Chúc Mừng
Đây vô đọc đi…
Đây vô đọc đi…
Một cô gái, dưới ánh nhìn của một kẻ si tình, có lẽ luôn đẹp hơn tất cả những gì vốn có.Không phải bởi nàng quá rực rỡ, mà bởi từng ánh mắt, từng cử chỉ rất khẽ của nàng đều được trái tim người kia nâng niu thành một mùa nhớ.Người ta thường nói mùa xuân là mùa của những nụ hoa đầu tiên.Nhưng với tôi, tình yêu lại bắt đầu từ một buổi sáng đầu thu, khi giữa những dịu dàng rất khẽ của gió và ánh sáng, có một cô gái lặng lẽ bước vào lớp học - và cũng lặng lẽ bước vào tim tôi.…
Lưu ý:Ngược không ngọt:)))…
Mới lần đầu viết truyện thôi nên có gì sai sót thì thông cảm cho au nha. Yêu mọi người nhiều😙😙Tóm tắt: Câu chuyện về một vị bác sĩ và cô gái bị bạch tạng. Hết! Còn lại thì tự đọc ha. Nhân vật đều thuộc OC, cốt truyện cũng của au, đừng mang đi chỗ khác, nếu muốn mang đi hãy nói với au và ghi nguồn.(Về vụ ra chap mới thì lâu lắm mới ra được do au lười bẩm sinh thôi, thông cảm....)Ai đọc xong để lại cho au cái ngôi sao nho nhỏ ở góc trái màn hình và cmt để au có động lực tiếp tục. Au biết mấy mem rất chi là dễ thương, đáng yêu, tốt bụng, đẹp trai đẹp gái mà. Follow au nữa, fl au thì au sẽ fl lại cho. *níu chân người đọc fic* Đừng bơ au mà…
Dưới gốc cây đại thụ to lớn lẻ loi giữa một vùng hoa hướng dương, cô gái vui vẻ ôm chầm lấy người con trai mà cô đã đem lòng yêu mến. Chàng trai đó có mái tóc nâu không giống anh, chàng trai đó có được trái tim cô không như anh, chàng trai đó không yêu cô bằng anh vì..... Chàng trai đó tới để buông lời chia tay với cô.....Khuân mặt cô gái nhỏ tái đi, hoảng hốt ôm lấy chàng trai, bàn tay cô níu lấy áo chàng trai đó, nước mắt cô rơi vì chàng trai đó. Nhưng.... chàng trai đó chỉ nhẹ nhàng đẩy cô ra, dùng giọng nói trầm bổng mà cô thích nhất nói ra những lời như xát muối vào tim cô gái trẻ....================================Author: Thụy Du…
"chàng tiên cá" [ countryhumans allxVietNam ] {2}…
Cuộc gặp gỡ đầu tiên là khi hai người còn là những mầm non nho nhỏ đang đi học mẫu giáo. Ánh nhìn ngơ ngác lời nói thơ ngây trước lần rời xa đầu tiên cậu hứa :"cò sẽ về lại với linh mà, Linh ở nhà ngoan nghe lời ông bà nha". Cô bé rưng rưng nước mắt níu lấy chiếc áo nhỏ gật đầu. Nhưng lần tiếp theo về quê cô bé năm nào cũng đã cùng mẹ mình chuyển đi nơi khác. Lời hứa năm đó không thực hiện được. Lần hội ngộ tiếp theo là khi 2 người cũng đã 14-15 tuổi, một độ tuổi của sự bốc đồng và nổi loạn. Lại gặp gỡ rồi chia ly. Sau này khi trở thành những thanh thiếu niên tuổi đôi mươi rạng rỡ. Đôi bạn trẻ gặp lại nhau nơi đất khách quê người. Nơi họ phải học cách tự lập, học cách trưởng thành, học cách đối mặt với vấp ngã, những sai lầm của chính mình. Tất nhiên học cả cách chấp nhận và buông bỏ.P/s : kết câu chuyện có thể là BE :))))) good luck…
-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…
Hãy cứ chấp nhận cô đơn như một món quà nhỏ bé mà cuộc sống ban tặng cho ta những khi tâm tình nổi gió. Để khi gió lặng, đất trời lại trong trẻo, bình lặng như một ngày đầu thu tươi mới. Khi dòng chảy yêu thương tràn đầy trong huyết quản, ta biết rằng mình hạnh phúc đến nhường nào, để trân trọng, để gìn giữ.…
Xin lỗi các bạn về sự thiếu muối.…
Thế gian tương truyền, uyên ương là loài kết bóng sum vầy, trọn kiếp chẳng lìa, nên thành biểu tượng của ái tình thuần khiết, sống chết có nhau.Người đời thường lấy đó làm lời nguyện thề, ước mong duyên nợ keo sơn như đôi chim dưới sóng nước biếc.Thế nhưng, giữa cõi hồng trần mịt mùng, há có phải tình nào cũng xuôi thuận? Lại cũng có những mối duyên đẫm lệ, vừa nửa đường đã hóa thành ngang trái, gieo bao đoạn trường."Mộng uyên ương" - chỉ là giấc mơ u ẩn của kẻ si tình, níu giữ hình bóng đã tan, để rồi trong giấc mộng ấy, càng yêu càng đau, càng thương càng lạc bước vào cảnh hoạ sầu nhân thế.…
