Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi là đứa trẻ sống trong bóng tối của xã hộiCuộc sống tôi lặp đi lặp lại những chuỗi ngày cãi vã, đánh đập, chửi rủa giữa cha và mẹ. Ngày qua ngày, cho đến khi tôi gặp Anh - Kẻ cứu rỗi cuộc đời tôi- Bé con à, tặng em bông hoa này nhé.- Vì sao?- Vì lưỡi dao trong tay tôi sau này, sẽ nhuốm máu vì em**Tên truyện: Ký Sự 101 Ngày Yêu**Tác giả: Tournesol Dans Le Vent**Thể loại: Lãng mạn, ngôn tình, tội phạm, trinh thám, bi kịch**Tình trạng: Đang cập nhật…
Hỡi những con người đang oằn mình trong cuộc sống, bạn biết gì về thế giới của mình? Là vô vàn thứ lý thuyết được các bậc vĩ nhân kiểm chứng, là luật lệ, là cả nghìn thứ sự thật bọc trong cái lốt hiển nhiên, hay những triết lý cứng nhắc của cuộc đời?Lại đây, vượt qua thứ nhận thức tẻ nhạt bị đóng kín bằng con mắt trần gian, khai mở toàn bộ suy nghĩ, để dòng máu trong bạn sục sôi trước những điều kỳ vĩ, phá vỡ mọi quy tắc. Thế giới sẽ gọi bạn là kẻ điên, nhưng vậy thì có sao? Ranh giới duy nhất giữa kẻ điên và thiên tài chẳng qua là một sợi chỉ mỏng manh: Thiên tài chứng minh được thế giới của mình, còn kẻ điên chưa kịp làm điều đó. Chọn trở thành một kẻ điên để vẫy vùng giữa nhân gian loạn thế hay khóa hết chúng lại, sống mãi một cuộc đời bình thường khiến bạn cảm thấy hạnh phúc hơn?Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải là cuốn sách dành cho những người điên rồ, những kẻ gây rối, những người chống đối, những mảnh ghép hình tròn trong những ô vuông không vừa vặn... những người nhìn mọi thứ khác biệt, không quan tâm đến quy tắc. Bạn có thể đồng ý, có thể phản đối, có thể vinh danh hay lăng mạ họ, nhưng điều duy nhất bạn không thể làm là phủ nhận sự tồn tại của họ. Đó là những người luôn tạo ra sự thay đổi trong khi hầu hết con người chỉ sống rập khuôn như một cái máy. Đa số đều nghĩ họ thật điên rồ nhưng nếu nhìn ở góc khác, ta lại thấy họ thiên tài. Bởi chỉ những người đủ điên nghĩ rằng họ có thể thay đổi thế giới mới là những người làm được điều đó.…
Trước khi đọc văn cần lưu ý:Đây là fanfic tôi muốn viết để tự đọc, tự chữa lành bản thân sau khi vấp phải Phần 7 của bộ phim hoạt hình 3d Trung Quốc "Họa giang hồ chi bất lương nhân". Tôi vẫn còn lụy Hàng Thần thi tổ và công chúa Tư Ngọc Đan đồng thời tiếc thương cho hoàn cảnh của hai người. Tôi vốn định đợi cao nhân viết để đọc nhưng vẫn chưa thấy ai nên đành cả gan lấy "bút lực" còn non này viết một câu chuyện thuộc về hai người.Tuy nhiên, xin nhấn mạnh với mọi người rằng, đây là fanfic, mượn nhân vật để vẽ nên một câu chuyện mới, một thế giới mới lấy hỗ động giữa Hàng Thần - lúc bấy giờ là Na Nhân với công chúa Tư Ngọc Đan là chủ yếu. Truyện sẽ không bám sát cốt truyện chính của "Họa giang hồ" (vì thú thật, tôi cũng chỉ mới xem xong phần 7).Thế giới lúc này sẽ chỉ thu nhỏ, tập trung lại nơi bầu trời Mạc Bắc, xoay quanh sự tranh đấu giữa các bộ lạc (nhưng không nhiều) và rồi tiến đến Trung Nguyên. Và hơn hết, như tôi đã nhấn mạnh từ ban đầu, tôi mượn hai nhân vật để viết nên sẽ không bám sát nguyên tác lắm, trừ khi có vài tình tiết cần thêm vào để câu chuyện trở nên hợp lý hơn.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
