người đã cùng bạn năm ấy , không thể theo bạn suốt cuộc đời !
Thể Loại : BL…
Truyện linh dị, đấu pháp, trừ yêu ma Việt Nam.…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
About me, crush, BangTan, daily story…
- Tôi viết về OC Creepypasta của mình, mong cậu đọc vui...hoặc không? Tôi chỉ cần cậu tôn trọng truyện của tôi, góp ý cho tôi là được, đừng làm quá lên nhé?- Ở đây cái logic của nó như shit ấy…
Thiên tư trung thượng thiếu niên bình thường, lập chí tiến vào Võ Phủ Thánh Địa, truy cầu cực hạn võ học.Nhưng mà đối mặt cạnh tranh kịch liệt khảo hạch, lại có thế gia đệ tử dựa thế áp người, nho nhỏ bình thường thiếu niên như thế nào dừng chân?Tông môn truyền thừa nghiêm khắc giữ bí mật, hạch tâm Công Pháp khái không truyền ra ngoài, tại Công Pháp truyền thừa như thế khó được Thiên Diễn Đại Lục, mặc dù tiến vào Võ Phủ cùng tông môn, muốn học đến đỉnh cấp võ học lại nói dễ vậy sao?Đến từ Thần Vực nho nhỏ ma phương, triển khai một cường giả thế giới.Công Pháp muốn học đi học nhất đỉnh tiêm.Sinh hoạt chức nghiệp muốn chọn tựu tuyển người khác đều không biết đích.Nhiệt huyết quyết đấu, thiên tài cạnh tranh, ba thước thương mang, ngàn dặm thẳng khu, võ đạo cực hạn, độc bộ thiên hạ…
Từng ngày tôi chịu đựng từng chút một, len lỏi để tìm thấy hạnh phúc nhỏ bé.…
Chuyện nhẹ nhàng, không kịch tính, cao trào.…
Đây là truyện ngôn tình nhé! lưu ý trước khi đọc nha cả nhà. Đây là truyện đầu tay của mình nên có gì mọi người cứ đánh giá công tâm nhé CẢM ƠN<3"Mổi một ngày là 1% hoặc có thể chỉ cần vài ngày thậm chí là vài năm, ai mà biết được. Nhưng dù chỉ còn 1%, anh vẫn sẽ theo đuổi em vì tôi đã xác định em là vợ tôi"Đây cũng coi như là nhật kí của tôi…
🌸 Nguyễn Lê Khánh AnTính cách: thông minh, trong sáng, học giỏi, dịu dàng, nhẹ nhàng, hiền lành, vô tư, cá tính và dễ thương.Biệt danh ở nhà: Bống🔥 Nguyễn Thành TrungTính cách: đẹp trai, lạnh lùng ngoài mặt nhưng cực dịu dàng với người mình yêu, gia đình khá giả.Biệt danh ở nhà: Bin…
Đây là nhật ký trích dẫn những điều không muốn nói với những người quen. Đôi lúc con người nhỏ bé này chịu đựng không nỗi nên chỉ muốn viết ra đây cho thỏa nỗi muộn phiền. Và chúng có lẽ chỉ là những chuyện cỏn con với mọi người nhưng, với tôi chúng luôn là nỗi buồn trong lòng. Chỉ mong được bao dung và yêu thương hơn bây giờ.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng phản ánh mặt tối dơ bẩn của xã hội coi trọng lợi ích. Bên cạnh đó cũng không thiếu những mẩu truyện ấm áp. Nỗi đau quá khứ ngăn cách tình yêu chân thành của hiện tại. Con người dũng cảm sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng tốt đẹp. Mối thù đau đớn của quá khứ và tình yêu ấm áp ở hiện tại. Lý tưởng phấn đấu quên mình và tình cảm khắc cốt ghi tâm. Họ...sẽ lựa chọn thế nào?Sự lựa chọn ấy sẽ khiến họ ở bên nhau, hạnh phúc mãi mãi, hay sẽ khiến họ chĩa mũi súng vào nhau?---"Trước giờ em chưa từng hiểu tại sao anh lại phải liều mạng vì những người xa lạ như vậy, nhưng đến bây giờ, có lẽ em đã hiểu được một chút rồi. Có lẽ, anh chỉ đơn giản là muốn lau đi vệt nước mắt còn vương lại mà thôi."…