My Profile of VyVy
My Profile…
My Profile…
Học viện âm nhạc Nhật Dương có một thiên tài năm nhất hết sức kiêu ngạo và quái dị.-----Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad ( @ralergs_ ) Vui lòng không reup.…
Cô tên Nguyệt Sương , Anh tên Lãnh Nguyệt Phong . Anh đẹp trai, trong ấm ngoài lạnh , là thần trong lòng biết bao cô gái . Họ gặp được nhau ở thế giới ảo khi đó anh chơi phái Xạ Thủ (nam) còn cô chơi phái Yển Sư (nam) . Nếu ai hỏi tại sao lại thích làm nhân yêu cô sẽ mỉm cười đáp lại : " Bởi vì nam Yển đẹp trai ". Cô không biết mình đã yêu anh từ bao giờ , có thể nói yêu anh không lý do . Nhưng giữa họ luôn có một bức tường vô hình mang tên khoảng cách . Cô càng níu giữ anh càng cách xa ....…
Chào mn tớ là Ni đây là fic đầu tớ viết mong mn ủng hộ. Truyện không có thật !Đam, He, ngọt trước ngược sau…
Trong tình yêu chúng ta chỉ đơn giản là những con búp bê. Khoảng thời gian đầu ta là tất cả, ta được sắm đồ, được mặc đẹp, được nâng niu chiều chuộng. Nhưng đến cuối cùng, cũng chả ai lại thương yêu một con búp bê đã cũ cả; đến cuối cùng cũng chỉ còn mỗi chúng ta là ngưòi đau khổ.…
Giấy bạc cách nhiệt với lớp phủ bạc phản xạ nhiệt có tác dụng phản cách nhiệt chống nóng rất tốt cho mái tôn nhà xưởng. Giấy bạc cách nhiệt có hai loại một mặt bạc và hai mặt bạc. Hiệu quả cách nhiệt tốt nhất khi dùng giấy bạc kết hợp với bông thuỷ tinh cách nhiệt.Giấy bạc là phụ kiện dùng để bọc cách nhiệt các đường ống bảo ôn, tấm cách nhiệt trần, vách, mái công trình..- Giấy bạc cách nhiệt : kết cấu 3 lớp với một màng nhôm, màng liên kết PE và tấm nền sợi dệt polyetylen mật độ cao.Ứng dụng: Lớp bạc trong tấm phản xạ cách nhiệt có tác dụng- Cách nhiệt: ngăn chặn nhiệt lượng xuyên qua, chống nóng và tiết kiệm năng lượng.- Chống cháy tốt, đảm bảo an toàn được kiểm định theo tiêu chuẩn chống cháy ASTM E84, AS1530.Tấm nền sợi dệt HDPE có tác dụng:- Độ bền chịu lực cao, chống xé rách và kéo đứt.- Ngăn chặn hơi ẩm xâm nhập và chống thấm nước.CÔNG TY TNHH CÁCH NHIỆT HÀ NGUYÊN PHÁT 118/17A TCH10 - KP4 - P. Tân Chánh Hiệp - Q. 12 - TP.HCM Tel : (08) 6656 2866 / 2247 3769 Fax : (08) 6256 6512 H/P : 0989 377 449 Nguyễn Hải YếnEmai: [email protected] Website : http://www.bongcachnhiet.com…
Sau bao tháng ngày yêu thương, cùng nhau trãi qua biết bao buồn vui, cay đắng, trãi qua biết bao hỉ nộ ái ố của cuộc đời, em chợt nhận ra rằng em không nên giữ anh ở lại bên em nữa. Em không nên giữ mãi một người không yêu mình bên cạnh. Như thế, chỉ làm cho cả anh và em đều mệt nhoài theo năm tháng.Anh là những năm tháng thanh xuân của em, cảm ơn anh vì đã đến tô thêm màu hồng cho bức tranh thanh xuân của em thêm đẹp. Thanh xuân kép lại, anh cũng xa em rồi.Cuộc tình của một người muốn níu, một người quay lưng thì sẽ không có kết quả tốt. Em hiểu điều đó nên em xin phép tặng anh món quà cuối cùng thôi - tặng anh một bầu trời mới, nơi đó không có em...…
Ly Châu trên tay - Phân Phân Hòa QuangGiới thiệu:DDiệp Ly Châu ngày thường Băng Cơ Ngọc Cốt, là mềm mại một mỹ nhân. Cập kê chi niên, nhưng không ai dám lên nghênh tiếp ở cửa cưới.Người người cũng biết, Diệp Ly Châu thể cốt yếu, đi hai bước đường đều muốn người khác giúp đỡ, Thừa Tướng lại là một nữ nhi nô, như vậy một bệnh mỹ nhân lấy về nhà, hơi phục vụ không được, nhất định sẽ bị lòng dạ ác độc tay đen tối Diệp Thừa Tướng giết đi.Diệp Ly Châu cũng rất phiền, thân thể của nàng càng ngày càng tệ. An tâm chờ chết thời điểm, có một đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa Tướng dao động.Người nam nhân kia ngọc thụ lâm