: "Người ta nói loài hoa Moon Carnation tượng trưng cho những cảm xúc được cất giữ rất lâu trong tim. Là sự quan tâm âm thầm, là những điều không thể nói thành lời": "Moon Carnation còn mang ý nghĩa của hy vọng.": "Cho dù đã trải qua bao nhiêu đêm tối, nó vẫn nở rất đẹp."Moon Carnation là hành trình kéo dài hơn mười năm của Huy và Hoàng, từ những rung động ngây ngô tuổi học trò đến những áp lực và lựa chọn của tuổi trưởng thành. Bắt đầu từ cái nắm tay bối rối dưới tán cây sau buổi học muộn, tình yêu của họ dần lớn lên giữa những lần giận hờn, những năm tháng xa cách và cả nỗi sợ phải đối diện với định kiến gia đình.Giống như loài Moon Carnation mang sắc tím của sự thủy chung và gắn kết, họ chọn yêu nhau bằng một tình yêu lặng lẽ nhưng bền bỉ, cùng nắm tay vượt qua những giông bão của thanh xuân dưới sự chứng kiến của những người bạn thân thiết nhất.Sau tất cả những đổi thay của thời gian, liệu họ có thể giữ được đóa hoa quý giá mà mình đã nâng niu suốt những năm tháng tuổi trẻ? Và liệu có bao nhiêu bí mật, bao nhiêu tình cảm chưa từng được gọi tên vẫn đang âm thầm ngủ yên trong trái tim mỗi người?…
Những điều xung quanh chúng ta đều là có ý đồ hết và không có sự ngẫu nhiên. Tôi muốn hỏi các bạn, điều gì đáng sợ nhất trong cuộc sống, lòng người? Ma quỷ? Bạo lực? Chia tay tổn thương? Mỗi người đều có những nỗi sợ của riêng mình tuy nhiên với tôi nỗi sợ lớn nhất trong đời tôi từng gặp phải tính tới thời điểm hiện tại đó là mặt tối của tâm linh. Mỗi tập truyện tôi sẽ chia sẻ về những bí ẩn về nó và những câu truyện hoàn toàn dựa theo những gì tôi đã thấy, đúng hay sai hy vọng các bạn sẽ giúp tôi chứng minh nó.…
Tác giả: Từ Từ Đồ ChiEditor: Bàn (cùng với sự giúp đỡ của GG Translate, Baidu, và QT)Nguồn raw: Kho tàng đam mĩ, WikidichBản gốc: 224 chươngBản edit: Tui sẽ cố gắng lấp hố, mỗi tuần ít nhất một chương nhé ( ̄ε ̄ʃƪ)Văn trúc mã.Hai tên nhóc lớn lên thành hai chàng trai cùng đi cứu vớt thế giới (khả năng không thành công).Tam quan là cái gì ăn được không công (Tống) x giá trị quan luôn hướng về chủ nghĩa xã hội thụ (Khúc) - Đại khái là cường cường (?)Tag: thanh xuân vườn trường, thanh mai trúc mãVai chính: Tống Dã, Khúc Liệu Nguyên┃ vai phụ: ┃ cái khác: Trúc mãEditor: Lần đầu tiên bắt tay vào edit truyện, trình độ tiếng Bông chỉ biết từ 1 đến 10 nên khó tránh khỏi sai sót, có lỗi mong các bạn nhẹ nhàng nhắc nhở đừng ném gạch editor tội editor lắm hiu hiu _(:3」∠)_Bắt đầu edit 1/10/2020 - Hoàn thành edit ?/?/?…
Tựa hồ đoá anh túc độc, người phụ nữ ấy thật mạnh mẽ.Phụ nữ, vốn là những người yếu đuối nhất, vì thương tổn mới có thể trưởng thành. Phụ nữ, suy cho cùng nên từng trải chút ít, những vết thương ấy tồn tại để sau này người đàn ông thực sự yêu họ sẽ trân trọng chúng, chứ không phải mong muốn được giấu đi.Phụ nữ, xuân xanh thì cũng sẽ có lúc bạc đầu, chỉ mong được cả đời được bên cạnh người họ thương nhất, chứ không phải là chìm lấp trong cơn đau. Phụ nữ, rơi lệ một lần rồi im lặng cả đời. Sự im lặng ấy, đau đớn ngàn vạn lần hơn cả vết dao đâm.Phụ nữ, cuối cùng cũng phải trưởng thành, quên đi những cơn say mộng mị.Giống như đoá anh túc, một đời chỉ mong được lãng quên những đau thương cùng cực mà họ từng trải.…
Đề tài trinh thám lấy bối cảnh Việt Nam.Mã Vi Vi tốt nghiệp đại học danh tiếng bên Mỹ khoa tâm lý tội phạm. Cô vốn là người Hoa gốc Việt. Tốt nghiệp xong cô dự định về Trung Quốc lập nghiệp hoặc ở lại Mỹ làm cố vấn cho cảnh sát. Cuộc đời tưởng êm ả trôi qua cho đến một ngày một lá thư nặc danh gửi đến cô khơi gợi quá khứ đau khổ của cô hồi nhỏ còn sống ở Việt Nam. Cha mẹ cô chết một cách oan uổng. Cô cần phải tìm ra kẻ đó. Cô về Việt Nam để điều tra.…
Nếu một ngày nào đó, anh có lựa chọn khác tốt hơn, thì không cần xin lỗi, anh chỉ cần nói với tôi, tôi rời đi không quay đầu lại. Để khi bị bỏ rơi, có thể có tôn nghiêm một chút, không quá đáng thương.Vì tôi đã lỡ yêu anh của ngày hôm nay lạnh lùng, dở hơi và sẳn sàng bỏ rơi thứ mình không cần tới.…
Yêu bản thân mình ư?Liệu khi tôi nhận ra thì đã quá muộn rồi?(Truyện có thể có vài từ mạnh,hơi liên quan đến cưỡng chế.Chủ yếu dựa vào bài hát mà viết để đi sâu vào nội tâm nhân vật.Ai không quen clickback.Không nên ăn tạp bừa bãi)…