ÁC MA SỦNG VỢ
ĐỌC RỒI SẼ HIỂU…
ĐỌC RỒI SẼ HIỂU…
Happy Birthday Jimine <3…
ĐỌC ĐI SẼ HIỂU!…
ĐỘC RỒI SẼ HIỂU!…
ĐỌC RỒI SẼ HIỂU…
Ủng hộ Fic VinZoi không ạ??…
cậu có bao giờ buồn đến mức muốn chết đi chưa?…
Park Jimin định kết thúc cuộc đời chóng vánh của bản thân mình nhưng có vẻ mọi chuyện không dừng lại ở đó.Couple gốc:Soojun,TaegyuCouple chuyển:Kookmin,HopevCre:yogamishiii3618Link fic gốc:https://www.wattpad.com/story/354891967?utm_source=android&utm_medium=easynotes.notes.notepad.notebook.privatenotes.note&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=JhMaNn&wp_originator=wTaDrxPaqfzn8EX3BUrzqDsvHlZTJ6dm837PVW1EcFGv%2F7p0QGQ2iuCXekxPNpIaGgntmAn22aLb6dzRutPFrsMT%2BaVmS6z1y9Ut9%2B0Mu4IiFzXdl3aekCo5ARvIxaLVNgày đào:3/12/2023Ngày lấp:Khi đầu Tks hết lạnhFic đã được sự cho phép chuyển ver của tác giả.Fic ngắn nhưng lết hơi lâu,tìm mãi mới được cục zàng ưng ý nên đọc đi đừng rời(≖ᴗ≖✿)…
Câu truyện về một nhóm bạn của tui…
Tình đầu, đoạn tình cảm vừa ngây thơ vừa thanh thuần, nhưng cũng đầy cay đắng. Năm ấy, chúng ta đã từng rất hạnh phúc. Nhưng rồi, chúng ta lại chẳng thể thắng nổi hai chữ " xa cách". Những lời hứa hẹn năm ấy cuối cùng cũng chìm dần vào quên lãng, chúng ta trở thành " người lạ từng quen", bắt đầu một cuộc sống mới chẳng còn nhau nữa.…
chẳng hiểu sao 12A1 đâm ra yêu nhau hết vậy❓à còn riki đang mất dépcouple chính: heejakecouple phụ: jaywon, sunsun…
cầu mong con kiếm được việc. Con muốn đi làm lắm rồi.…
Tình yêu thuần khiết trong sáng của cái tuổi học sinh…
Cổ trang bi thương…
Chiều tháng bảy, trời âm u sắp mưa. Gió thổi qua khung cửa tầng hai, mang theo hơi ẩm và mùi đất quen thuộc.Chỉ một tiếng "ting" khẽ vang lên từ chiếc điện thoại, mà tim tôi bỗng run rẩy, như vừa lỡ một nhịp.Tôi chẳng dám gọi đó là yêu - chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu biết chờ đợi...Giờ đây, tất cả đều đã lùi xa. Tôi và cậu đều đã thay đổi, còn mùa hè ấy chỉ còn lại trong trí nhớ, như bức ảnh cũ mờ dần theo năm tháng. Nhưng đôi khi, giữa dòng đời hối hả, tôi vẫn thấy mình khẽ mỉm cười và tiếc nuối mỗi khi nghĩ về nó - về một mùa hè đầy nắng, đầy tiếng ve, và đầy những rung động đầu đời tinh khôi nhất.…
Biên niên sử Sundat.…
Bình mình là khoảnh khắc đầu tiên của một ngày dài, khi mặt trời trở về sau một chuyến du hành vòng quanh trái đất. Bao giờ cũng vậy, nó mang theo thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng lại trở đầy những hi vọng... Bình mình có thể đến muộn, nhưng chưa giờ là không tới. Bởi vì nó là vĩnh hằng...Có những thứ có thể là muộn màng, nhưng còn hơn là không có. Không phải ai cũng có thể giác ngộ và nhận ra giá trị đích thực của bản thân sớm. Nhưng xưa nay người ta vẫn hay nói, thà muộn còn hơn là không có. Trong vòng tuần hoàn vĩnh cửu của vạn vật trời đất, bản thân con người cũng bị xoáy vào nó. Thay vì cố gắng thoát khỏi sự sắp đặt sẵn có của tạo hóa, hãy học cách giao hòa cùng với nó, giống như cách bạn đón nhận những ánh hồng ban mai của bình minh... Thay vì cố gắng than trách bình minh sao còn chưa tới, hãy mỉm cười đón nhận điều đó, vì trong khoảnh khắc được đắm mình trong vẻ đẹp tuyệt ảo của thời tươi, bạn sẽ thấy những sự chờ đợi của mình không bao giờ là lãng phí...#LN_TrucMai99#Anie…