[SoonHoon] • Bốn Năm Xa, Anh Coi Như Đã Hiểu
Không gặp bốn năm, Kwon Soonyoung coi như cũng hiểu được cảm giác thiếu đi một nửa con tim là gì.…
Không gặp bốn năm, Kwon Soonyoung coi như cũng hiểu được cảm giác thiếu đi một nửa con tim là gì.…
"Đêm nay ta nằm mơ, mơ thấy em đứng giữa cánh đồng hoa mẫu đơn vàng tựa ánh Mặt Trời, mơ thấy em bên trong dáng hình xa lạ."***• Disclaimer: Ngoại trừ OCs, nhân vật trong truyện đều thuộc quyền sở hữu của bộ đôi tác giả So-ma-to, không phải là của tôi. Nhưng tại đây, tôi là người quyết định số phận của họ.• Edit cover by me.…
Một mảnh ký ức, đem chia ra làm hai phần...…
Và có lẽ nỗi buồn của Sunghoon cũng như thủy tinh. Dễ vỡ nhưng bén nhọn đau đớn.Và lấp lánh.…
Cp: Snarry…
Mình sẽ thay đổi rất nhiều á, hầu như chỉ giữ tên nhân vật hoi nè!…
❝toxic❞penthouse৻yizlavyi৲…
By Xiang.…
Kwon Soonyoung trước giờ không thích bị ép buộc, đối với anh, nếu định mệnh muốn cả hai phải ở cùng một chỗ với nhau thì hãy sống thật yên lặng để đôi bên bớt chút phiền phức. Thế nhưng từ lúc nào không hay, Kwon Soonyoung lại muốn Lee Jihoon hãy ra lệnh cho anh, chuyện gì cũng nên để anh lo liệu thay cho cậu.Hôn nhân nhạt nhẽo sau từng ấy năm vậy mà rất nhanh đã trở nên ấm áp.…
Thấy câu chuyện này rất dễ thương và cũng khá giống với đại ca và anh bé nên tui quyết định chuyển ver bộ này.Truyện gồm 76 chương + 4 ngoại truyệnBản gốc đã hoàn nên mình cố gắng hoàn thành sớm nhất có thể.…
"Cậu thương nó từ thời mặt mũi nó còn đen nhẻm vì tung tăng cùng bọn trẻ con trong làng nô đùa ngoài sân đình mấy mùa nắng chói chang. Yêu sao cái dáng tươi cười như cơn gió tàn dư của mùa xuân phả nhẹ lên cái khô nứt của mùa hạ. Thương nó vất vả lam lũ, thương nó bị thầy u mình đánh, thương nó vì bị người đời khinh rẻ, thương nó vì nó sống vô tư, thương nó vì nó là chính nó.- Phong Hào.- Này, Cậu hai Sơn sao lại tự dưng gọi tôi thế?- Tôi nhớ người thương nhà tôi thôi. Sao? Không được à?- Ừ thì cũng được...Đã mấy mùa trôi qua, cậu lại quên đi lý do cậu thương nó, đơn giản là vì chữ thương, vậy thôi.""Gã nhớ em, đứa nhỏ nhút nhát, bệnh tật. Chữ thương chữ nhớ ghép lại sao mà dài thế. Nhớ bát bánh đúc em nấu, nhớ con diều rách gã nhờ em vá lại, nhớ cái túi tiền thêu hoa bằng gấm mà em nâng niu, từ đó giúp gã nên duyên cùng em. Lại càng nhớ thêm những buổi chiều thu lộng gió, em và gã hẹn nhau ra đình ngắm sen, ngâm thơ rồi bị các bà, các cô trêu tới đỏ mặt tía tai.- An này, tin tôi em nhé. Cho tôi được em dựa vào vai một lần thôi, có được không?- Đừng tự nói những lời tổn thương bản thân mình nữa.Hai bàn tay cùng nắm chặt nhau, gã giờ này chẳng còn biết đang mơ hay thực. Nếu là mơ, xin ông trời cho gã được chết trong giấc mơ này. Nếu là thực, gã xin cảm tạ ông trời vì cho gã có được ngày hôm nay. - Minh Hiếu, cảm ơn vì anh là lý do khiến em tồn tại và cho em biết mình quan trọng với anh đến thế nào."…
em cáo bảo là anh rùa khá phiền…
nó hỏng rồi.- super slow update.…