[Crush] Ngắm nhìn một vật thể dễ thương
Tại sao lại gọi là vật thể.Vì tôi chả biết gì về cậu cảNhư một UFO vô tình nhìn thấyLại mong tìm hiểu nó…
Tại sao lại gọi là vật thể.Vì tôi chả biết gì về cậu cảNhư một UFO vô tình nhìn thấyLại mong tìm hiểu nó…
Mạnh Thính có được cơ hội trọng sinh lại vào giai đoạn thanh xuân tươi đẹp nhất của cuộc đời cô là vào năm lớp 11.Được cơ hội sống lại lần nữa cô quyết định sẽ sống thật tốt. Thực hiện lại ước mơ nhảy của mình.Sẽ không để khuôn mặt mình bị hủy hoại chỉ vì lao vào biển lửa cứu em gái độc ác vô ơn, sẽ giữ gìn nhan sắc của mình.Càng không dây vào Giang Nhẫn, thiếu niên ác ma sau này cầm dao giết người.Sau đó vào mùa hè năm lớp 11 ấy, Mạnh Thính quay về lấy sách tiếng Anh.Ở khúc ngoặt cầu thang, đám thiếu niên hư hỏng tụ tập hút thuốc.Cô dừng lại không dám đi qua.Nhưng không ngờ nghe thấy tiếng cười càn rỡ điên cuồng của tên côn đồ Giang Nhẫn: "Ông đây thích mẫu người thế nào à? Mẫu người giống Mạnh Thính đó.""Anh Nhẫn, không thể nào, hoa khôi trường học khó theo đuổi lắm.""Ông đây nhịn cả một đời."Sống vì cô, chết vì cô, hai tay nhuốm đầy máu tươi vì cô, phủi hết cát bụi trên bia mộ vì cô.PS:• Nữ chính trọng sinh về thời còn đi học, chăm chỉ học tập, kiên trì với ước mơ của mình, phong cách truyện lạc quan ấm áp.• Nam chính chỉ vì nụ cười của người đẹp mà không so đo gì.…
yêu và được yêu.…
nhưng ai đổ trước ?…
WR : chuyện không có thật ,ngôn từ tục ,ooc, không thích có thể đọcTextfic xàm,viết vui vui thôi…
Tác giả: Mê Lộ Đích LongCv: TieumieumeVăn ánDiệp Khanh đời trước quá rất sảng,Làm hoàng hậu, cùng tra hoàng đế đấu trí đấu dũng vài thập niên,Kết quả một không cẩn thận đem tra hoàng đế đùa chết ――Lại lần nữa mở mắt ra, nàng thành Diệp Khuynh,Một đoàn tra nam đang ở nhanh chóng tiếp cận trung ――Các ngươi này đàn xà tinh bệnh, đều cấp bổn cung lăn!Bổn cung một giây giết chết bùn manh!!(^)Tác phẩm nhãn: Nhẹ nhàng, trọng sinh, hào môn, hoàng hậu…
"Có phải chỉ có những đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn?"Tên: "Bảo Bảo, Ôm Một Cái, Nhé?"Tác giả: Miêu Miêu Thích Viết. Giới Thiệu Bảo Bảo là một đứa trẻ ngoan, rất ngoan. Nhưng, nó lại là một đứa trẻ ngốc, một đứa trẻ ngốc bị ghét bỏ, không ai cần. Một ngày nọ đứa trẻ ngốc xuyên vào cuốn sách gia tộc tranh quyền đấu trí, trở thành nhân vật gánh nặng ai ai cũng ghét bỏ. Đứa trẻ ngốc mặc dù có thêm hệ thống vẫn ngu ngốc không hiểu nhiệm vụ là gì, mọi thứ hiện tại là như thế nào khiến hệ thống rất tức giận, cho rằng đứa trẻ ngốc không bao giờ có thể hoàn thành được nhiệm vụ. Có điều, đứa trẻ đó có một "vũ khí" siêu cấp hiếm có và "nguy hiểm", đó chính là... Chân thành! "Anh cả ăn kẹo không? Ngọt lắm, ăn rồi sẽ quên đi muộn phiền nha!""Chị hai đừng lái xe có được không? Sẽ bị thương, bị thương rồi sẽ rất đau rất đau.""Chị ba muốn khóc không? Bảo Bảo sẽ che mắt lại, như vậy sẽ không ai thấy chị ba khóc đâu.""Anh tư, ôm ôm, Bảo Bảo rất thích ôm, nên nếu anh tư muốn ôm, có thể tìm Bảo Bảo... được không?""Nếu không thích thì cứ việc không làm thôi? Muốn khóc thì khóc, ôm thì ôm... Tại sao phải... Ưm... Phức, phức tạp như thế?"----- Đây là một câu chuyện về một đứa trẻ ngốc nghiêng ngả lảo đảo lao tới ôm lấy những đứa trẻ, người lớn từng bị tổn thương. Rất ngọt nha!_____Góc của Miêu Miêu: Tâm trạng bất ổn nên đào hố tiếp, nhưng truyện này ngắt quãng nhỏ nhỏ hen.Nguồn ảnh: Tự edit từ Canva. #mieumieuthichviet…
