giá đến..... Liệu hai người có đủ can đảm, để níu kéo đối phương lại......…
. Tên fic: Bất ngờ. Author: Rùa. Bìa: Dâu_______________________"Ay, không có quà công đưa em về sao?" - Jihoon níu kéo nắm tay Hwi lại."Tất nhiên là không, hôm nay anh lợi dụng em hơi bị nhiều rồi ấy" - Hwi cười rồi vào nhà bỏ lại Jihoon cùng với khuôn mặt đáng thương ( ╥﹏╥ ).…
anh vẫn tưởng tượng ngày mà em chạy đến bên anh, xua đi cái giá lạnh trong tim anh, và lại nũng nịu với anh bằng giọng nói trẻ con rằng:"em đi lâu thế, bạn có giận em không? đừng giận em nhé, em thương bạn mà. em không có rời đi thật đâu, em yêu bạn nhiều lắm."…
"tình cảm đúng là thứ mỏng như hoa giấy, nhưng chính vì mỏng nên mới cần được nâng niu, chăm chút, bảo vệ. chính vì mỏng manh, nên mới sợ nó bị hư hại"WARNING: a little oocrecommended music: trust me - nu'est…
Lang thang trên con đường mênh mông không đích đến, những chốn rẽ hàng ngày bỗng chốc biến mất lạ thường, quanh đây chỉ còn lại vũ điệu của gió cùng những chiếc lá như quấn lấy nhau, chợt tâm hồn bỗng nhẹ tênh.Lặng lẽ nơi góc tối công viên, ngắm dòng người qua lại vội vã trong cơn gió lạnh những ngày cuối năm.Đâu đó quanh đây, âm đàn ái ân quyện vào thân thể níu kéo kẻ cô đơn không chốn về.…
Haechan thích Mark, nhưng Mark luôn xem Haechan là cậu em trai nhỏ đáng quý mà nâng niu.Cho đến khi tình cảm rõ ràng, Mark xin lỗi em một câu, Haechan đau lòng lao ra đường lớn.Haechan quên mất Mark Lee rồi...markhyuck.shortfic.end.@pociniwa…
"Hoàng thượng ! Thiếp xin bái kiến Người lần cuối rồi tu ẩn trăm kiếp. Mong rằng không gặp lại, vì biết Người cho đến khi hoa dược ngừng lớn vẫn không khỏi căm ghét tì thiếp. Nếu chàng đã quyết định rời bỏ thiếp thì thiếp cũng không níu giữ. Chỉ mong cầu chàng sống một đời vui vẻ."…
Giữa một thành phố rộng lớn và ồn ào, anh loay hoay đi tìm bản thân mình. Em xuất hiện như một khoảng lặng dịu dàng - không hứa hẹn, không níu giữ - chỉ đủ để anh cảm thấy mình đang tồn tại. Câu chuyện là những khoảnh khắc mộng mơ xen lẫn nhói đau, nơi anh nhận ra có những người đến không để ở lại, mà để khiến ta hiểu rằng ta đã từng cảm nhận rất sâu.…
"Người đi một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Họ đã xa rồi khôn níu lạiLòng thương chưa đã,mến chưa bưa."- Những giọt lệ (Hàn Mặc Tử)"Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!Có nghĩa gì đâu, một buổi chiềuNó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu..."- Vì sao (Xuân Diệu)…
Tác giả: Cửu Nguyệt Lưu HỏaThể loại: Trọng sinh, cung đình hầu tước, sủngSố chương: 105 chươngEdit: Hạ HạThế tử Yến vương phủ có gia thế hiển hách, thân phận mê người, là quý công tử, tương lai trượng phu trong mắt các thiếu nữ. Lâm Vị Hi chính là thê tử của hắn. Nhưng nữ chính không phải là nàng.Nàng chết một lần mới biết mình chỉ là nữ phụ, tác dụng của nàng chính là đá kê chân cho nữ chính đường hoàng bước lên. Nhiệm vụ của nàng là làm nổi bật sự ôn nhu quan tâm của nữ chính.Nữ chính là thứ muội của nàng, là người mà thế tử cầu không được, nên là ánh trăng sáng trong lòng hắn. Tất cả mọi người đều đem nàng và thứ muội ra so sánh, dùng sự thành công của thứ muội để chê cười sự thất bại của nguyên thê là nàng.Lâm Vị Hi cười lạnh, tốt. Tình yêu của các ngươi cảm động trời đất, vậy người tỷ tỷ như ta trở về làm kế mẫu của các ngươi đi!Thế là, nàng vì