Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
alpha của một alpha. ♢ omegaverse | lowercase | văn ngắn | jungkook!top; jimin!switch. ♢ sân chơi của tôi là alpha × alpha, không thích thì có thể click back. bạn đã được cảnh báo. ♢ tác phẩm được viết với mục đích phi lợi nhuận, các nhân vật không thuộc về tôi. ♢ chỉ đăng duy nhất ở watt.…
Yoichi Isagi-đáng lẽ ra không nên xuất hiện trên sân cỏ nữa.Không phải sau cái ngày chấn thương đã cướp đi cả tương lai trước khi nó kịp bắt đầu.Ở tuổi 18, khi 300 tiền đạo bị nhốt trong một trận chiến sinh tồn để giành lấy tấm vé cho đội tuyển quốc gia Nhật Bản, Isagi vẫn bước đi trong các hành lang lạnh lẽo của Blue Lock. Nhưng lần này, không phải là cầu thủ. Không còn là "kẻ săn bàn" nữa.Cậu là trợ lý y tế nội bộ của chương trình, được Teieri Anri tuyển dụng. Công việc nghe có vẻ đơn giản: kiểm tra huyết áp, đo mạch, thay băng, bổ sung vật tư y tế, theo dõi thể trạng... và âm thầm giữ cho lũ quái vật kia sống sót qua từng vòng loại khốc liệt.Cậu hiện diện, nhưng chẳng ai để ý.Không phải đối thủ. Không phải mối nguy.Chỉ là một cậu trai trầm lặng với clipboard trên tay và ánh mắt điềm tĩnh.Vậy thì... tại sao họ lại không thể rời mắt khỏi cậu?Lũ quái vật đó.Những kẻ ngập tràn bản ngã. Những "vị vua" đang điên cuồng tìm đường bước lên đỉnh thế giới. Những thiên tài đang gào thét trong lòng vì khát vọng được chọn.Từng người một, dần dần... ánh mắt họ không còn hướng về khung thành.Mà là hướng về cậu.Isagi không còn là người theo đuổi bàn thắng nữa.Nhưng bằng một cách kỳ lạ nào đó-cậu lại trở thành "bàn thắng" trong mắt người khác.Một mục tiêu không thể đo đếm.Một điều gì đó khiến người ta khao khát chạm tới, dù không thể lý giải.Âm thầm. Dịu dàng. Và đầy ám ảnh.Raw: 4/?Edit: kịp raw…
mình chủ yếu sẽ viết về những cặp mình ship (bl/gl) có yếu tố r18, cân nhắc trước khi đọc, đây là lần đầu tui viết truyênn nên sẽ còn non nớt mong mng hoan hỉ…
Điếu thuốc trong tay vẫn còn đang cháy đỏ, ngước mắt về phía bầu trời đêm, tựa lưng vào cánh cửa sắt đã cũ mèm, khói thuốc lan man cùng men rượu xâm nhập sâu vào tâm trí, hình bóng em lấp đầy trái tim tôi.------------------------------------------------------------------------------------------------------------Mọi nhân vật, tình huống, tổ chức trong truyện đều là hư cấu không có hình mẫu nhất định. Không có ý định xuyên tạc hay phỉ báng bất cứ cá nhân tổ chức nào, cân nhắc trước khi đọc. Còn nhiều sai sót, mong được góp ý nhiều hơn!31.05.23…
Nguồn: http://dichtienghoa.com/translate/m.baihexs.com?u=https%3A%2F%2Fm.baihexs.com%2Finfo-9724%2F&t=vi (m.baihexs.com/wapbook-9724_7/)Tác giả: Mạo phao rượu gạoVăn ánLê đường làm vai ác BOSS ở mạt thế giãy giụa sống tạm mười năm sau, cuối cùng cùng một con tang thi vương đồng quy vu tận, lại mở mắt, hắn phát hiện chính mình đi tới một cái khác vị diện thành --- một con...... Trùng đực!! "Tướng quân! Đêm nay bóng đêm vừa lúc, không bằng chúng ta đi trên giường uống rượu xem ngôi sao đi" -- mạnh mẽ đẩy ngã phản bị tấu "Tướng quân! Đừng cử động! Ngươi khóe miệng có cái gì, để cho ta tới giúp ngươi!!" -- hôn môi tư thế get√ "Tướng quân! Gần nhất thế giới hoà bình, chúng ta cũng là thời điểm vì đế quốc dân cư làm ra cống hiến!" -- lái xe lấy cớ get√(Hình bìa chỉ măng tính chất minh họa QwQ)…
