Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chỉ là nhật kí tự sự vớ vẩn của 1 đứa overthinking.NẾU KHÔNG THÍCH VUI LÒNG KHÔNG ẤN VÀO ĐỌC. Ở ĐÂY CHỈ LÀ MỘT VÀI ĐOẠN VĂN NHỎ ĐỂ GIÃI BÀY CẢM XÚC.XIN CẢM ƠN.(không đọc cũng không sao cả, tớ chỉ viết vì tớ muốn thế, các câu chuyện có thể là thật có thể là giả, nhưng đều là một phần kí ức của tác giả. Yêu cầu không bình luận ác ý, không công kích)…
truyện mang 1 chút yếu tố kinh dị do t tìm tòi và HC hỏi những bộ phim, truyện ( và cx là bộ truyện đầu tay mong mn ủng hộ) và mỗi phần là 1 câu chuyện khác nhau…
đây là hành trình buông bỏ mối tình kéo dài một năm 6 tháng 16 ngày của mình.mình không muốn ai biết danh tính thật của mình, mình chỉ muốn ở đây viết ra những dòng nhật kí chân thành nhất gửi đến bản thân của năm 18 tuổi.cám ơn các bạn đã ghé thăm.…
Là thiên kim nhưng cô rất ghét cuộc sống gò bó, luôn bị người khác sắp đặt. Vì vậy, cô đã về Việt Nam để sống và nơi đây cô đã gặp hắn.=> Câu chuyện bắt đầu từ đây....…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…
Chẳng mấy chóc tôi đã đi đến trước cửa của cửa hàng tạp hóa, toàn thân ướt sũng bước vào tiệm tạp hóa định lấy lon nước ngọt trên kệ thì vô tình nghe thấy cậu nhóc kia chửi xéo tôi."Đồ ngốc, gặp mưa mà lại không chạy ai lại ngu ngốc đi bộ dầm mưa kia chứ." Đó là một cậu nhóc có dáng người khá cao gầy, mái tóc bồng bềnh được cắt ngắn gọn gàng , gương mặt tuấn tú pha một chút của sự nghịch ngợm của tuổi niên thiếu, nhìn có vẻ nhỏ hơn tôi vãi tuổi.…
Cuốn nhật ký này mình viết để các bạn có thể hiểu mình hơn và biết 1 tuần ( ngày ) của mình như thế nào? Chúc các bạn đọc zui zẻP/s: Tất nhiên là mình sẽ không có những chi tiết quá đáng hay gì đâu nên cứ đọc thoải mái nhé! :)))))…