Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"em sẽ không bao giờ buôn tha cho anh đâu James"Top tâm cơ-trà xanh x bot đơn thuần- tử tếLưu ý:-Ooc-tất cả các tình tiết, tuyến cảm xúc và chỉ tiết trong dịch đều hư cấu.-Notp xin văn minh không đục thuyền.-R18.-Trà xanh thượng vị-Toxic thinking.-Rape maybe.-Tư tưởng và nhân sinh quan được xây dựng méo mó.…
Thể loại : Đam mỹ, đồng nhân, hài văn, HE.Tóm tắt : Kể về tất cả sau trận chiến, Mặc Phương không chết quay trở về làm tướng sĩ bên cạnh Thẩm Ly. Trong một lần đi uống rượu Mặc Phương bị hạ mê dược, không biết may mắn hay xui xẻo gặp được Phất Dung Quân, cả hai xảy ra sự cố khiến Phất Dung Quân linh lực tiêu hao, cơ thể không còn chống được khí độc, liệu rằng Mặc Phương có quay xe không? ∆ Lưu ý : tác giả chưa xem hết phim cũng chưa xem hết truyện, đây chỉ là trí tưởng tượng cụ tui, không liên quan đến phim hăy truyện, mọi người có thể xem đây là một vụ trụ song song, ai không thích mình bẻ lái đi nhé, đừng để lại lời cay nghiệt tác giả tổn thương.…
TITLE KHÔNG PHÂN ĐỊNH VỊ TRÍ TRONG MỐI QUAN HỆ Tóm tắt: Taehyung nhìn Ba lớn Seokjin, đôi môi mấp máy, hai mắt rưng rưng. Rồi bé nhìn sang Ba nhỏ Yoongi, một nụ cười như có như không trên khuôn mặt vô hồn. Cuối cùng, Taehyung thôi quay qua quay lại, cúi đầu nhìn chằm chằm hai bàn chân bé xíu đang nghiến chặt xuống nền đất. Bé nắm lấy tay Seokjin. "Được rồi Ba lớn. Được rồi Ba nhỏ." Vào ngày hôm đó, Taehyung học được ý nghĩa của từ 'ly hôn'. Relationship: Kim Seokjin | Jin/Min Yoongi | SugaKim Seokjin | Jin/Park Jimin Link gốc archiveofourown (.)org/works/9571937 - các bạn vào leave kudos cho bạn í nha Tác giả: whenflowersbloom archiveofourown (.)org/users/whenflowersbloom/pseuds/whenflowersbloom Bản dịch đã được sự đồng ý của tác giả. Vui lòng hoan hỉ trùm chăn đọc và không đem đi nơi khác.…
au: cuccutbietduotpcp: viper x deftwarn: lowercase, thuyền tà đạo, ooc đọc rồi chê thì ko chấp người mù thankstôi có thể thất tình nhưng otp thì khom 😔💓…
[LƯU Ý: ĐỌC KĨ TAG TRƯỚC KHI ĐỌC!!!]Sự si mê của Tiêu Hàn dành cho Hoàng Minh từ lâu đã vượt xa thứ tình cảm đơn phương thông thường trong mắt người ngoài. Đó không phải là yêu, mà là khát vọng chiếm hữu và hủy diệt đến mức cuồng loạn của một nghệ sĩ đỉnh cao đối với "chất liệu sáng tác" hoàn mỹ nhất mà mình đã nhắm trúng.Kỳ nghỉ hè chính là khởi đầu cho cuộc "sáng tạo nghệ thuật" hoành tráng này. Hoàng Minh - ngôi sao của đội tuyển trường vốn đang vung vẩy giọt mồ hôi dưới ánh mặt trời - sau một làn sương hóa học đặc chế, đã ngã xuống từ sân bóng vạn người mê, biến thành tù nhân cô độc không lối thoát trong "phòng làm việc" dưới lòng đất của Tiêu Hàn.Mục tiêu của Tiêu Hàn vừa rõ ràng vừa điên rồ: Hắn muốn tự tay cải tạo cơ thể cường tráng, tràn đầy sức sống này thành một thứ công cụ tình dục hình người tối thượng - một kẻ hoàn toàn mất đi tôn nghiêm, tồn tại chỉ để bài tiết và thỏa mãn dục vọng. Từ việc cưỡng ép khẩu giao ban đầu, đến sự khai phá dã man nơi hậu đình, và rồi là việc chặt đứt tứ chi một cách vô tình... "Nhân cách" của Hoàng Minh bị bóc tách từng lớp một, cơ thể dần bị thay thế bởi những món phụ kiện lạnh lẽo, mang đầy công năng kỳ dị.Cuộc nghệ thuật biến dị này không chỉ có một người thưởng thức. Nơi vực sâu của dark web, "tác phẩm" của Tiêu Hàn đang triển khai một cuộc thi đấu với một thiên tài cải tạo khác. Và điểm đến cuối cùng của tác phẩm chính là một buổi phát sóng trực tiếp "xử tử sắc dục" hướng về những góc tối trên toàn thế…