phong, mạo nhược thiên nhân, chính là quá lạnh lẽo, nhìn về phía Diệp Ly Châu ánh mắt của cũng rất đáng sợ.Nhưng là, Diệp Ly Châu một khi tới gần người đàn ông này, thân thể ốm yếu liền khôi phục mấy phần, một khi người đàn ông này cách xa, nàng liền thở không nổi.Rốt cuộc có một ngày, Diệp Ly Châu rất có tâm cơ làm bộ ngã xuống, muốn tới gần người đàn ông này duy trì sinh mạng.Luôn luôn không sợ trời không sợ đất Diệp Thừa Tướng vội vàng níu lấy con gái của mình, ở nữ nhi bên tai nói nhỏ: "Đây là Nhiếp Chính vương, chính là mang theo mười vạn tới kinh hù dọa hoàng đế Tần vương, nữ nhi bảo bối ta tìm dịu dàng một chút , đừng tìm cái vị này Sát Thần."Sau lại, Nhiếp Chính vương đem làm bộ đáng thương tiểu Ly Châu đặt ngay tại trong lòng ngực mình: "Ngoan, gần thêm nữa một chút."Chỉ có Nhiếp Chính vương tự mình biết, hắn thích cái này tiểu mỹ nhân, t…
Thể loại: Ngôn tình, nam cường, nữ cường, xuyên khôngTình trạng: chưa xác địnhNội dungTrích: _Mỗ nam nào đó nhìn mỗ nữ nào đó phẫn nam trang đi long ngong ngoài phố đen mặt:"Chết tiệt! Sau này đem nàng về nhốt lại" _Mỗ nữ nào đó mặt phượng xinh đẹp liếc mỗ nam:"Mõi mắt mong chờ a"~~~~_Mỗ nam lạnh lùng tuyên cáo: "mệnh nàng mệnh ta tổn hại nàng ắt trả đại giới" _Mỗ nữ trầm lạnh:"Cứ thử chạm cái tay bẩn thiểu của người vào người hắn-ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là âm ti"Ngàn năm chờ đợi, ngàn năm thương nhớ, mong chờ duyên kiếp trở về, gặp lại xác định nhất thế nhất nhân, sủng ái, nâng niu, bảo hộ nàng đời đời kiếp kiếp....Ngàn năm thất lạc, chớp nhoáng một cái tiền kiếp, duyên kiếp đã định, xuyên về gặp lại, xác định nhất thế nhất nhân , đời đời kiếp kiếp day dưa, bá đạo độc chiếm một cái nam nhân, nắm tay đưa mắt nhìn nhân thế, tiêu diêu đời đời kiếp kiếp.....☺️Này truyện ta tự viết, mị nào đọc thấy không hợp ý thì làm ơn góp ý chớ đừng chửi rủa ta a~~~…
Tác Giả : Mạch BắcTranslator: Tiểu TriệuThể loại: Cổ Trang, thanh mai trúc mã, SEVăn án: Năm ấy, Phương Thanh Mai mười sáu tuổi.Nhìn thấy Phương Thanh Mai say rượu lảo đảo đứng dưới tán một cây mai, tay vẫn níu lấy một cành mai, còn khe khẽ ngâm nga một khúc hát, Trần Phượng Chương không tự chủ được liền cúi mặt xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm thử "quả mơ xanh" ấy (Thanh Mai còn có nghĩa là quả mơ xanh) sau đó dùng môi ngậm chặt, đuôi mày khóe mắt, đều mang theo sự nồng ấm dịu dàng như nước.Trang sức đỏ tươi diễm lệ, áo cưới rực rỡ như lửa.Trong tiếng nhạc vui vẻ rộn ràng, hắn nhìn nàng trên môi khẽ nở nụ cười, bên tai nhẹ nhàng vang lên giọng nói do dự dịu dàng của những ngày ấy, tháng ấy, năm ấy:'Trường Can chung một xóm, vui đùa chẳng sầu bi.Chàng phi ngựa tre đến, mơ xanh ném nhau cười."…
Truyện kể về hai anh em mồ côi ở một ngôi làng trong hẻm núi vốn yên bình. Bỗng một hôm, D-Zeon - một tổ chức độc ác cùng với những Mobile Suit của họ tấn công ngôi làng, hai anh em bị chia cắt, người anh trai ( 12 tuổi ) bị bắt làm nô lệ trong mỏ prenium, em gái ( 10 tuổi ) thì làm tù nhân tại căn cứ của D-Zeon. Trong một lần đào tại một khu mỏ vắng vẻ, người anh đã phát hiện được một thứ có thể thay đổi vận mệnh của mình và cả thế giới…
