/Keohyeon/ the Vampire
-"vợ ơi Hôn Hôn"…
De Luxe Club ||QUẦY REPLY||
Nơi mọi giải đáp của các bạn được giải đáp.Welcome to our Club,We are Luxers and you will, too.…
Gió Ngược Chiều Nắng
"Millie?"Một giọng nói vang lên, vừa êm ái vừa quen thuộc.Nguyệt An khựng lại, quay đầu sang. Và đúng như linh cảm xui xẻo mách bảo, Jaeson đang đứng trên ván trượt, dừng lại ngay cạnh cô.Nguyệt An: ...Cô không biết đây là may mắn hay xui tận mạng."Lại là cái khứa Hàn Quốc này."Nguyệt An thở dài, trong lòng tràn đầy chán nản. Nếu Jaeson hiểu tiếng Việt, cô thề sẽ chửi một trận từ A đến Z cho biết thế nào là gái gốc Hà Nội chửi thề.Cái quái gì vậy trời?Tại sao cái trapboy thành phố Busan này cứ xuất hiện đúng lúc mình xấu xí và phờ phạc như con vô gia cư thế?Ngày thường mình xinh xắn, cute, thơm tho, đáng yêu thì không thấy bóng dáng đâu. Vậy mà hễ hôm nào tóc rối, quần áo xộc xệch, mặt mũi như zombie thì thế nào cũng... từ đâu chui ra.Wtf bro, ổn không vậy???Nguyệt An nghiến răng tự hỏi trong đầu, trong khi bản thân chắc trông ngu ngu chẳng khác gì nhân vật hoạt hình vừa bị búa đập vào đầu. Mệt mỏi học cả ngày, lại không kịp chỉnh tóc hay son môi, cô cảm giác như hình tượng bản thân sụp đổ không phanh.Còn Jaeson? Vẫn đẹp trai, phong độ, tóc vuốt gọn, áo sơ mi trắng phẳng phiu như vừa bước ra từ quảng cáo thời trang. Đứng trên ván trượt, cậu ta giống hệt một nam chính phim học đường, như thể sắp đi hẹn hò với nữ chính ở Marina Bay.Nguyệt An nhìn cậu ta, rồi nhìn lại bản thân, chỉ muốn thở dài lần nữa.Ai cũng nói Nguyệt An cute dễ thương, xinh xắn, nhưng riêng Jaeson thì luôn bắt gặp cô trong phiên bản "ảnh dìm ngoài đời thật".Đúng là trời ghét mình mà...…
Khoảng Cách
Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu quan sát cậu qua khe cửa lớp.Chắc là vào một chiều đầu đông, khi trời mưa và cậu ngủ gục trên bàn, tay vẫn còn nắm cây bút chì gãy.Mái tóc hơi ướt. Áo đồng phục xộc xệch. Gò má in một vết hằn từ cánh tay.Tôi giơ máy ảnh lên, không chụp. Chỉ... nhìn.Yêu ai đó một cách lặng thầm, hóa ra không cần nhiều dũng khí.Mà chỉ cần trái tim đủ đau.…
CHĐ thứ 13 : Trái tim của đá
Trên sân thượng toà nhà 29 tầng, X. Phu ngồi nhìn bầu trời âm u chuẩn bị đổ thêm một trận mưa tuyết. Sắc mặt đầy mệt mỏi, đôi mắt màu đỏ không hồn. Khẽ cười nhẹ, X. Phu cất tiếng hát :" Gió lạ kia ơiMau mau về đây Mang theo em cùng những ánh mây u buồn.... ".X. Phu đưa tay lên ôm ngực cảm giác đau đớn mà cô đã phải chịu suốt 2 năm qua. Cánh cửa phía sau bật mở, bóng dáng ng con trai bận quần áo xộc xệch, tóc rối bời do chạy nhanh, mồ hôi đầm đìa. Tay cầm đt đưa lên và nói :" Tìm đc rồi trên sân thượng "......…
[AllMikey] Ngục Giam
Em ngờ nghệch nhìn khung cảnh tối tăm trước mắt. Rõ ràng đang leo núi cùng bạn bè, vậy mà khi tỉnh dậy lại ở nơi lạ lẫm này là sao?Sano Manjiro nheo mày, em chống tay lảo đảo đứng dậy. Bộ quần áo xộc xệch làm em khựng lại. Manjiro rướn người, mi dài khẽ động. Y phục này, rõ ràng là dành cho người tù...Lưu ý:-Đây là AllMikey, Mikey bottom-AllTake mời ra, không tiếp shipdom khác vào gây war-Anti Sano Manjiro, anti Tokyo Revengers mời ra-OOC nặng, lệch nguyên tác-Toxic = cút…













