Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" Lâu lắm không gặp anh"" Em không đủ can đảm để gọi anh 1 tiếng" chồng yêu" hay " Tae Hyung à" đâu!"" Anh xin lỗi"" Do hôm trước anh uống quá chén nên..."" Nên anh mang cô ta về"" Anh... Cô ấy đang mang thai con của anh còn..."" Còn em thì không thể! Anh định nói vậy đúng chứ?"…
Nhắm mắt của bạn lại tôi sẽ kể cho bạn ngge câu chuyện của hai đứa trẻ. Nhẹ nhàng như cũng thấm đẫm nước mắt :"Ngày mà tôi gặp cậu, là lúc những lời nói dổi không còn tồn tại. Bức tranh vẽ của cậu không đơn thuần là sao chép mà nó còn chứa đựng cả một sức sống và sáng tạo mãnh liệt""Thật chứ""Tôi dám chắc mà, cậu sau này sẽ khác tôi. cậu sẽ có cả tương lai đang chờ đó nhưng còn tôi cuộc sống đã kết thúc từ lâu rồi"…
Kính Hoa, ý nói hoa trong gương, ý chỉ Giải Vũ Thần.Thủy Nguyệt, ý nói trăng dưới nước, ý chỉ Hắc Hạt Tử.Thiên Định Nhân Duyên, ý nói trời định tình, ý chỉ tình cảm của Hắc HoaĐằng sau "tương nhu dĩ mạt" vẫn có thể là "bất ly bất khí"…
29/7Cậu ta và tôi lần đầu tìm hiểu về đối phương30/9Người lạ từng quenTruyện hoàn toàn được viết dựa trên câu chuyện riêng của tác giả ngoài đời. Vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép của mình. Hành văn mình khá dở nhưng từng câu chữ trong truyện đều hoàn toàn dựa vào câu chuyện có thật của riêng mình nên mọi người hoan hỉ nhaa.…
Ahn Keonho và Kim Juhoon tựa như hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm bất kì - từng đến bên nhau nhưng cuối cùng lại để cho mối tình dang dở đầy tiếc nuối.--Đây là fic đầu tay của tớ, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng và ủng hộ tớ ạ💖…
" Anh làm tất cả vì chỉ mong được thấy cô gái nhỏ nhắn của anh trở thành cô dâu xinh đẹp nhất, cũng tựa như việc anh cất một lọ hoa đẹp nhất vào nơi xứng đáng nhất. Anh xin lỗi vì đã không thể bên em đên giấy phút cuối của đời em, những anh tin rằng bản thân vẫn có thể làm gì đó để em có thể mỉm cười mà tự hào nói rằng em đã từng có một người yêu tốt như anh. Hãy tin anh, em nhé... "…
Một cô gái bất hạnh vô tình gặp được anh, vị cứu tinh của đời cô! Anh là người đã làm cuộc sống của cô khác đi từ cách suy nghĩ cho đến cách sống, ngày anh đến tất cả mọi thứ đều thay đổi sang một trang khác. Nào ngờ sóng gió ập đến ngăn cản tình yêu của cô giành cho anh, rốt cuộc sau cơn mưa thì trời có lại sáng hay không? Cô có chấp nhận vượt qua bao nhiêu thử thách để đến được bên anh không? "Từ nay tôi sẽ bảo vệ em!""Làm ơn đừng hại đến người tôi thương""OkHeun anh yêu em""Jungkook à, mình chia tay đi!"Thể loại: Fanfic, HE…
Năm mười bảy tuổi, thế giới của Lâm Nhất chỉ gói gọn trong những vạch vôi trắng trên sân bóng rổ và sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn hộ tầng hai mươi. Cậu là "học thần" vạn người mê, là át chủ bài của đội bóng rổ, nhưng thực chất lại là một kẻ độc hành tự xây tường ngăn cách mình với thế giới bằng một bên tai nghe không bao giờ tắt.Năm mười bảy tuổi, Hạ Diệp bước vào cuộc đời cậu bằng một tiếng "két" của chiếc ghế gỗ cũ kỹ và một nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ. Cô giống như một hạt mầm bướng bỉnh, từng chút một len lỏi qua những vết nứt trong trái tim lạnh lẽo của Lâm Nhất.Có những tình cảm bắt đầu từ một chai nước suối trên ghế đá, từ những mẩu giấy ghi chú màu vàng chanh, hay từ một cái che ô nghiêng hẳn về một phía dưới cơn mưa tầm tã. Lâm Nhất giấu kín những tờ biên lai viện phí và nỗi cô độc vào ngăn bàn, còn Hạ Diệp lại âm thầm gom nhặt từng mảnh vỡ của cậu để hàn gắn lại bằng sự dịu dàng của chính mình."Trên sân bóng, tớ chưa bao giờ ném trượt mục tiêu của mình. Nhưng ở bàn số 4 dãy 3 năm ấy, mục tiêu duy nhất của tớ là khiến cậu ngoảnh lại nhìn."Giữa những áp lực của kỳ thi đại học và những ngã rẽ trưởng thành, liệu cái chạm khẽ của nắng lên vạch vôi trắng có đủ để viết nên một kết thúc viên mãn cho những năm tháng thầm thích một người?…
Trác Khuynh ThiênHứa An QuânThời cơ đến, ắt sẽ gặp lại - mối tình duyên không nợ mà đến.────────────────────────"A Thiên, anh chưa từng rung động sao, dù chỉ một lần?"Trác Khuynh Thiên đáp với giọng trêu đùa: "Nhóc con, nếu chưa thì anh với mày tính là gì đây?""Người qua đường hay người dưng?"Vốn dĩ với Khuynh Thiên mà nói, cậu chỉ "yêu" và yêu một cách sâu đậm bằng cả con tim mình. Có thể nói rằng Khuynh Thiên trúng ngay tiếng sét ái tình kể từ khi ấy, hồi mới gặp An Quân. Mối tình đầu cứ ngỡ sẽ không gặp lại mà giờ đây đang đứng trước mặt cậu. "An Quân, tôi yêu em, vẫn luôn yêu em" Giọng nói đó ngọt như rót mật vào tai Hứa An Quân. Cậu từng tổn thương vì tình, từng lo lắng vì nghĩ rằng không còn ai thấu hiểu cậu. Nhưng Trác Khynh Thiên một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời tối tăm mà đa chiều của An Quân. Cũng chính Khynh Thiên đã dập tắt suy nghĩ đó và chữa lành vết thương mà không để lại sẹo mờ. "Em yêu anh, A Thiên"Đều là tình cảm xuất phát từ hai phía, và họ vẫn luôn biết điều đó. Chuyện tình của họ đơn giản chỉ là bù đắp cho nhau sau ngần ấy năm xa cách. Cả một khoảng trống trong tim, hai người con trai ấy dành cho nhau từng hơi ấm lẫn nhịp thở.…