Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
(DROP!)"If you lose a guy like me, you'll regret it."─ Boy In Luv (BTS 2014)────୨ৎ────Minho bĩu môi. "Tch. Mất một người như tớ rồi, cậu sẽ hối hận đấy."Jisung chớp mắt. Sau đó, cậu ta cười tươi roi rói. "Khoan, cậu đang... tỏ tình với tớ đó hả?"────୨ৎ────#5 - mlm…
Bị cướp giật mất túi xách nên tôi điên cuồng đuổi theo ba cây số.Nhưng vẫn không đuổi kịp.Bạn trai cũ Giang Dục đi ngang qua nhìn thấy người bị hại là tôi nên anh ta chủ động nhường đường cho tên cướp.Tôi nóng vội nên nói không lựa lời: "Giang Dục, trong túi của tôi có ảnh khỏa thân của anh đấy!""Má! Tô Niệm Niệm, cô đói khát đến mức này sao?"Giang Dục tức giận chạy như điên đuổi theo giúp tôi giật lại cái túi.Nhân tiện sỉ vả tôi một lúc.Nửa tháng sau, ban đêm, anh ta say xỉn gọi điện cho tôi: "Niệm Niệm, dáng người anh bây giờ đẹp hơn trước kia nhiều..."-"Cô có chắc đây là nhà của cô?"Tôi ưỡn ngực: "Đương nhiên!"Để chứng minh lời nói dối của mình, tôi còn thành thạo nhập mật mã vào biệt thự rồi mở cửa."Bây giờ anh tin chưa?" Tôi hất cằm kiêu ngạo với Giang Dục."Ha!" Anh cười lạnh một tiếng, không rõ ý tứ.Thật trùng hợp, anh trai tôi ra ngoài đúng lúc này.Tôi nhanh chóng bước tới, khoác tay anh trai, giới thiệu với Giang Dục: "Đây là người bạn trai giàu có của tôi."Mặt tôi đầy đắc ý, anh tôi lại xấu hổ nhìn Giang Dục: "Sế... Sếp."Cái gì?Tôi lập tức hóa đá.Tình huống này là thế nào?Giang Dục là sếp của anh tôi, nói cách khác, biệt thự này là của Giang Dục?…
Vì sao tĩnh lặng soi sáng nơi tôiTẻ nhạt lãnh đạm nhưng vô cùng ấm ápTôi ghét phải thừa nhận điều này, nhưng.......tôi ghét em...ghét cái thái độ hời hợt đó của em...nó đã làm tôi tổn thương, thật sự đấy…
Viên kẹo đường màu hồng tượng trưng cho sự ngọt ngào khó tả của 2 bạn trẻ Minho và Jisung này.Nhưng đôi khi, lại thấy viên kẹo ấy trôi nổi giữa biển đầy sóng gió, bão bùng.Xin hãy thưởng thức nhé( =ω= )…
Ngày xx, tháng y, năm xyz.Sasuke, anh à, chỉ còn hai tháng nữa... hai tháng nữa thôi. Em dần cảm nhận được từng nhịp đập của con rồi....Ngày yx, tháng yy, năm xyz.Anh à, con mình chào đời rồi anh ạ. Con bé mới kháu khỉnh làm sao. Cái mũi, đôi mắt này, cả cái miệng, còn... mái tóc nữa, giống anh như đúc ấy! Em không chịu đâu, em cũng muốn con có tóc hồng giống em cơ! Nhưng mà, anh biết không, có lẽ như vậy cũng tốt, vì.... con làm em bớt nhớ anh....Ngày yy, tháng yy, năm yyy.Con một tuổi rồi này! Thời gian trôi nhanh thật anh nhỉ, chẳng mấy chốc con bé sẽ thành thiếu nữ mất, còn em thì thành một bà già xấu xí mất thôi. Nhưng mà, anh này, dù em có thành bà già xấu xí, anh cũng không được bỏ em đâu đấy! Em sẽ ở đây chờ anh mà....Ngày...........................................................…
Lậm phim quá chịu không nổi :vTổng hợp drabble/shortfic lượm lặt từ Twitter:@sowhat8592@gangjigue_mine@want2_watching@Earth_ny_@bechap_hwachu@sHe_lIke_YouTranslated by Me :) From the drama <Work later, drink now>…
Hôm đó, anh vẫn đứng bên cửa sổ. Cậu vẫn xuất hiện cùng chiều tàn, từ từ chơi nhạc. Mặc dù đã tự dặn mình không nên nhìn người ta thế này nữa, nhưng anh không kiềm được. Tiếng đàn vô thanh của cậu giống như tách trà chiều dịu nhẹ, uống vào một lần là mê đắm.Đột nhiên cậu dừng đàn, quay lại nhìn qua ô cửa kính. Mắt anh và cậu giao nhau một khắc. Anh giật mình, định lủi đi mất. Nhưng bàn tay vẫy gọi của cậu làm anh dừng lại. Cậu từ tốn mở cửa sổ. Trước mắt anh, cậu đặt nhẹ cây đàn lên vai, hít một hơi sâu, rồi kéo một khúc nhạc. Nắng vàng in lên cả cậu và đàn, còn gió thì nhẹ thoảng qua, như muốn đưa những giai điệu lại gần anh hơn. Lần đầu tiên, anh thực sự nghe được tiếng đàn của cậu. Tiếng đàn trong trẻo, vô tư, và đẹp đẽ biết bao. Những nốt nhạc ngập đầy vào anh, như một chiều hạ êm ả không oi nóng. Mắt anh lấp lánh những ánh nắng và nhịp điệu của bài ca.…