6. Con trai thần đồng
Vì tiền, tôi đưa con trai đến show giải trí.Mẹ nhà người ta: "Lần sau kiểm tra con phải được hạng nhất! Không thì cấm cơm!"Tôi: "Mẹ xin con đấy, mình cố làm sai vài câu đi, cho con nhà người ta đường lui đi con!"…
Vì tiền, tôi đưa con trai đến show giải trí.Mẹ nhà người ta: "Lần sau kiểm tra con phải được hạng nhất! Không thì cấm cơm!"Tôi: "Mẹ xin con đấy, mình cố làm sai vài câu đi, cho con nhà người ta đường lui đi con!"…
Tên truyện: 赎Tác giả: 网友黎汐Trạng thái: Hoàn thànhNguồn: Ihuaben ⚠️ Cảnh báo: - Vốn từ bị yếu và có sự trợ giúp của AI nên chỉ đảm bảo đúng 60-70% so với bản gốc nhưng tớ sẽ cố gắng để mọi người đọc hiểu nhất có thể - Tớ là người nhạy cảm nên không thích vui lòng bỏ qua vì mình đăng chỉ để giải trí xin đừng nặng lời với nhau…
CP: Triệu Nhượng x Lưu DãAuthor: ran8575521@lofterEdit: Thường HyTruyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ…
[Trans - fic | Oneshot] Năm Mới Tiếp Diễn - Mãi Mãi Yêu ThươngTên gốc: 《跨年衍生-永远爱恋》Tác giả: 山城狐狸不爱笑 Trans: ChangBeta: bbbDesign: ChangCre pic: 热茶放走蒸汽Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, đảm bảo độ chính xác 90% nội dung của tác phẩm gốc. Vui lòng không re-up (đăng lại) ở bất cứ đâu.Đây là fic OOC (out of characters), chỉ là sự tưởng tượng của tác giả, không liên quan gì đến người thật.Link fic gốc: https://m.weibo.cn/7725508737/4720648784446027Brought to you by WENXINvn…
Cp: LucaNamir là chính, HasuiAlbie và AidenXiyi được nhắc quaLuca và Namir đột nhiên quay về quá khứ.…
chỉ kể về những người học trong đó…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…
Summary: Chiếc nhẫn, sao băng, nụ hôn, cùng dòng chảy của bảy năm và vận mệnh của một vạn ba ngàn dặm, cuối cùng giờ đây cũng về bên người mình yêu.Tựa: Điều chúng ta gọi là tình yêu. (tạm dịch) Tên gốc: [艾蜥] 那些被我们称为爱的东西Tác giả: laiweibaizhiziLink:https://archiveofourown(.)org/works/67854031?view_adult=true Bỏ ngoặc ở chỗ dấu chấm.Bản dịch không đảm bảo đúng 100%.…
Tôi là một cô gái bình thường, có những câu truyện bình thường, không có gì gọi là thăng trầm biến cố. Có thể hiểu, cuộc đời tôi là một đường thẳng dài. và tôi gặp anh, cuộc đời tôi vì vậy mà rẽ ngang.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~"Cô... định làm...gì?""Giết anh""Cô..."~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~"Đưa bộ điều khiển đây, tôi muốn về nhà""Từ giờ, đây chính là nhà của em""Nhà của tôi? Vậy anh cút ra ngoài, ai cho phép anh ở trong nhà tôi vậy""Em..." "Em, em cái gì? Tôi không muốn ở cái nơi quỷ quái này, mau thả ra để tôi về""... ""Này anh, anh đừng có ỷ mình đẹp trai là muốn sao thì muốn nhé? Tôi nói cho anh biết, tôi đây từng cứu anh một mạng đấy, đây là cách anh đối xử với ân nhân của mình sao?""Tôi biết, tôi đang trả ơn em đây, từ giờ em chính là người phụ nữ của tôi, em phải ở đây. Phòng em ở cuối hành lang tầng 2, đừng có tìm cách bỏ trốn, vô ích thôi. Chưa ai trốn thoát được khỏi địa bàn của Hoắc Khải này. Em nên cảm thấy may mắn vì được làm người của tôi. Em nên biết điều một chút"Anh vỗ nhẹ vào má tôi, rồi bỏ ra ngoài"Ai cần anh trả ơn kiểu này hả, ai muốn làm người phụ nữ của anh chứ. Chết tiệt. Mau thả bà đây ra. Tôi muốn về nhà"~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~"Em có biết hành động vừa nãy của mình sẽ phải gánh hậu quả gì không?""Biết. Nhưng tôi đói rồi""Vậy ăn anh đi"~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~…
"Nguyệt thượng cao sơn ánh bóng nghiêng,Mực tàu thấm giấy ý triền miên.Gốm xanh ủ ngát hương chung rượu,Thư pháp đề thơ kết chữ duyên."…
Học đường…
Tường Hâm _ Văn Hâm…
Đây là lần đầu mình viết truyện.Mong mọi ng góp ý😥(Lưu ý trong bộ truyện này DuChi là Vua Lời Nguyền😸) Chuyện tình của Vua lời nguyền Duchi và vật chứa Su cà na của cậu😘⚠️Tính cách của nhân vật có chút Ooc nhe⚠️…
cũ nó mới kỉ, mới nó hay mẻ lắm.Chuyện tình cua lại vợ xinh của CEO Xuân Bách.…
Tổng hợp đoản ngược tơi tả có thể khiến bạn phải rơi nước mắt…
Cô lặng lẽ đưa đồ trong tay cho hắn."Lâm Duyên, sao chị rẻ mạt vậy? Bảo đi mua bao cũng mua thật à?" Người đàn ông ôm người phụ nữ khác, nói với cô bằng giọng rất lưu manh. Mọi người đã từng nghe câu này chưa: người trong lòng đã chết đi còn có sức sát thương hơn cả người trong lòng.…