Tác giả: Vạn Tiểu MêEdit: Tâm Tình Duy Khiết & Dạ Vũ & Thanh VũThể loại: niên hạ công, ôn nhu đại thúc thụ, 1x1, HETình trạng: bản gốc hoàn, edit hoànÚc Bạch - đứa nhỏ 16 17 tuổi lên thành phố L học đại học. Ba cậu bận việc nên nhờ người quen đến đón cậu.Tả Sĩ Thương - một thương nhân quá 30 được người bạn nhờ đón đứa con trai, vì không biết mặt đứa trẻ cần đón nên đón nhầm Úc Bạch.Biết bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười xảy ra giữa chú Tả và Úc Bạch làm cho mối quan hệ của họ ngày càng khắng khít và "quái dị". Trong quãng thời gian trải qua cùng chú Tả, Úc Bạch dần nhận ra tính hướng của bản thân và cảm nhận được tình cảm trong lòng đối với chú Tả không bình thường.Tuy chỉ là một đứa nhỏ vừa trưởng thành, còn non nớt, thậm chí mới đầu còn chưa biết dùng tay "tự giải quyết" thế nào, phải nhờ chú Tả "cầm tay chỉ dẫn", nhưng dám yêu dám hận. Úc Bạch khi biết được mình yêu Tả Sĩ Thương, đã bất chấp mọi thứ để theo đuổi, thậm chí bất chấp thủ đoạn "phẫn trư ăn lão hổ".Cảnh báo: Truyện có nhiều tình tiết nhạy cảm (cảnh H ở phía sau hơi nhiều); lời nói của nhân vật có nhiều chỗ thô tục (hoàn toàn là do nguyên tác, không phải do tớ thêm vào đâu nhé!); tuyệt đối không ăn uống gì khi đọc truyện!!!Văn ánKhó có được lòng tốt như vậy, chiếu cố đứa con vừa vào đại học của người bạn cũ, Tả Sĩ Thương không nghĩ tới vì vậy gặp phải phiền toái lớn nhất trong đời. Đầu tiên là bị Úc Bạch lầm lẫn là dân buôn người. Lúc sau lại bị bắt buộc trở thành thầy giáo. Không chỉ không có th…
"Má nó tốc biến kìa""Tại mày ngu á""Chị ngu á""Mày ngu""Chị ngu"---OK tôi mới là người thật sự ngu.Huhu viết chơi để thoả mãn niềm đam mê thôi anh em đừng ném đá tui nhé.Tất cả đều là trí tưởng tượng của tui, không có thật!!!Quá mê cái ô tê pê này nên làm con fic cho bớt mê.Note: Các chương không liên quan đến nhau, mỗi chap là một mẩu truyện nhỏ có nội dung khác nhau.…
Trong tiểu thuyết sẽ luôn có 1 tuyến nhân vật chuyên gỡ rối tình tiết và hiểu lầm giữa hai nhân vật chính. Nhưng thực tế thì không như vậy, Trúc Anh đã từng nghĩ rằng cô và Hoàng Anh sẽ chẳng bao giờ giải quyết những hiểu lầm năm xưa được nữa.Cho đến ngày hôm ấy, giữa sân bay đông người, gương mặt anh nổi bật giữa đám đông. Gió thổi tung tóc anh, chắc anh đã vội đến đây lắm. Đôi mắt anh đầy vẻ lo lắng và sốt ruột, không biết anh đã nghĩ thế nào trong mấy ngày qua. Nhưng ngay khi ánh mắt anh chạm cô, anh đã vội vàng bước đến ôm chặt lấy cô. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm chặt người trong lòng, giống như đang ôm chặt lấy bảo vật trân quý nhất trên đời.Trúc Anh sắp không thở nổi, cô nói khẽ: "Em đau."Hoàng Anh vuốt tóc cô, anh nới lỏng vòng tay, gục đầu vào vai cô. Giọng nói anh dịu dàng như dỗ dành: "Vậy, bao giờ em tính nói cho anh biết đây."Trúc Anh khẽ bấu chặt lòng bàn tay, cô cứ ngập ngừng như không muốn trả lời. Đã 8 năm rồi nhỉ, đã quá lâu để cô dành thời gian cho chính mình, còn anh đã chờ đợi quá lâu để cô mở lòng với anh. Trái ngược với sự ngập ngùng của Trúc Anh, Hoàng Anh chỉ khẽ thở dài: "Anh sẽ đợi."Anh đã đợi cả 8 năm rồi, chẳng lẽ lại không đợi thêm được sao?Nhưng cô, dường như đã chẳng còn muốn giấu anh thêm bao lâu nữa.Trúc Anh ôm lại vòng tay người đàn ông, giọng nhỏ nhẹ thủ thỉ: "Em sẽ nói, nhưng mà...em cần chút thời gian cho riêng mình.…