tức giận gả cho phụ thân của chồng trước, cha chồng chưa từng gặp mặt ở kiếp trước - chiến thần bảo vệ Đại Tề, sau tang vợ một mực không có tục cưới, nắm giữ binh quyền một vùng trời, uy danh hiển hách - Yến vương.Về sau, đang bước vào tuổi trung niên, sát phạt quả quyết như Yến vương, nhìn xem kiều thê nhỏ hơn mình cả một con giáp, có chút đau đầu nghĩ.Thôi, nàng còn nhỏ, hắn sủng ái nàng, dung túng nàng, sau này hãy dạy nàng.Tìm kiếm tên gọi khác# Gả cho ba của nam chính2. Thành hôn lúc Lâm Vị Hi mười bảy, Yến vương ba mươi bốnNam nữ chính[Lâm Vị Hi-Cố Huy Ngạn]_Truyện đăng trên wt phần để mn cùng đọc…
Lời dẫn:Người ta nói Tóc Tiên là cơn ác mộng của thương trường. Một cái nhíu mày cũng đủ khiến đối tác run sợ, một câu nói nhẹ nhàng cũng đủ dìm chết cả tập đoàn. Lạnh lùng, tàn nhẫn, không khoan nhượng - đó là những gì cả thế giới đồn thổi.Người ta cũng nói Minh Hằng là bóng hồng sắc lạnh nhất giới kinh doanh. Sắc sảo đến từng con chữ trong hợp đồng, quyết đoán đến mức chưa từng có ai dám thương lượng với nàng quá ba phút. Mạnh mẽ, độc lập, không cần dựa dẫm bất kỳ ai - đó là những gì thiên hạ nhìn thấy.Nhưng..."Tay chị lạnh quá."Tóc Tiên cởi áo vest của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai Minh Hằng giữa buổi họp đông người, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của tất cả."Đây là cuộc họp quan trọng đấy."Minh Hằng thì thầm, nhưng tay đã vô thức níu lấy vạt áo vest còn vương hơi ấm của đối phương."Thì sao? Chị quan trọng hơn."Tóc Tiên đáp, giọng vẫn lạnh tanh như thường lệ. Nhưng chỉ riêng Minh Hằng mới nhận ra, nơi đáy mắt cô là cả một bầu trời dịu dàng không bao giờ dành cho ai khác.Còn Minh Hằng - người phụ nữ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai - mỗi đêm lại lặng lẽ đợi một tin nhắn. Và khi điện thoại rung lên với dòng chữ "Chị về chưa?", khóe môi nàng lại cong lên một nụ cười mà chính nàng cũng không nhận ra."Rồi.""Xuống đi. Em đợi chị dưới hầm xe.""Em đợi lâu chưa?""Cả đời em cũng đợi chị."Đấy. Sự dịu dàng đáng sợ nhất trên đời, chính là khi một con sói sẵn sàng thu nanh vuốt lại, chỉ để ôm chị vào lòng thật nhẹ nhàng. Và một bông hồng đầy gai cũng tự nguyện rút hết g…
Chuyến bay chở các sao từ Paris về gặp tai nạn và rơi xuống biển khiến cho cả 12 người bị thất lạc nhau . Đến khi họ tìm lại được nhau sau 2 năm thì đã xảy ra không biết bao nhiêu những cuộc chiến đẫm máu khi Ma Kết mất trí nhớ và trở thành một kẻ ác độc , Cự Giải thì bị thương và gần như phải sống thực vật , họ không một ai có thể cứu được Bạch Dương khi cô bị Berrius bắt giữ và đào tạo , Thiên Bình sẽ phải làm gì ? Song Ngư, Thiên Bình và Song Tử có phải những người cuối cùng sống sót trên chuyến bay mà ổn định bình thường . Sư Tử ,Thiên Yết để hỗ trợ cho Thiên Ưng lật đổ Collet và cứu sống Bảo Bình khỏi cơn mê dại . Xử Nữ đã trở lại làm một băng chủ . Ma Kết va Kim Ngưu luôn tìm cách giết chóc lẫn nhau . Nhưng đằng sau tất cả ai là ngừoi đang điều khiển họ ? Chủ mưu là ai ? Như phần I các nhân vật , giới tính , couple được giữ nguyên nhé !!! Nữ : Thiên Yết , Bảo Bình , Bạch Dương , Sư Tử , SOng Ngư và Cự Giải . Nam : Xử Nữ , Nhân Mã , Thiên Bình, Ma Kết , Kim Ngưu và Song Tử .…
