TanBienThoiKhong1
…
Trong cơn mưa mùa hạ tầm tã oi nồng, một bóng dáng cao lớn mà đơn bạc lẻ loi bước đi trong bóng đêm, vì sao không tìm chỗ trú , vì chỗ trú trong lòng anh đã biến mất rồi, à không, là anh tự đánh mất, đánh mất cũng trong một đêm như vậy...…
Trong này tớ sẽ nêu ra các lỗi khi viết truyện mọi người thường xuyên mắc. Tất cả đều từ kinh nghiệm và quan điểm riêng của bản thân vì tớ cũng từng mắc phải các lỗi như vậy.*Lưu ý: Fic này có thể sẽ liên quan đến Showbiz. Tớ không có ý súc phạm ai cả, các bạn có thể bỏ qua những chapter đấy hoặc không xem nữa. Tớ không bắt buộc. Hãy vote cho tớ nếu thấy hay để tớ có động lực viết tiếp nhé. Cảm ơn ạ🌻!…
Ai cũng có một Original Character của riêng mình, cho nhân vật ấy những đặc điểm nổi trội, những điều bản thân có hoặc không thể làm ngoài đời. Hoặc đơn thuần, đó là ước mơ, là hy vọng của chính chủ. Lưu ý: Không ăn cắp, không copycat, không tự ý lấy idea, không đem đi nơi khác.Profile of Original Character Nơi đăng: Wattpad (account Hoofkwartier123) _ Người đăng: Cả nhómBản quyền: thuộc về nhóm Hoofkwartier, vui lòng tôn trọng tác phẩm.Số lượng chương: Phụ thuộc vào từng thành viênNgày mở: 2 tháng 7 năm 2022 _ Ngày đóng: chưa xác định…
An Nhiên là người âm. cậu bị chính bạn thân của mình đẩy từ trên cầu thang xuống và ra đi. nhưng lần này cậu đã quay trở lại nhưng cậu vẫn chỉ là một bóng ma…
Đang cập nhật...…
Năm mười bảy tuổi, Giang Tịnh Nghiên một lần nữa mở mắt giữa phòng học quen thuộc, sau khi đã trải qua cả một kiếp đời đau đớn và bi kịch.Ở kiếp trước, cô từng là thiên kim đại tiểu thư, sống trong nhung lụa, có tình yêu, có gia đình, có tương lai rộng mở. Nhưng tất cả sụp đổ chỉ trong chớp mắt.Người con trai cô yêu nhất—Thẩm Mặc Dương—chỉ vì một vụ cá cược vô nghĩa mà biến tình yêu của cô thành trò cười cho thiên hạ. Anh ta rũ bỏ cô để đến bên "bạch nguyệt quang", còn cô, bị phản bội, bị chế giễu, bị ruồng bỏ. Gia đình phá sản trong một đêm. Cô từ tiểu thư cao quý trở thành kẻ lang thang nơi xó chợ, bị nhục mạ, bị đánh đập… cho đến khi chết đi trong đói rét và tủi nhục.Linh hồn cô không siêu thoát. Cô lang thang nơi trần thế, chờ mong cha mẹ sẽ tìm đến mình, nhưng chờ mãi, chờ mãi… chỉ thấy họ bỏ đi không chút do dự. Cô tưởng rằng dù họ không yêu cô, ít nhất cũng có chút tình máu mủ. Nhưng hóa ra, cô vẫn quá ngây thơ.Khi trái tim đã chết lặng, trong đêm đông tuyết phủ, có một người đàn ông xuất hiện. Anh mặc vest đen, ánh mắt lạnh lùng nhưng thẳm sâu, nhẹ nhàng phủi tuyết trên thi thể cô, cẩn thận ôm lấy, rồi khoác áo mình lên xác cô.Anh đưa cô về, an táng tử tế. Rồi ngày ngày đến mộ cô, im lặng đứng dưới mưa như kẻ hóa đá.Cô mới biết tên anh là Lục Trầm Dạ—người nổi tiếng bất hảo ở trường, trốn học, đánh nhau, hút thuốc… một kẻ mà cả đời cô chưa từng để mắt đến.Nhưng chính người ấy, lại là người duy nhất ở lại sau cùng, khi tất cả đã rời bỏ cô.…
Có người nói,nếu một người đã quen sống trong bóng tối,ánh sáng đến cũng chỉ là quấy rầy.Cô từng là một cảnh sát ngầm.Một lần sống sót,đánh đổi bằng nửa thị lực và toàn bộ lòng tin.Một hôn ước cũ kéo cô về giữa những người xa lạ.Ngôi nhà ấy, rộng đến mức tiếng lòng cũng vọng lại.Anh không thích cô,cô chẳng mong ai thương mình.Chúng ta cứ thế sống cùng,như hai đường thẳng tưởng chừng sẽ không bao giờ cắt nhau-cho đến khi một người quay đầu,và người kia đã khuất bóng.…
Tuổi thanh xuân tươi đẹp biết chừng nào, người trẻ tuổi không nhận ra nhưng người già thì rất rõ. Tình cảm ngây ngô thuần khiết của tuổi thanh xuân rất đáng nhớ nhưng ai có thể cùng ai đi hết suốt quãng đường còn lại? Hãy trân trọng từng phút từng giây để sau này không phải hối hận.…
Giá như có thể yêu nhaGiá như chúng ta tin tưởng nhauGiá như chúng ta nắm chặt tay nhauVà giá như em là con gái thì kết cuộc của chúng ta đã khác.…