The Constant Gardener
Người Làm Vườn Tận Tụy…
Người Làm Vườn Tận Tụy…
Nàng, Duyên Thanh Thiển, thế kỷ hai mươi mốt trộm thiên đại trộm, nàng thích nhất chính là bảo bối, yêu nhất hay là bảo bối, ngoại trừ bảo bối, hay là bảo bối, trong mắt của nàng, bảo bối chính là nàng còn sống động lực, kinh điển trích lời: Ai dám đoạt bảo bối của ta, ta muốn ai mệnh!Nàng, Nguyệt U, Nguyệt gia gái một, tập ngàn vạn sủng ái tại một thân, lại ái mộ tại Đại tướng quân người ấy, Mộ Dung Quân Hạo, mà Lăng Sương Quốc Mạch Vương gia lại chung tình tại nàng, thề không phải nàng không cưới.Vì vậy tại hắn phụng chỉ lấy nàng ngày, tân nương của mình ở trên kiệu hoa về sau, bị lôi điện đánh trúng, hương tiêu ngọc vẫn, đúng gặp xuyên việt tới Duyên Thanh Thiển, từ nay về sau, Vương phủ không hề thái bình, thiên hạ không hề thái bình!…
Ngôn tình…
- Này, nay là ngày bao nhiêu nhể Yết? - Cô nàng mảnh khảnh với cặp kính cận đáng yêu tự hào là đại diện cho cung Thiên Bình (Libra) lên tiếng phá tan sự yên lặng.Tưởng là sẽ có được một lời đáp lại tử tế, ai dè người trả lời câu hỏi trên lại lạnh lùng vứt cho nàng Li (viết tắt cho Libra ấy mà ^^) chiếc Iphone của mình, chẳng thèm mở lời...♡ Love from Ba Tam ♡Ủng hộ mình nhé!! ^^ Cám ơn nhiều nạ! Và... cùng xem câu truyện hấp dẫn này nhé... ➡Thanks!…
Thể loại: huyền huyễn, ngôn tình, kỳ ảo, hài hước, sci-fiction, phiêu lưu, H+ ...vân vân và mây mây~Tình trạng: Đang tiến hành...Nhân vật: Lumine x Ma Vương Inferus.Tác giả: Bản Nương Tại Thượng.Nguồn: https://www.wattpad.com/user/FleurdelaguerreVăn án:Bị kết án tử hình!Vua Tội Phạm - kẻ cầm đầu thế giới ngầm. Vâng, thà chết. Chết vì một người con gái sẽ mãi không tới nơi này thăm hắn. Nàng rời xa hắn như hơi ấm cuối cùng của một linh hồn. Rồi nàng cũng sẽ mang hơi thở hắn đi xa. Có lẽ đi tới bên nàng. Nhưng vận mệnh là biết bao bí điều bất ngờ. Và có lẽ, mọi chuyện không phải chỉ là "tất cả mọi người đều bị kết án tử hình, thời gian hoãn không xác định."Có lẽ sau cái chết, sau cái chung cực còn là sự bắt đầu...Ở nơi đó, cánh đồng Hoàng Oanh, có cô gái lại hát lên trong trẻo như vựa sống, như mùa xuân, như ái tình nảy nở của đất trời đương độ tràn niềm sống. "Khi vùng đứng lên cần chi một manh áo nào?Lúc đi, quê cha đất tổ chính là tấm áo của chúng ta;Còn ai xướng giọng tình, hát thành khúc quân ca.Cái chết nhẹ tựa bóng mơ qua.Cùng nhau tiến trận nào, để ta tiễn đồng chí đến cuối đoạn đường xa."…