Chuyển Ver. by me: eeira02.PARK JIMIN - PHÁC TRÍ MẪN. KANG SEULGI - KHƯƠNG SÁP KỲ. Văn án:Là fan bạn gái của thần tượng đang hot Phác Trí Mẫn, Kiều Tiều ghét nhất là nữ minh tinh Khương Sáp Kỳ hay la liếm cọ scandal với idol mình.Việc hằng ngày của cô ngoại trừ khiêng máy ảnh đi đu idol thì hoạt động chính là đi diss cái cô nàng thảo mai kia. Không ngờ một hôm bị đụng vào đầu, khi tỉnh lại cô đã thành Khương Sáp Kỳ.Lúc hợp tác diễn bộ phim tình cảm đầu tiên với Phác Trí Mẫn, cảnh đầu cô diễn hỏng hết 27 lần.Phác Trí Mẫn: Sáp Kỳ, em có diễn được không thế? Không được thì đổi người!Khương Sáp Kỳ: Chồng ơi anh đừng giận, em diễn được mà!Phác Chí Mẫn:???Truyền thông: "Khương Sáp Kỳ lỡ miệng gọi tên thân mật, cuộc hôn nhân bí mật của Phác Trí Mẫn bị đưa ra ánh sáng."Fan Phác Trí Mẫn: ĐM con đũy hoa sen Khương Sáp Kỳ mau ra đây xin lỗi làm sáng tỏ!Ngày hôm sau, Weibo Khương Sáp Kỳ giải thích: Chuyện này...... Fan bạn gái các chị có hỉu hôn?Phản kích tới cùng, ngược gió đứng lên, thành người trên đỉnh.【 nữ chính từ kẻ bị cả cộng đồng mạng chửi bới thành người được cả cộng đồng mạng nâng niu, tiện thể yêu đương với idol 】Nữ diễn viên Khương Sáp Kỳ đang hot dạo này bị chụp hình thân mật với ảnh đế.Lúc cánh truyền thông phỏng vấn Phác Trí Mẫn, phóng viên đề nghị anh hãy chúc phúc cho fan của mình.Anh lạnh lùng nhìn về phía máy quay: Giả thôi.Weibo Khương Sáp Kỳ vội không ngừng bác bỏ tin đồn: Mị là fan only, không trèo tường, cảm ơn cả nhà.…
"một chút gia vị cho hương thơm thêm đậm đà, một chút hờn ghen cho tình luôn bền chặt, một chút âm thanh để nâng niu cảm xúc " - âm nhạc, một thứ âm thanh mang đến nhiều xúc cảm, nhiều suy tư. Nó làm cho cuộc sống con người trở nên thú vị. Âm nhack giúp xua đi những ưu phiền, mệt nhọc. Nhưng...Âm thanh ấy lại là nơi bắt đầu cho một cuộc tình trong sáng, tình yêu cũng như những cung bậc trầm ngâm, cao vút của nốt nhạc. Có thể nói âm nhạc chính là định mệnh giúp đôi trẻ tiến lại gần nhau hơn và rồi không còn gọi là âm nhạc -một thứ xúc cảm bình thường, k nêm nếu được mà trở thành một thứ " âm vị ngọt ngào " đến mê người.....Chuyện kể về một cô nàng có cái tên vô cùng đặt biêt "Mai Ngọc Hà Nhi",cô sống trong một gia đình nghèo,bố mất từ lúc cô 10 chỉ còn 2 mẹ con nương tựa nhau.Câu chuyện bắt đầu khi cô nhận được học bổng và nơi đó cô gặp được nhóm nhạc mang tên"metor 4". Nơi ẩn chứa nhiều rắc rối nhất là tên nhóm trưởng "Lâm Hạo Ân"-đại thiếu gia của tập đoàn "Lâm Ân"một tên kênh kiệu đúng chuẩn.Một playboy được nhiều người ao ước và hâm mộ,anh mang đầy đủ mọi thứ mà toàn thể các cô gái đều mơ tới.Nhưng đối với anh, tình yêu là một thứ gì đó vô cùng xa xỉ bởi sự đổ vỡ của mối tình đâu mà anh mất đi lòng tin vào tinh yêu chân thành.thành viên tiếp theo là "Trần Kiệt Khang" anh chàng được mệnh danh là "nam cực" lạnh lùng một cách đáng sợ...Tiếp đến là "Lê Vũ Bảo" anh chàng có trái tim vô cùng ấm áp và dịu dàng.Cuối cùng là "Hạ Trọng Luân" anh chàng lăng nhăng nhất nhóm, anh trãi qua vô số cuộc t…
