Ký Ức - Bạch Tiểu Miêu
Tên: Ký ỨcTác Giả: Bạch Tiểu MiêuThể Loại: Trinh thám, ngôn tình, tâm lý, có bí mật, HE…
Tên: Ký ỨcTác Giả: Bạch Tiểu MiêuThể Loại: Trinh thám, ngôn tình, tâm lý, có bí mật, HE…
Số chương: chưa xác địnhThể loại : Sủng .. H .. Hiện đạiAnh - Hàn Ngôn ( 23 tuổi ) : Là một vị chủ tịch của tập đoàn hàng đầu thế giới . lạnh lùng . Đụng vào anh thì tàn đời ^^Cô - Vương Thiên Vy ( 20 tuổi ) : Cô luôn là thiên thần trong mắt mọi người.. xinh đẹp.. Tinh nghịch.. và ghen cực kì ^^# đọc xong cho My ý kiến nhé !!…
Ngày xửa ngày xưa, có một bạn tác giả nọ, cực kì đẹp trai, cực kì rảnh nợ, cũng tỉnh và hay nghịch ngu một cách vô đối, tới mức từng tự trộn Bổ Phế Nam Hà vô ăn chung với súp gà vì nghĩ rằng như vậy sẽ khỏi đau họng nhanh hơn.Bạn tác giả chỉ có một ước nguyện duy nhất, đó là có được một dàn harem hùng hậu toàn mấy bé loli moe moe moe moe để nhìn, để ngắm, để sờ.Nhưng xui xẻo làm sao, bạn tác giả dù rất hút gái, nhưng toàn hút trúng BB - hủ nữ thôi, chẳng thấy bé loli nào hết trơn á!Bạn tác giả: QAQ Ông trời thật là bất công quá đi mà...Thực tế chứng minh, trên đời không có đủi nhất, chỉ có đủi hơn.Sau đó, thằng main trong bộ truyện đầu tay của bạn tác giả đó, xuyên không, trở thành bạn cùng lớp mới của mỗ tác giả.Sau đó, thằng nam phụ trong một bộ truyện nào đó khác của bạn tác giả nọ, xuyên không, trở thành thằng anh họ ứ biết từ đâu mọc ra, sang ăn nhờ ở đậu nhà mỗ tác giả.Sau đó, thằng nam phản diện trong một bộ truyện khác nữa, xuyên không, trở thành giáo viên dạy ngoại ngữ ở ngay lớp mỗ tác giả.Sau đó, thằng nam... ờ, ứ - chính - cũng - chẳng - phụ trong một bộ truyện khác nữa, xuyên không, trở thành hàng xóm mới của mỗ tác giả.Sau đó, mọi người nghĩ còn sau đó không?Bạn tác giả tội nghiệp nào đó oanh oanh liệt liệt hứng trọn một xô máu chó khổng lồ.[ Bộ fic này xin được dành riêng cho một trong những người bạn thân nhất (đơn phương) của tui @_Higo_. Hi°tan yêu dấu nếu không thích có thể nói với tui nha, tui sẽ đổi liền. O w O ]…
Khi đàn bà yêu một người chỉ chấp nhận mình là người duy nhất trong mắt của người đàn ông mà họ yêu…
Ta là Vọng Nguyệt…
vợ ngốc…
안녕! 너는 나에게 Areum이라고 부를 수있다!( Xin chào! Anh có thể gọi em là Areum! )…
Truyện kể về thời thanh xuân của Yến Di Di và Cố Hoài. 1 tối họ tâm sự với nhau về thanh xuân của mình Họ dần thấy hiểu và bắt đầu 1 cuộc sống hôn nhân tốt đẹp…
ngẫu hứng…
Truyện này mình copy nha thập cẩm lượm của mọi tác giả Đây k phải tác phẩm của mình nha nhấn mạnh đó…
