yoonbwi | my hand on you
step out into the dark.…
step out into the dark.…
"Vậy tôi cần bao lâu nữa để đợi cậu ?" Cậu ấy chạy theo tôi,tôi chào tạm biệt cậu.Cậu níu tay tôi,tôi... mặc dù tim không nỡ nhưng đành phải làm vậy vì tương lai của cậu.-"Nghe này,thanh xuân của cậu cần phải tiếng xa hơn nữa,nếu cứ như vậy thì..."- "Sao chứ ? Tôi hoàn toàn có khả năng lo được cho cậu...lời hứa khi xưa thì sao ? Đúng ! Cậu đã hứa với tôi rồi thì cậu phải ở lại"Nhìn cậu ấy đau khổ níu kéo tôi,tôi không nỡ đi,tim tôi đau quá..đau...thật sự đau..-"Lưu Phúc,năm đó tôi thật sự chờ cậu nhưng bây giờ...đã có người thay tôi chờ cậu rồi..chúng ta thật sự không phải là trẻ con nữa"- "Tôi thích cậu !"Tôi ngỡ ngàng nhìn cậu,giá như cậu nói sớm hơn một chút...có phải là...tôi chờ câu nói này hơn 10 năm rồi...-"Lưu Phúc,tôi thật sự xin lỗi cậu,tuổi trẻ khi yêu được đến bây giờ gọi là thanh mai trúc mã còn tình yêu không được chấp nhận...tôi gọi đó là thanh xuân"Mắt tôi ươn ướt nhìn cậu đang cuối mặt...…
Seo Ji Weon- một bác sĩ ngoại khoa xinh đẹp và tài ba với trái tim ấm áp nhưng luôn giữ cho mình một vẻ bề ngoài lạnh lùng, thanh lịch. Thiên kim tiểu thư của nghị viên quốc hội Seo Kang Hyuk - một người dành được rất nhiều tình cảm của nhân dân nước Đại Hàn. Kim Myung Kil- tổng giám đốc Tập đoàn KS-tập đoàn giàu có và lớn mạnh bậc nhất Hàn Quốc. Giỏi giang, thành đạt và có ngoại hình điển trai, tuy nhiên lại là một con người lăng nhăng, lãng tử. Con trai của chủ tịch Tập đoàn KS Kim Ki Ho. Hôn ước giữa hai gia đình quyền quý được lập ra khi hai đứa trẻ còn chưa biết nói. Khi lớn lên, cả hai cùng đặt bút kí vào chung một bản hợp đồng có tên là : HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN để che mắt hai bên gia đình. Thời gian trôi qua và họ dần nhận ra tình cảm và tầm quan trọng của đối phương, nhưng thời gian cho họ không còn nhiều. Liệu họ sẽ làm gì để níu giữ nhau?…
Là chuyện đam mỹ nhá mấy bạn :)))))…
Lúc này, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ cách nhau chưa đầy 10cm, mặt đối mặt. Tôi hậm hực trưng ra cái vẻ khó ở, lông mày nhăn nhó.-Thế thì không cần đến nữa, mày về đi.-Bảo Yến, tao... không cố ý.Đôi mắt cậu ấy giờ đây nhìn tôi không rời, tôi đảo mắt sang nơi khác cố ý tránh né.Trong phút chốc Tấn Khang cầm tay tôi. Dường như cố gắng nói điều gì đó để níu tôi lại.Vùng vằn thoát khỏi tay cậu ấy thật sự rất khó khăn. Cứ như vậy một lúc lâu, hoàn cảnh lúc này không được tốt cho lắm.-The world is dull, but it has you.Trình độ tiếng Anh không gọi là quá xuất sắc nhưng tôi vận dụng được những gì mình có mà dịch câu cậu ấy nói.Tôi đưa ánh mắt phức tạp nhìn Tấn Khang. -Ý của mày là sao?-Ý tao là tao thích em.…