Trong một thế giới tương lai nơi con người có thể cộng hưởng với sức mạnh cổ xưa, những đứa trẻ đặc biệt được gọi bằng cái tên lạnh lùng: "Vũ Khí Mang Hình Dạng Con Người."Chúng không được sinh ra để sống,mục đích thật sự là để chiến đấu, để hy sinh,phục vụ cho nhân dân và đất nướcGia tộc họ Lê từng có tất cả: một mái nhà ấm áp, bốn đứa trẻ thông minh, một người mẹ anh hùng, một người cha lạnh lùng nhưng tận tụy.Cho đến ngày người mẹ ngã xuống nơi chiến trường.Cho đến ngày đứa con gái út ,cô bé hiện diện cho sự ấm áp gia đình, bị đưa đi rồi, rồi trở về trong chiếc hòm sắt lạnh toát.Đúng ngày mà mẹ cô hi sinh,cũng là sinh nhật thứ mười hai của cô bé.Cô bé ấy... đã từng cười như nắng ban mai.Đã từng được nâng niu bởi bàn tay của cha, của anh chị, của quản gia và bảo mẫu.Đã từng chiến đấu với một ý chí kiên cường không hợp với lứa tuổi.Nhưng rồi chết trong đau đớn, tan nát, không toàn vẹn, với đôi mắt mở hờ và nụ cười đầy hối hận.Người cha phát điên.Gia đình đổ nát.Người chị thứ ba phát hiện ra một sự thật bị che giấu trong phòng thí nghiệm:Thi thể ấy... chỉ là một phần còn sót lại.Ai đã xé toạc linh hồn đứa trẻ ấy ra làm đôi?Và tại sao... ngay cả sau cái chết, cô bé vẫn như đang gánh lấy một điều gì đó cho cả gia đình?Bi thương, tàn khốc và ngập tràn ký ức, "Một Mình Con Gánh Cả Sự Bình Yên" không chỉ là một câu chuyện về chiến tranh hay thù hận - mà là bản thánh ca của tình thân, của ký ức bị lãng quên, và của một đứa trẻ dám mang cả bình yên củ…
Xuân, hạ, thu, đông và những điều nhỏ nhặt.…
Trong cuộc đời, có những mối tình giống như ngọn nến cháy sáng rực rỡ, nhưng càng rực rỡ bao nhiêu thì càng dễ vụt tắt bấy nhiêu.Cô gái ấy - dịu dàng, ấm áp, là nơi để anh gửi gắm những ngày mệt mỏi.Anh - tài hoa, mạnh mẽ, nhưng lại mang trong mình bí mật không thể nói ra.Họ gặp nhau giữa những ngày bình thường nhất, để rồi định mệnh buộc họ phải yêu... nhưng cũng chính số phận nhẫn tâm khiến họ chia ly.Khi tất cả những tưởng đã hạnh phúc, sự thật trần trụi dần hé lộ - tình yêu của họ hóa ra chỉ là cuộc chạy đua với thời gian, với lằn ranh sinh tử mong manh.Đêm lạnh rồi cũng sẽ qua, nhưng bóng hình người ở lại trong tim, vĩnh viễn chẳng thể phai.Liệu tình yêu ấy có đủ sức để níu kéo, hay cuối cùng chỉ còn lại một trái tim đơn độc giữa đêm dài?…
rất tiếc chúng ta là một đường thẳng…
Tác giả: MèoKhông phải con người ta không biết đợi mà là tình yêu không đợi ta.Đôi khi con người ta đợi ai đó quá lâu cũng không phải là níu giữ tình yêu cũng không phải là vì tình yêu mà làm cho mơ mắt! Mà đơn giản chỉ là con người ta muốn đợi, đợi theo cảm xúc, đợi theo bản năng, đợi theo trái tim.Cô đợi anh năm năm. Đúng, cô đợi anh năm năm, năm năm dai dẳng đó có thật sự là đúng?"Tôi không đợi anh năm năm, tôi đợi anh cả đời.""Em biết không? Em đợi tôi nhưng em không hiểu rằng tôi đợi em còn nhiều hơn thế, đợi em nói lời yêu tôi, đợi em nói nhớ tôi, đợi em sống cùng tôi đến trọn đời.""Anh ích kỉ, anh không hiểu, tôi đã theo anh suốt cuộc đời.""Em biết không? Em theo anh suốt cuộc đời nhưng anh đã phải yêu em kiếp sau, kiếp sau và cả kiếp sau nữa.""Anh bỏ rơi tôi, người con gái anh yêu là người khác!""Có thể năm năm trước tôi vì người con gái khác mà làm tổn thương em. Nhưng nếu em muốn, tôi luôn sẵn sàng để em bước vào thế giới của tôi thêm lần nữa."*** Lần đăng trong tuần không thể xác định. Nếu ít thì ba chương, nếu nhiều thì bảy chương, thậm chí bế tắc thì không có chương nào.ONGOINGCatbeis's story…
Bơi vào đây mà đọc~~Truyện mới ra lò còn nóng hổi, sẽ không làm bạn thất vọng.…
"Quang Ám Tẫn Đồ" (光暗盡途) - Tận cùng của ánh sáng và bóng tối."Giữa những vết xước của số phận, họ tìm thấy nhau-như một giai điệu lạc giữa bản nhạc dang dở.Anh là lưỡi dao em từng né tránh, cũng là hơi ấm duy nhất trong đêm đông lạnh giá.Em là ánh trăng anh mãi ngước nhìn, dù biết chẳng thể chạm tay.Yêu và hận quấn lấy họ như một bản tango định mệnh-liệu bước cuối cùng là buông tay hay níu giữ?"…