Fic đầu tay mong mọi người ủng hộ.…
Chúng ta bước tiếp trên con đường mình đã chọn…
Tôi ngu văn lắm nên văn phong có hơi lủng củng và đôi lúc có chỗ khó hiểu :") nhưng tôi sẽ cố gắng khắc phục.Nếu được thì xin mọi người góp ý nha.Warning ⚠Truyện có H và OOC, từ ngữ thô tục. NOTP ai thì xin mời bạn ra chỗ khác chơi.…
Thanh xuân chính là những năm tháng vô ưu vô lo, được ở cạnh những người bạn mình yêu quý. Tiếng thời gian du dương trên mái tóc, mỗi người đều phải tự bước trên đôi chân đi về tương lai. Trên con đường mang tên thanh xuân ngày ấy, có Châu Yểu và Trần Hứa Trạch, có đám bạn Nghênh Niệm, Giang Gia Thụ, Trịnh Ngâm Ngâm. Họ cùng nhau trải qua những niềm mơ ước, những lo âu hững hờ trôi qua kẽ tay hay những lần vui vẻ bên nhau, rong ruổi trong những tháng ngày xanh lá. Vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ, Châu Yểu và Trần Hứa Trạch giống như dành cho nhau tất cả, qua bao nhiêu năm tháng, khi ngoảnh đầu nhìn lại họ chẳng còn điều gì để tiếc nuối. Kinh qua những cơn mưa rào mùa hạ, kí ức giữa họ là cái ôm mùi quýt, là những vui vẻ ngọt ngào, những giọt nước mắt từ áp lực mà tuổi trẻ ngày ấy phải nếm qua. Như quyển nhật ký của Trần Hứa Trạch, ghi lại những thước phim ngày xưa, những hoài niệm về quá khứ. Sau tất cả, là cái nắm tay thật chặt của Trần Hứa Trạch, là ánh mắt như vì sao của Châu Yểu chỉ lưu giữ bóng hình một người hay cái hôn vụng về trao nhau, ngọt ngào... "Nếu như bốn mùa đều có cậu, cuộc đời này sẽ đẹp biết bao."---------------Càng về sau edit càng lên tay nên càng hay hơn!!!Em Là Ánh Sao Duy Nhất Đời Anh (Thập Tam Yêu)Vân Nã NguyệtEdit: Nhược VyBeta: Quanh…
Lười ra chap mới lắm…
Một câu chuyện không chỉ về Junhyeon hay Taerae.[Đây là bản văn xuôi của "the stars are twinkling" bản text mình đã đăng từng tháng 1/2025, có sửa lại plot một chút]…
Viết về allsoleum, hoặc ncp, tùy tình huống và tình trạng tinh thần. Truyện có sai sót mong mọi người thông cảm…
Tác giả: Nguyệt Dạ Hạ Đích Ảnh TửCv: TieumieumeVăn ánTriệu Nhuy tam quyền hai chân đánh nghiêng mọi người, lạnh lùng hỏi: "Còn có ai?"Cố Cẩn Ngọc:...Vương Hiểu Hàm: "Oa! Triệu tỷ tỷ thật là lợi hại!"Viên Ích Kiệt lau mồ hôi: Nhà ai cô nương như vậy bạo lực.Đây là một cái mạt thế nữ ở cổ đại hung tàn hằng ngày.Bổ sung: Bổn văn vô nam chủTag: Nữ cường xuyên qua thời không dị năngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Triệu Nhuy ┃ vai phụ: Cố Cẩn Ngọc, Vương Hiểu Hàm, Viên Ích Kiệt, Triệu Thừa Hoành, mặt khác ┃ cái khác: Nữ chủ hung tàn, lạnh nhạt…
không khớp nguyên tác, có thể ooc.…
Author: Kim CươngChỉ vì yêu mến cặp đôi San - Lộ, chỉ vì những ý nghĩ bất chợt, chỉ là những tình huống ngẫu nhiên để tôi có nhả hứng viết nên câu chuyện giữa hai nhân vật này, và vì một lý do rất đơn giản nữa, đó là thích và viết.…
Pairings: Lee Seokmin x Hong JisooLưu ý: Tác phẩm dựa trên chuyện tình của chàng Eros và nàng Psyche trong Thần Thoại Hy Lạp. - Không có ý xuyên tạc hay xúc phạm bất kì nhân vật nào được đề cập. Hãy đọc với một tâm thế thoải mái và hết sức tận hưởng nhé.Và chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa...…
"Đừng thương em, em không xứng đâu."" Anh sợ phải mất em, nhưng tình yêu anh dành cho em còn lớn hơn thế nhiều lần."_được truyền cảm hứng từ bản tình ca 'butterfly'_…