batdietkiemthe-q5>70
…
việc yêu và và được yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau…
bạn đã bao giờ đột ngột sợ hãi xung quanh? muốn chốn đi thật kĩ? mong thế giới này bỏ qua đi bạn?Bạn đã bao giờ lòng lạnh như băng, không quan tâm đến ai cả. Tự tạo cho bản thân bức tường bốn phía?bạn đã bao giờ cảm thấy cô đơn giữa sự ấm áp?tôi cũng giống bạn. chỉ khác rằng cảm xúc của tôi bị pha quện lại với nhau. bạn đến đây chắc chắn để nghe câu truyện của tôi rồi. cảm ơn bạn!! mong rằng cũng sẽ có người lắng nghe câu truyện của bạn.…
"Đã có lúc toi đau đớn, toi gục ngã. Nhưng điều quan trọng là toi tìm thấy sức mạnh của nội tại và toi chiến đấu vì nó. Know your value. Wear your crown. Write your own story. Each of us is a warrior. So fight for your dream. THANK YOU."{\__/}( • - •)/つ🔪🔪…
Đây đơn giản chỉ là những hoạt động của lớp mình Mình chỉ muốn viết ra để lưu giữ lại những khoảnh khắc tươi đẹp bên cạnh những người bạn thân yêu của tôi 😘😘…
9:00 tối, Trần Duy Sang 16 tuổi vừa kết thúc ca làm việc của mình và bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi hòa vào dòng người tấp nập không ngừng tiến lên phía trước."Haiz, cuối cùng cũng đã góp đủ tiền học phí."Trần Duy Sang thở dài ra một hơi rồi tiếp tục chìm vào những suy nghĩ, toan tính sinh hoạt đời thường trong khi từng ngọn đèn bên đường tới ánh sáng từ các công trình xung quanh dần dần tắt đi và dòng người vội vã ban đầu cũng đã trở nên thưa thớt đi trông thấy.Cuối cùng bóng đêm đã bao trùm lấy tất cả chỉ chừa lại duy nhất một nguồn sáng vẫn đang không ngừng hấp dẫn vô số ánh mắt hệt như những con thiêu thân đang không ngừng bay về phía ngọn lửa trong đêm tối.Trong số đó bao gồm cả Trần Duy Sang nhưng cũng hệt như bao nhiêu người khác sinh hoạt trong khu vực này, khát khao là có nhưng cuối cùng cũng chỉ dám thở dài tự an ủi bản thân rồi biến mất hoàn toàn trên con phố nhỏ.Vtruyện.…
Trạm dừng của những nỗi niềm, dù tôi không thể giúp bạn bớt lo âu hay buồn bả nhưng có thể giúp bạn cảm thấy dễ chịu hơn !…
như một cuốn nhật kí :'v và dăm ba câu tâm cmn sự thui~Và nó không phải đăng theo ngày :vQuao, nó cũng không có văn hóa đâu :v…
VĂN ÁN:Hệ thống của truyện:[Mời hai người cho biết cảm nhận riêng về ký chủ nhà tôi]Minh Thù:"Tên thần kinh biến thái chuyên nói dối lừa người kia còn không hay bằng đồ ăn vặt của trẫm"Kỳ Ngự:"Tên kỹ nữ Lạc Yến kia chẳng có gì để ưa.Hừ! Hắn dù sao cũng chỉ là một cẩu độc thân,không phải người có vợ như lão tử"Lạc Yến:...Hai người này coi hắn vô hình sao,cẩu độc thân thì sao,hắn độc thân hắn kiêu ngạo.Hệ thống nghĩ thầm:Ký chủ nhà mình cùng Ngự thẩm khả năng tương lai bị vả mặt rất cao,nghĩ thôi cũng thấy vui rồi.Kha kha kha!_Mình viết về nhân vật Lạc Yến của má Mặc,được đánh giá là một nhân vật biến thái.Nếu có gì khác với nguyên tác xin mọi người cho qua cho.Thank you nha!🙌…
Giống như một cuốn tự truyện. Gần như là một cuốn nhật ký. Nhưng cũng có thể là không phải.…
Đây là truyện ngôn tình nhé! lưu ý trước khi đọc nha cả nhà. Đây là truyện đầu tay của mình nên có gì mọi người cứ đánh giá công tâm nhé CẢM ƠN<3"Mổi một ngày là 1% hoặc có thể chỉ cần vài ngày thậm chí là vài năm, ai mà biết được. Nhưng dù chỉ còn 1%, anh vẫn sẽ theo đuổi em vì tôi đã xác định em là vợ tôi"Đây cũng coi như là nhật kí của tôi…
Đây là nhật ký trích dẫn những điều không muốn nói với những người quen. Đôi lúc con người nhỏ bé này chịu đựng không nỗi nên chỉ muốn viết ra đây cho thỏa nỗi muộn phiền. Và chúng có lẽ chỉ là những chuyện cỏn con với mọi người nhưng, với tôi chúng luôn là nỗi buồn trong lòng. Chỉ mong được bao dung và yêu thương hơn bây giờ.…