我的日记
不读…
Câu chuyện chính là trang nhật kí của chính tôi- một cô gái 17 tuổi. Xoay quanh những biến động gia đình. Câu chuyện thực sự mang tất cả những kí ức về người chị song sinh trước khi qua đời... Mong mọi người có thể đón đọc một cách chân thực nhất.…
"Tớ cũng không ngờ mình lại kiên trì đến thế, đặc biệt khi tớ lại là dân ban A1. Chẳng qua tớ chỉ có tí máu văn chương trong người, sau đó được một tác phẩm trong giới 12 chòm sao truyền cảm hứng, tiếp tục viết và viết cho tới ngày hôm nay..."Người ta thường bảo tôi thật kì quặc, bởi nhiều khi tôi nghiêm túc tập trung làm một công việc gì đó mà họ tin rằng nó chẳng có tác dụng gì tích cực lên đời sống hiện thực của tôi. Thỉ dụ như việc viết văn.…
Nhật kí online của đời tôi...…
không phải creepypasta (nhưng có một chút liên quan tới creepypasta)Một câu truyện khi những kẻ khát máu trong rừng phải đối mặt với một thứ nguy hiểm hơn cảnh sát .Lưu ý: đây là 1 câu chuyện hoàn toàn hư cấu, mang tính giải trí là chính và không hề xúc phạm bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào…
Có một cô gái nhỏ... Đem lòng yêu một người Nắng ôm rèm cửa sổ, ai ôm cô vào người ? Tôi có một mối tình không thể nào quên được. Thật tiếc không phải vì nó đáng nhớ đến mức tốt đẹp... Chỉ là nó đáng sợ đến mức chạnh lòng.Bạn có cảm thấy cuộc sống thật muôn màu ? Đôi lúc ánh sáng ngập tràn đôi mắt, nhưng đôi khi nhìn đâu cũng thấy nỗi buồn u tối. Cái buồn thật kì lạ, nó không khiến màu sắc trong mắt chúng ta khác đi. Cỏ cây vẫn xanh mướt, bầu trời lại xanh trong, làn khói tỏa ra từ đầu thuốc vẫn mang một màu trắng mờ ảo dần dần biến mất. Chỉ là nó nhuốm thêm chút màu buồn, chút màu nước mắt...Câu chuyện này chỉ là một chút khó chịu bứt rứt trong lòng đã 2 năm trời chẳng thể tan biến, là một chút kí ức đọng lại trong trí nhớ của người hay quên, là những gì tôi không thể tâm sự cho ai khác ngoài những " người lạ không quen".…
Thật ra tôi không chắc mình có bị trầm cảm hay không nhưng tôi nghĩ những trải nghiệm của tôi và những điều mà tôi sắp chia sẽ sẽ giúp ích được một phần nào cũng như là giúp cho những người bị trầm cảm cảm nhận được sự đồng cảm !P/s : Thật sự thì câu từ của tôi có lẽ hơi lũng cũng và đôi lúc là sai chính tả nên mong mọi người sẽ bỏ qua .…
Học đường nha các bạn, dễ thương còn kết gì lúc viết tính sau mà tui ác lắm nha! Muahahaha…
Tác giả: Hạ ViEditor: Cheese Chanh DâySố chương: 177 (Full convert)Thể loại: Ngôn tình hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng ngọt, từ đồng phục đến áo cưới, HECP: Nữ học bá x Nam học tra.Nhiệt liệt đề cử cho các bạn thích thể loại học đường!Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng: 1. Cheese mới vào nghề, editor tay mơ không thể dịch sát bản convert 100%, trong bản edit có thể có thêm hoặc bớt các chi tiết.2. Truyện được edit chưa có sự cho phép của tác giả và với mục đích phi lợi nhuận. Rất mong các bạn đọc để thư giãn là chính, cũng đừng mang bản dịch này đi 'bất cứ đâu'.3. Truyện được đăng trên Wattpad & Wordpress Cheese Chanh Dây (link Wordpress xem ở phần trang cá nhân).…
ờm thì nói chung là chuyện đấu trí…
Blog cá nhân nhảm nhí về cá nhân. Của 1 gái nhưng trừ giới tính sinh học đã xác định rõ. Còn lại thì đều ở giữa. Đọc thấy sai vl thì cũng chịu. Vốn dĩ đã thế, chứ ai muốn như vậy.…
Chỉ là những cảm xúc bắt được khi tua lại cuốn phim cũ…
Đông Từ là bạn thuở nhỏ của Huấn Vy, cậu lúc nhỏ mập mập đáng yêu nên Huấn Vy rất thích chơi cùng. Sau này khi học cấp 3, cậu từ nước ngoài quay về, lột xác thành 1 chàng soái ca, theo đuổi Huấn Vy.…
Để tôi kể bạn nghe về thời thanh xuân rực rỡ có tôi và có cậu - người bạn từng thân nhất của tôi1 phần tôi không cách nào quên, ngây ngô, khờ dạiNgắn thôi, 2 năm điên cuồng ấy 《14 • 9 • 18》…
Câu chuyện tình cảm này rốt cuộc là thế nào? Chúng ta là tình bạn... hay tình yêu?…