Tạm biệt em,cô gái anh đơn phương
Tình yêu là gì anh không quan tâm,chỉ cần em bên anh là được…
Tình yêu là gì anh không quan tâm,chỉ cần em bên anh là được…
cần 1 miêu tả nên tôi đã viết ra. oc tôi viết ra.…
Mình không biết kết cục như thế nào nên mình sẽ không để mô tả nhé,nếu có kết quả mình sẽ thay đổi mô tả ạ…
❝ あなたの人生の光 ❞ dịch ra là ánh sáng của cuộc đời chị…
Trong ký ức ngày xưa cũ mà tôi thường hoài niệm về, mùa hè của tôi và anh trôi qua hệt như một giấc mộng. Mộng đẹp dễ tan, nên khi nhớ về mới khiến người ta thổn thức. Trước ngày chuyển đi, tôi tặng anh một món quà nhỏ được móc bằng len. "Bé Tuyết móc cho anh hả?" Mắt anh sáng tựa sao trời, anh cười, cái răng khểnh dần hiện lên.Tôi gật đầu. Trông anh nâng niu món quà tôi tặng, tôi cũng dần trở nên tự tin hơn. Rồi bỗng chốc anh tạt cho tôi một gáo nước lạnh."Bé Tuyết biết móc con ngựa luôn, giỏi quá vậy nè.""Con chó mà!"Giống như trong truyện "Ông lão đánh cá và con cá vàng", ân nhân và kẻ được giúp đỡ phải đến lúc chia ly. Kẻ trên cạn, người dưới nước, chia ly là lẽ thường tình, như suối ở rừng rồi sẽ chảy về biển, rừng ở lại mong ngóng ngày trùng phùng.…
"Cô ta chính là công chúa trong mắt bọn họ, còn em chính là công chúa trong mắt anh.""Em sẵn sàng làm tri âm tri kỷ với anh. Dù anh có tức giận chuyện gì chăng nữa, em cũng không từ bỏ anh đâu. Anh biết chưa?"…
Tình yêu là sự thù hận, chở che, hạnh phúc thậm chí là đau khổ ấy vậy mà mọi người vẫn sẵn sàng đâm đầu vào…
Truyện mình lấy ý tưởng từ 1 bài lượm trên mạng, lần đầu viết nên k hay lắm, mn Thông cảm nha…
#ĐơnPhương#0502…
"Thanh xuân của tớ vốn rất ngắn, ngắn đến mức chỉ vừa vặn viết đủ hai chữ: Hạ Triều.""21_6_2021Hạ Triều, có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ biết, đã từng có một người lặng lẽ thích cậu suốt những năm tháng đẹp nhất của tuổi thiếu niên. Hạ Triều, sao cậu lại có thể tốt như vậy chứ! Tốt đến mức khiến một người vốn chẳng tin vào chuyện rung động như tớ, lại chẳng biết từ khi nào đã đem hết những dịu dàng của tuổi trẻ đặt lên người cậu...""14_8_2023Hạ Triều, tớ chưa từng mong cậu phải thích tớ.Chỉ là đôi lúc tớ vẫn nghĩ, nếu năm ấy cậu biết có một người thích cậu nhiều đến thế, liệu cậu có quay đầu nhìn tớ lâu hơn một chút không?"…
Oh Yoni…
đây là kí ức của tớ , và lần đầu tớ viết mong các cậu ko chê…
Theo mạch cảm xúc của t/g…
một câu chuyện kết thúc không có hậu…
Cảm giác khi đơn phương một người…
"Ngày em đến, Nắng theo em len lỏi Đến khắp nơi trên thành Phố Hôm nay, Ánh nắng chẳng còn vương trên Mi mỗi khi anh thức dậy Cũng đồng nghĩa, em đã rời khỏi thế gian này. Ánh nắng của đời anh cuối cùng đã tắt...."CĐ: Âm Dương, EsportThiên Ân - Quốc HậnTama - Ngọc Quý…
Phút chốc dâng trào cảm xúc sinh ra câu truyện…
Tác giả: Bảo QueTên truyện: [The Trauma Code/ KangJae] Chồng khờThể loại: fanfic, otp, boylove, ngọt, ngượcCp: Baek Kanghyuk x Yang JaewonĐôi lời của tác giả trước khi vào truyện:Tên nhân vật có sự thay đổi:- Kanghyuk: Kiến Hưng- Jaewon: Gia Quân- Jangmi: Trà Mi- Gyeongwon: Trí QuangTất cả những nhân vật còn lại đều là sản phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả.Bối cảnh: mượn hình ảnh vùng quê miền tây nam bộ của nước Việt Nam ta ngày xưa.Lần đầu tui viết thể loại này. Tui là người thành phố nhưng mà quê quán là dân miền tây (Bến Tre quê anh J97 á), nên cũng yêu thích quên hương mình lắm, đặc biệt là mê cái cách nói chuyện đặc trưng của người địa phương. Nhưng do tui không phải là người miền tây chính gốc, chỉ có quê quán ở đó thôi nên nếu có sai sót gì mong mấy bạn bỏ qua nghen. Tui chân thành cảm ơn nhìu!…