tôi dốt đặc môn văn luôn tôi thề, mà rặn đc chữ nào thì rặn. Lần đầu viết truyện của tôi đấy như hạch thì cô dì chú bác thông cảm, viết vì chán quá hết cái đọc, truyện có thể sẽ ra lâu hoặc drop... =)) do nhỏ viết truyện óc nho rặn không nổi nữa…
"Anh đến cùng ngày nắng vàng, khi đi anh lỡ đem những tia nắng ấy đi mất." [Trích đoạn]Trong ánh nắng vàng xế chiều, tôi thấy một bóng người cao lớn che khuất những vạt nắng chỗ tôi. Người vừa đến, một giọng nói lạnh lùng chợt cất lên, lọt vào tai tôi:"Có làm sao không? Đã nhỏ con như vậy rồi lại còn muốn làm khó bản thân nữa?" Giọng Hưng lạnh lùng, một chút tức giận chẳng biết do đâu mà có. Hưng bước lên trước mặt tôi, ngồi khụy một chân xuống, quay lưng về phía tôi, muốn để tôi lên lưng cậu cõng."Thôi không cần đâu, tao tự đi được." Tôi nhẹ giọng, bả vai có hơi run run, giọng khàn đặc như muốn khóc òa ngay tại chỗ."Chậc, tao không đôi co với trẻ con, lên đây đi." Hưng tặc lưỡi một cái, ngoảnh đầu lại nhìn tôi, có đôi chút mất kiên nhẫn.Tôi không thể làm gì khác ngoài việc leo lên lưng để Hưng cõng về phía phòng y tế.Bóng tôi và Hưng hắt xuống từng mảng gạch nơi sân trường, từng bước chân Hưng dẫm lên lá đều nghe bên tai tiếng xào sạc, xào sạc. Từ góc nhìn của tôi, Hưng trông thật cuốn hút bởi góc nghiên từ bên trên xuống của cậu. Đầu cậu hơi lấm tấm mồ hôi nhưng lại có một mùi hương bạc hà quen thuộc vẫn được cậu duy trì từ những năm cấp 2 đến tận bây giờ. Vẫn vương vấn chút đường nét đẹp trai "không tầm thường" của cậu, người này, sao có thể hoàn hảo vậy chứ? Hoàn hảo đến mức như muốn thiêu đốt trái tim người đối diện. Trong phút chốc, sân trường bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ thường, như thể cả thế giới chỉ có mình tôi và Hưng vậy.----Ngày viết: 8/4/2024Book cover…
PHẠM KIỀU PHƯƠNG ANH: NGƯỜI ĂN BÁM, CƯỚP NGƯỜI YÊU CỦA BẠN THÂN, NỢ TIỀN KHÔNG TRẢ, NGƯỜI KHÁC NHƯỢNG ACC CHO NÓ NHƯNG NÓ LẠI LẤY TÊN NGƯỜI NHƯỢNG ACC ĐỂ ĐẠO TRUYỆN, LÀM NHỮNG THỨ NGƯỜI ĐỜI KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC !!!🚫TỪNG LÀ NẠN NHÂN CỦA PHẠM KIỀU PHƯƠNG ANH 🚫NÓ NHIỀU ACC CLONE LẮM =)) ĐỨA NÀO MÀ BÊNH NÓ LÀ ACC CLONE…
Thể loại: Boy Love , niên hạ Couple : Vkook , Taetop kookbotFic này là viết lại từ NovelToon sang Wattpad, tên : Chủ Nhân Jeon ,Tôi Thích Chị ,vì au chán ngôn nên sang Wattpad viết lại thành Boy Love " nếu sau này anh là Mafia, em có còn thích anh không " câu hỏi của cậu trai nhỏ nói với người đối diện " không ạ ,mà đến lúc đó em sẽ thành Chồng Lớn của anh ,nhất định đấy "…
(Cánh Bướm Mang Mùa Xuân Đi)Cô là một ca sĩ nổi tiếng nơi đô thị ồn ã.Cô chưa bao giờ yêu loài côn trùng loài cả, ngay cả cánh bướm mộng mơ cô cũng ghét cay ghét đắng. Nhưng, định mệnh đã cho cô sa vào lưới tình của một cánh bướm nơi miền thảo nguyên lộng gió.…