"Trải qua hết thảy nhân gian, sơ là ta ,lão cũng là ta cho dù là cuộc đời thấp hèn của phàm nhân hay là tiên lộ tịch mịch phía trước, không gì có thể níu kéo ta, hôm nay đạp siêu thoát, thoát khỏi nhân gian ,siêu việt tiên lộ!"…
Đây vô đọc đi…
Thẩm Nguyệt Linh sống trong bóng tối cho đến khi được Thẩm Dụ Thần - một người đàn ông lạnh lùng nhưng dịu dàng với riêng cô - cứu thoát và nhận nuôi. Hắn cưng chiều cô vô điều kiện, cho cô một mái nhà, một cuộc sống mới, và luôn bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương. Với hắn, cô là đứa trẻ cần được nâng niu; với cô, hắn là người duy nhất trên đời mà cô có thể dựa vào. Dù năm tháng trôi qua, tình cảm giữa họ dần thay đổi, để rồi cô nhận ra-so với bất kỳ ai, cô chỉ cần hắn mà thôi.…
Văn án:Hộ săn bắn Tháo Niễn Tử (tháo cối xay) dùng con mồi đổi hồi tới một người nũng nịu tiểu nương tử, lại mỹ lại bạch còn vượng phu, từ nay về sau đi lên cẩm tú lộ.A Âm yếu ớt tùy hứng, khi dễ hắn cả đời. Hắn lại vui vẻ chịu đựng, đem kiều nhuyễn công chúa thỏ phủng ở lòng bàn tay, che chở sủng nịch.1v1, song c, đại lão thô ráp hán cùng thiếu nữ xinh đẹp tử ngọt ngào hằng ngày, sinh động, có tư có vị, hữu tình có nghĩa!Nội dung nhãn: bố y cuộc sống nông nghiệp văn ngọt vănNhân vật chính: Lâm Uyển Âm, Minh Hạo…
đọc rồi biết , mong mọi người góp ý giùm…
Dành cho những trái tim đang học cách kiên cườngĐôi dòngSau những tháng năm dốc kiệt vốn liếng yêu thương để dành cho một người, chúng ta chợt nhận ra, mình đã bỏ bê bản thân, đã không quan tâm đến cảm xúc của chính mình, đã tự làm mình thương tổn bấy lâu nay. Vậy nên, hãy dừng lại những chuỗi ngày hoang phí, dừng lại thứ tình cảm trao đi mà chưa một lần được đáp đền, hãy tự thương mình, tự chăm lo cho chính mình, trân quý chính mình. Duyên là của trời, hạnh phúc là tùy duyên. Đừng cố níu giữ những thứ đã không còn là của mình nữa…
Mới lần đầu viết truyện thôi nên có gì sai sót thì thông cảm cho au nha. Yêu mọi người nhiều😙😙Tóm tắt: Câu chuyện về một vị bác sĩ và cô gái bị bạch tạng. Hết! Còn lại thì tự đọc ha. Nhân vật đều thuộc OC, cốt truyện cũng của au, đừng mang đi chỗ khác, nếu muốn mang đi hãy nói với au và ghi nguồn.(Về vụ ra chap mới thì lâu lắm mới ra được do au lười bẩm sinh thôi, thông cảm....)Ai đọc xong để lại cho au cái ngôi sao nho nhỏ ở góc trái màn hình và cmt để au có động lực tiếp tục. Au biết mấy mem rất chi là dễ thương, đáng yêu, tốt bụng, đẹp trai đẹp gái mà. Follow au nữa, fl au thì au sẽ fl lại cho. *níu chân người đọc fic* Đừng bơ au mà…
Cô là giám đốc của Ngược Thiên- tập đoàn kinh doanh lớn trên thế giới.Anh là chủ tịch cao cao tại thượng của tập đoàn Genius có thế lực sánh ngang với Ngược Thiên. Anh lạnh lùng, trầm tính còn cô thì trẻ con, lười biếng và hay nhõng nhẽo. Liệu hai con người này gặp nhau trên thương trường, trên tình trường thì sẽ như thế nào? Mời các bạn đón đọc!…
au: bún…
