Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
[CHUYỂN VER]Tác giả: Bài Cốt Ngật A Tây (排骨吃阿西)Biên tập: MâyThể loại: Ôn nhu phúc hắc công x Ngoan ngoãn si tình nhuyễn manh thụ, hiện đại, ngọt sủng, cưới trước yêu sau, nhiều thịt, chút ngược, thầm mến thành thật, HEChuyển Ver chưa có sự cho phép của tác giả, nên truyện có thể bị xóa bất cứ lúc nào.Nếu không phải fancp, mong các bạn tìmtruyện gốc để đọc https://www.wattpad.com /story/281402943?utm_source=android&utm _medium=link&utm_content=story_info&wp_page =story_details_button&wp_uname=tvixidivicjx https://ohyunjae.wordpress.com/2017/10/26/muc -luchac-tan-bai-cot-ngat-a-tay/Mình cũng mong muốn một ngày nào đó có thể liên lạc được với tác giả của truyện gốc để xin phép, tiếc là chưa thể. Cảm ơn mọi người vì đã đọc…
Bản dịch chính thuộc về Ocean Moon Team bên Wordpress. Mình chỉ là người đăng lại. Các bạn có thể tìm truyện ở Link gốc: https://oceanmoonteam.wordpress.com/2017/01/04/dai-toi-cua-ac-ma-ac-thuc-nuong-conchita-thuc-hau-tuu/…
Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, kinh dị, trinh thám, cường cường, chủ thụ, tình duyên đô thị, 1v1.Tác giả: Bách ĐườngEdit: Magical CohortTình trạng edit: Đang tiến hành...Truyện được đăng tại https://magicalcohort.wordpress.comVăn ánĐêm khuya, Tiêu Trừng một mình đi về nhà, đèn đường u ám, cậu đột nhiên bị tập kích không một lý do, bởi thứ dù mang hình dáng con người lại không tồn tại ngũ quan.Lúc lưỡi dao sắc bén đâm vào trái tim, Tiêu Trừng cảm thấy mình chết chắc rồi. Không nghĩ tới sáng hôm sau cậu có thể mở bừng mắt, vết thương trên ngực cũng biến mất một cách li kì.Nhưng sự việc này vô tình đưa cậu tiến vào thế giới bảo vật, đồng thời mở ra giai đoạn mới của tác phẩm hiện thực mang tên tìm đường chết. Nội dung tác phẩm thực sự rất kích thích, bao gồm không giới hạn ở: Người không mặt trong đêm khuya bồi hồi, tập thể mất tích không rõ nguyên nhân, ăn tươi nuốt sống lão già...Ngoài ra, còn có một cái kích thích lớn hơn cả chuyện này - cộng sự của cậu.Lần đầu tiên nhìn thấy Tô Hạc Duyên:Tiêu Trừng chỉ vào nam nhân còn cầm theo đao đứng phía trước, vẻ mặt tràn đầy sát khí lao tới phía mình: Anh nói.... Đó là cộng sự của ta sao?Người hướng dẫn: Đúng vậy, ta hi vọng các ngươi sẽ có khoảng thời gian ở chung vui vẻ.Tiêu Trừng: Nhìn ta giống như chịu nổi hôm này lắm à?Về sau:Tiêu Trừng: Phía trước có vẻ nguy hiểm, hay là ngươi đi trước đi...Tô Hạc Duyên: Không phải ngươi bất tử sao?Tiêu Trừng (mặt vô biểu tình): Ta đang sợ muốn chết đây.Tô Hạc Duyên: ... Lui ra sau.…
Tác giả:Cảnh Hành [ na9: Lý kiều+nữ9:Diệp thích ]Thể loại:Ngôn TìnhNguồn:hobaney.wordpress.comTrạng thái:FullNgười ấy nói, nếu không phải vì mẹ tôi, người ấy một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn tôi.Cho nên người ấy đối với tôi hết mực nuông chiều, chẳng qua là yêu ai yêu cả đường đi.Nhưng mà điều tôi muốn, cũng chỉ là một cái nhìn của người ấy mà thôi.--- -----" Diệp Thích, tôi chịu cô đủ rồi!"" Diệp Thích, nếu không vì mẹ cô, tôi đến ngay cả liếc nhìn cô, tôi cũng không muốn!""Diệp Thích..."Thời thơ ấu, đứa con gái thuần khiết vốn sớm mất đi người thân đã tận mắt chứng kiến người đàn ông kia rơi nước mắt vì sự ra đi của người cô gọi là mẹ.Hơn mười năm trôi qua, ký ức hôm nào đã mọc rễ hóa thành thứ tình yêu cố chấp đến mù quáng, đến cuồng si.Cô đã quen với sự nuông chiều, quen cảm giác ấm áp của vòng tay kia, quen dựa dẫm và từ bao giờ, cô đã quên mất rằng, trong trái tim hắn, đã khi nào có hình bóng cô?Tình yêu, khát khao, nỗi mong nhớ ấy, tất cả đều chỉ thuộc về một người đàn bà đã khuất!Nhưng, khóc lóc thì có ích gì? Khóc lóc có thể làm tan chảy trái tim băng giá đó sao?Kiêu hãnh, mạnh mẽ, dám yêu, dám hận.Diệp Thích đã quyết định đặt tất cả tình yêu, niềm tin mình vào ván cờ với số phận.Tuy nhiên, cuối cùng, cô lựa chọn buông tay, từ bỏ mọi ký ức ngọt ngào từng có bởi suy cho cùng, tình yêu, nào có thể cưỡng ép?Nặng lòng bởi cái chết của Lãnh Hoan, mối tình đơn phương khắc cốt ghi tâm khiến Lý Kiều, đại thiếu gia nhà họ Lý đã khép lòng mình lại.Thời gian…