Cô tên Nguyệt Sương , Anh tên Lãnh Nguyệt Phong . Anh đẹp trai, trong ấm ngoài lạnh , là thần trong lòng biết bao cô gái . Họ gặp được nhau ở thế giới ảo khi đó anh chơi phái Xạ Thủ (nam) còn cô chơi phái Yển Sư (nam) . Nếu ai hỏi tại sao lại thích làm nhân yêu cô sẽ mỉm cười đáp lại : " Bởi vì nam Yển đẹp trai ". Cô không biết mình đã yêu anh từ bao giờ , có thể nói yêu anh không lý do . Nhưng giữa họ luôn có một bức tường vô hình mang tên khoảng cách . Cô càng níu giữ anh càng cách xa ....…
Lâm Du là thư ký của Trình Hạo - một tổng giám đốc lạnh lùng, lý trí, luôn đặt trật tự và trách nhiệm lên trên cảm xúc. Tình yêu giữa họ nảy sinh trong im lặng, bị kìm nén bởi khoảng cách địa vị và những lựa chọn chưa bao giờ được nói ra.Khi Trình Hạo đứng trước một cuộc hôn nhân sắp đặt, Lâm Du chọn rời đi để giữ lại lòng tự trọng. Sự chậm trễ của anh khiến họ bỏ lỡ nhau, mỗi người bước vào một cuộc đời riêng, mang theo những điều chưa kịp nói.Nhiều năm sau, khi cả hai đều đã trưởng thành, tự do và đủ bình thản, họ gặp lại. Không còn là cấp trên - cấp dưới, không còn chờ đợi hay níu kéo, họ học cách yêu lại từ vị trí ngang bằng, bằng sự tôn trọng và thấu hiểu.Kết thúc có hậu đến muộn, nhưng đủ sâu - khi khoảng cách giữa hai nhịp thở, cuối cùng cũng vừa đủ để cùng nhau bước tiếp.…
Có lẽ rất nhiều năm về sau , nhìn giang sơn tú lệ thái bình, y sẽ lấy làm bằng lòng về sự quyết đoán , biết hy sinh cả mình lẫn tình nhân ngày ấy. Nhưng sâu trong tâm khảm, vào những đêm quạnh quẽ cô đơn, liệu y có gờn gợn áy náy vì lợi dụng người đã tin tưởng y quá nhiều, dung túng y quá nhiều, và suy đến cùng, thật ra đã yêu thương y quá nhiều?Hắn khinh thường tất cả, giẫm đạp tất cả, chỉ riêng nâng niu bao bọc một mình y. Dù bị y lừa dối hạ độc, dù bị y buông bỏ không một chút ngần ngừ, hắn vẫn mạo hiểm đến gặp y lần cuối, không trách cứ, chỉ dùng lời cứng rắn mà dặn y tự bảo trọng, cho đến ngày họ tái ngộ trong tư thế ngang sức ngang vai lần nữa. Trăm họ hòa ca, non sông yên ả...đủ làm cứu cánh, cũng đủ làm lý do cho mọi thủ đoạn. Dẫu sao thì , nhờ y biết đứng lên trên cuộc sống và hạnh phúc cá nhân, cố thổ đã thu về một mối, nhiều cặp đôi được êm ấm thăng bình. Chưa kể, so với bao nhiêu chiến hữu đã tan nhòa vào lòng đất mẹ, y vẫn còn may mắn hơn nhiều lắm...Hay là không?…
Vân Ly không biết những người mười bảy tuổi trên thế giới yêu nhau như thế nào, yêu nhau kiểu gì, càng không nghĩ mình sẽ phải lòng một ai đó ở hiện tại hay tương lai. Giống như nó từng vì sự đổ vỡ của bố mẹ mà không tin vào tình yêu, cảm thấy tình cảm là thứ dễ dàng thay đổi nhất nên luôn cố gắng lẩn tránh những cảm xúc kì lạ nhen nhóm trong lòng mình. Trong đêm đen tối, bầu trời dày đặc những ngôi sao sáng lấp lánh lặng lẽ toả sáng. Có một người ngồi trên tấm thảm trải lên cỏ xanh, hai tay chống về phía sau, chân vắt chéo. Đôi mắt thâm trầm nhìn nó, sau đó khẽ cười. Giọng nói chậm rãi, trong lòng khẩn trương. Tựa như sợ ngày mai sẽ không tới, mặt trời sẽ không còn xuất hiện ở một góc phố mà bày tỏ hết những tâm tư thầm kín trong lòng mình. "Vân Ly, thật sự, mình không chỉ yêu mà còn rất thương cậu. Cậu giống như sao trên trời vậy, mình biết là nó ở trên cao rất khó hái xuống nhưng vẫn cố chấp bắc thang lên để với lấy." Mình tự hỏi, liệu có ngôi sao nào rơi xuống vì mình không? Nhưng mình đã vội gạt bỏ ngay, bởi vì ngôi sao mình mong mỏi có được xứng đáng ở trên cao và toả sáng hơn là rơi vào lòng bàn tay của ai đó.…