Au : Tồ Không biết sẽ đi đến đâu22/12/2017 - ???…
*Dịch tên truyện: Hoa khói thanh xuân đẹp tựa biển trời.* Tác giả: Mộc Mộc* Giới thiệu nội dung truyện: Tập trung xoáy sâu tâm lí nhân vật."Cảm ơn thanh xuân đã tặng anh cho em."Cô là fangirl của một chàng diễn viên Trung Quốc,từng rất thích, thích tới mức coi anh là nhựa sống. Anh mang họ Dương trong " cây dương", tên Dương trong "biển cả". Anh là một người thành công,ấm áp, nhân ái,chín chắn và vô cùng năng động. Hẳn anh là hình mẫu của bao cô gái mới lớn.Có thể nói, nếu cô là sóng nhỏ thì anh là biển- dù sóng có bị gió xô vào bờ thì vẫn tìm cách quay đầu về khơi. Sóng xa biển, sóng mang theo cát. Sóng về biển lớn, cát ở lại. Phải rồi, thật khó có thể níu giữ quá khứ đã vô tình đánh mất.Người ta nói đúng, khoảng cách địa lí không bằng khoảng cách trái tim.Ông trời an bài cho cô bên anh lần nữa sau bao khó khăn. Nhưng, đúng vào thời khắc quyết định thì ông trời lại sắp xếp một người bạn thân yêu cô chẳng kém gì sinh mạng của anh ta đến bên cô. Đây không phải tiểu thuyết ngôn tình và hai người chưa từng ngừng viết câu chuyện đẹp đó.*Truyện bản quyền của cá nhân tác giả. Mong các bạn tôn trọng, không sao chép dưới mọi hình thức. Chúc các bạn có những giờ phút đọc truyện vui vẻ.…
Chuyện mình viết sẽ có kết hậu danh cho cac ban thích thể loại sủng. Nhân vật chinh có chút nhạt. Ai yêu thích ủng hộ minh 1sao để thêm động lực ra cháp. Truyen copy ý tưởng nhiều nguồn mong moi người thông cảm. Thank!!!…
Giyuu tỉnh dậy trong khu rừng xa lạ, ký ức bị xóa sạch. Trong nỗi cô độc và sợ hãi, bản năng sinh tồn và thanh kiếm cũ kỹ trở thành sợi dây duy nhất níu giữ anh với sự sống. Những ngày tháng cô độc, đầy hiểm nguy... đã bắt đầu.…
Câu chuyện nói về sự khó khăn khi muốn công khai giới tính thật của Thành Lâm. Không những không nhận được sự chấp nhận của bố mẹ mà cậu còn phải nghe những lời nói xúc phạm. Cậu đã cố gắng vượt qua những năm tháng đó nhờ những sự động viên an ủi của cô bạn thân khác giới tên Từ Hạ. Sau này cậu đã gặp được người yêu cậu, chấp nhận mọi thứ về cậu. Nhưng liệu Thành Lâm có thể ở bên người đó được hay không? Cậu sẽ lại phải đánh đổi những gì để níu giữ hạnh phúc của chính mình?…
Từng bước đi trong đời nhau như một bản nhạc chưa hoàn chỉnh, lặng lẽ, mập mờ, không lời. Choi Wooje và Mun Hyeonjun, từng là mối tình không rõ ràng, nhưng thay vì bước tiếp chúng ta lại chọn im lặng không nói, không giải thích, không níu lại.Một hiểu lầm nhỏ, đủ để đẩy chúng ta ra xa đến tận cùng rìa của trái tim. Khi vũ trụ đưa ta trở về bên nhau, tưởng như thời gian đã cho mình cơ hội. Nhưng có những bản nhạc, dù vang lên đẹp đến đâu... cũng chỉ kéo dài đến đoạn cuối.Một câu chuyện tình lặng lẽ, day dứt, và không trọn vẹn, nơi tầng cuối cùng chính là nơi ta đánh rơi nhau mãi mãi.…