Nếu có thể, tôi muốn được quay ngược thời gian, trở về thuở thiếu niên với những nụ cười, những ước mơ, những hi vọng bên cạnh người thân, bạn bè. Biết tất cả chỉ là nếu, tất cả chỉ là có thể, bởi vậy tôi viết lên những dòng này với hi vọng có thể níu giữ chút gì đó của một thời đã qua. Để sau này có đọc lại, tự bản thân thấy rằng, mình đã trải qua tuổi thiếu thời không phải là vô ích.P/s: Tập truyện còn được chỉnh lí, bổ sung thêm nữa…
Trước khi gặp gỡ Minh Huy, cuộc sống của Chiêu An vốn là hai màu trắng đen tẻ nhạt. Trong đôi mắt không có tia sáng của hi vọng, con đường về nhà không có trăng sao dẫn lối. Sống mà không có mục đích, ngày ngày trôi qua vô nghĩa. Minh Huy kiêu ngạo, từ gia cảnh tới học lực đều tốt đẹp. Con đường phía trước là ánh sáng dịu mắt, tự do và vô lo nghĩ. Hai con người tưởng chừng chẳng có chút liên quan nào lại từng chút một buộc chặt lại quấn lấy nhau. Minh Huy từ trên cao bước xuống để cứu rỗi người mình yêu. Chiêu An lạc lối được một người nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay, chạy trốn khỏi những niềm đau u uất. Cậu có nghe thấy không? Thanh âm nơi ngực trái. Tớ thấy thế giới này thật vô vị, nhưng vì còn có cậu mà sống trọn vẹn một đời.…
...Chả biết nói sao…
Trải qua ngày đông người ta mới nâng niu ngày hạ. - Andrea - Một người từng bị tình cảm làm rồi thương liệu có yêu thêm lần nữa?…
Năm xưa là chính ai đã buộc vào tay thiếu nữ một sợi chỉ đỏ, thề nguyền rằng nguyện suốt đời suốt kiếp ở bên, mãi mãi không chia lìa?Năm xưa là chính ai ôm ấp trong lòng mộng cảnh đẹp đẽ, thà rằng hồn phi phách tán cũng quyết không tỉnh lại?Danh môn chính phái, bàng môn tà đạo, dù là gì đi chăng nữa, chỉ cần thật lòng yêu, cuối cùng rồi cũng sẽ lưỡng tình tương duyệt, ân ân ái ái một đời."Uyển Nhi, mùa Xuân đến, ta sẽ dắt nàng đi ngắm xuân hoa thu nguyệt, khi Hạ về, ta sẽ cùng nàng cưỡi lên khoái mã Tiểu Hồng, đạp vó ngựa giẫm lên cỏ xanh khắp vùng bình nguyên rộng lớn. Rồi Thu sang, đôi ta sẽ cùng dạo chơi trên cầu Ô Thước, thả đèn hoa đăng, lặng ngắm những vì tinh tú tỏa sáng trên bầu trời kinh thành phồn hoa. Đêm đông buốt giá, ta và nàng sẽ trở về đỉnh Tuyết Vân Sơn, cùng ủ một vò Vạn Mộng túy, chôn dưới gốc bồ liễu ngoài cửa viện Nghinh Uyên. Nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta sẽ đều theo nàng. Chỉ mong cầu rằng nàng không bỏ lại ta bơ vơ lạc lõng giữa chốn hồng trần cô quạnh.""Ta trước giờ chưa từng phụ nàng, tất cả những điều ta làm, đều là vì nàng, hơn tất cả, là vì trái tim một lòng một dạ si mê người con gái quan trọng nhất đời ta.""Thiếp không còn là Uyển Nhi của chàng, chàng cũng chẳng còn là Lục lang của thiếp. Duyên đôi ta đã cạn, hà tất phải níu giữ để làm khổ đời nhau. Qua đêm nay, ân ái một đời, lời thề nguyền dưới trăng, mãi mãi không phụ bạc, hãy để lại sau lưng, chìm vào dĩ vãng. Ngày mai, khi mặt trời ló rạng lên cánh cung đen tuyền nơi Ám Hà Cung, hai ta sẽ là hai ngư…
Lúc này, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ cách nhau chưa đầy 10cm, mặt đối mặt. Tôi hậm hực trưng ra cái vẻ khó ở, lông mày nhăn nhó.-Thế thì không cần đến nữa, mày về đi.-Bảo Yến, tao... không cố ý.Đôi mắt cậu ấy giờ đây nhìn tôi không rời, tôi đảo mắt sang nơi khác cố ý tránh né.Trong phút chốc Tấn Khang cầm tay tôi. Dường như cố gắng nói điều gì đó để níu tôi lại.Vùng vằn thoát khỏi tay cậu ấy thật sự rất khó khăn. Cứ như vậy một lúc lâu, hoàn cảnh lúc này không được tốt cho lắm.-The world is dull, but it has you.Trình độ tiếng Anh không gọi là quá xuất sắc nhưng tôi vận dụng được những gì mình có mà dịch câu cậu ấy nói.Tôi đưa ánh mắt phức tạp nhìn Tấn Khang. -Ý của mày là sao?-Ý tao là tao thích em.…