Tên gốc: Không cho phép cậu chết lần nữa chết trước mặt tôi (不允许你在我面前再死一次)Tác giả: Kim Ngư (金鱼)__________~ Lời tác giả: Hu hu hu, tại sao Tống Tề Dũ lại chết? Tui khó chịu quá...~ Lời người chuyển ngữ:Trong "Mật mã thanh minh thượng hà đồ", Tống Tề Dũ là một nhân vật phụ có kết cục bi thảm. Nếu mà cậu ta xấu xa, độc ác, ngu dốt, tham lam thì thật chẳng có gì để bàn nữa. Song thiết lập nhân vât của vai diễn này lại đi ngược hoàn toàn với những gạch đầu dòng vừa được nêu trên, nghĩa là tính tới thời điểm ánh trăng sáng của Triệu Mặc Nhi tự kết thúc cuộc đời, Tống Tề Dũ đã gom được không ít tình cảm của khán giả (trong đó có tôi). Coi tập 16 xong, tôi thấy mình như biến thành Triệu Mặc Nhi - trái tim chết đi sống lại. héo hon vật vã tận 2 lần. Cũng giống như cậu ấy, tôi ứ chịu chấp nhận việc Đinh Đán (tên thật của Tống Tế Dũ) hôm qua còn tươi cười, hôm nay đã biến thành nắm đất...Vì thế...Nếu bạn cũng rầu lòng vì kết cục của Đinh Đán, thì bạn đến đúng chỗ rồi =))) _________FIC ĐƯỢC CHUYỂN NGỮ DƯỚI SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI WATTPAD…
Bình yên giữ lấy ngày tháng trôi…
Thanh xuân vườn trường, nhẹ nhàng, ngọt ngào xen lẫn những cảm xúc ngây ngô của tuổi mới.Note: mình dịch nhé. Vì lười nên ra chương hơi bị lâu 😆…
Lâm Nguyệt - một cô gái có tuổi thơ phủ kín bởi bóng tối. Bố mất sớm, mẹ tái hôn với người đàn ông tưởng hiền lành nhưng hoá ra là kẻ đồi bại. Từ năm mười hai tuổi, Lâm Nguyệt sống trong sợ hãi, bị bố dượng quấy rối mà không thể nói với ai. Ánh sáng duy nhất trong những năm tháng ấy là ước mơ được thoát khỏi địa ngục mang tên "gia đình" ấy chính là con đường đại học.Khi vào đại học, Lâm Nguyệt như được hít thở bầu không khí của một thế giới khác. Ở đó, cô gặp Duy Khang - giảng viên hướng dẫn tận tâm, dịu dàng và là người đầu tiên khiến cô tin rằng trên đời vẫn có những người tốt. Anh trở thành "ánh sáng" trong cuộc đời u tối của cô, dù cô biết mình chỉ có thể đứng nhìn từ xa, mang theo sự ngưỡng mộ lặng lẽ và biết ơn sâu sắc.Ra trường, Lâm Nguyệt phải đối mặt với hiện thực tàn nhẫn. Mẹ mất, bố dượng vẫn ám ảnh đời cô. Trong lúc chống cự tuyệt vọng, cô vô tình khiến hắn thiệt mạng. Cái chết ấy giải thoát cho cô, nhưng cũng đẩy cô vào vòng lao lý. Trong phiên toà, Duy Khang xuất hiện - với tư cách người chứng nhận nhân phẩm cho cô. Anh vẫn là ánh sáng ấy, nhưng nay đã thuộc về người khác.Những năm sau, Lâm Nguyệt sống lặng lẽ, mang trong tim căn bệnh và ký ức về người thầy năm xưa. Đến khi cái chết đến trong lặng thầm, người ta chỉ tìm thấy một lá thư chưa gửi:"Em chưa từng nói, nhưng em đã từng rất yêu anh. Cảm ơn vì đã tồn tại, dù chỉ là trong ký ức của em."Vài tuần sau, Duy Khang nhận được thư - họ tìm thấy tên anh trong danh sách liên hệ của cô. Anh đọc, im lặng rất lâu.…
Chỉ là một plot bỗng dưng nghĩ ra cho cặp thuyền ma của Mị thôi, kiểu đang đợi Pt.2 của M.M á (but, chả biết đến bao giờ mới được xem LOL =)))…
Chào~ lần đầu mới vô đây phớ hôm?…