Reddit 2: Quan điểm
Chỉ đơn giản là tổng hợp lại cho tiện đọc hoi.Credit to: RVN (Facebook)…
Chỉ đơn giản là tổng hợp lại cho tiện đọc hoi.Credit to: RVN (Facebook)…
Ly, một cô gái bướng bỉnh, cam chịu. Nhưng cái tôi của cô rất lớn. Một khi đã quyết định thì cô không cho phép mình được rút lại.Nam, một chàng trai nóng nảy. Nhưng cậu đã hoàn toàn thay đổi trong tình yêu. Là người ở đằng sau cổ vũ tình thần cho cô.Duy, một chàng trai hào hoa, phóng khoáng. Trong tình yêu là một con người khác hẳn. Anh đã chinh phục được trái tim cô. NHƯNG...Chỉ vì mù quáng nên anh đã sai và phản bội cô. Khi biết mình sai nhưng đã quá muốn để anh níu cô bên mình.Còn cô? Cái tôi quá lớn nên cô đã không cho phép mình níu kéo anh.Mỗi người một phương nhưng không ngờ cô và anh lại gặp nhau trong hoàn cảnh éo le. Gặp anh cô khóc, nhận ra mình đã sai.Liệu anh và cô có thể quay lại từ đầu không hay chỉ là hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ giao nhau nữa?Nam liệu anh có được cô chấp nhận hay mãi chỉ là người ở đằng sau cô vũ tình thần cho cô thôi. Hai chàng trai ai sẽ là người cô chọn. Liệu cô có từ bỏ quá khứ để yêu hết mình không? Hay luôn bị quá khứ ảm ánh?…
*OOC*Truyện chỉ là giả tưởng, hoàn toàn không có thật, vui lòng không đem vào đời thật và người thật----"Em là giấc mơ màu tuyết, còn anh là kẻ gác cổng giữa ánh sáng và bóng tối."Nơi núi rừng phủ sương, có một hồ ly trưởng tộc - lạnh lùng, kiêu hãnh và bất tử, sống trong thế giới của riêng mình, nơi ánh sáng dường như chẳng bao giờ chạm tới.Người ta gọi anh là Quang Anh - kẻ đứng đầu, kẻ cô đơn trong vương quốc âm u và tĩnh mịch.Tại một ngôi làng nhỏ trong tộc Hồ Ly, có một tinh linh bé nhỏ Đức Duy, mang trong mình ánh sáng trong trẻo, như giọt sương mai lặng lẽ rơi trên cánh lá già nua, dịu dàng và đầy hy vọng.Tuy sống chung một tộc, thế nhưng Quang Anh và Duy lại như hai thế giới song song: một bên là bức tường băng kiên cố của hồ ly bất tử, một bên là mạch nguồn dịu dàng luôn khao khát được chạm tới.Rồi một ngày, giữa sương mờ của đất linh, những khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua dần nhòa đi - khi ánh mắt họ giao nhau, một điều kỳ diệu bắt đầu nảy sinh.Hai linh hồn - một mềm như ngọc, một cứng như đá - vô tình va vào nhau giữa sương mờ núi thẳm.Và từ khoảnh khắc ấy, thế giới không còn yên ắng nữa.Trong sắc sương mờ đất linh, liệu hồ ly có giữ nổi người đã chạm vào trái tim mình?Liệu người giữ ngọn lửa lạnh có thể níu giữ được ánh sáng mong manh vừa le lói vào trái tim đơn độc ấy?…
Thật ra nụ cười tỏa nắng của người con gái còn đẹp hơn cả những đóa hoa nữa, nó đẹp tới mức, người con trai định mệnh của đời mình phải ngẩn ngơ ngắm nhìn, nâng niu từng chút một, giữ gìn từng chút một, như sợ đánh mất một viên ngọc tinh khiết sẽ chẳng có thứ hai trong cuộc đời họ.…
Thể loại : HE, Ngược, HườngChúng ta có thể ở bên nhau không?Chúng ta.... có thể bên nhau được không?Có thể bỏ tất cả những hận thù để bên nhau không?Hãy trả lời... dù chỉ một câu thôi được chứ... xin anh.Xin anh. Đừng quên em. Phác Xán Liệt....Đôi mắt nhỏ vẫn hay nũng nịu ấy, đôi mắt vui cười ấy, giờ đây chỉ là một mảng tối. Cậu không thấy gì cả, đôi mắt cậu sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa. Nụ cười, khuôn mặt anh cậu sẽ chẳg bao giờ thấy nữa. Đôi mắt cậu, hỏng mắt rồi. Xin anh... Đừng quên em nhé... Phác Xán Liệt.…
Tác Giả : Mạch BắcTranslator: Tiểu TriệuThể loại: Cổ Trang, thanh mai trúc mã, SEVăn án: Năm ấy, Phương Thanh Mai mười sáu tuổi.Nhìn thấy Phương Thanh Mai say rượu lảo đảo đứng dưới tán một cây mai, tay vẫn níu lấy một cành mai, còn khe khẽ ngâm nga một khúc hát, Trần Phượng Chương không tự chủ được liền cúi mặt xuống, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm thử "quả mơ xanh" ấy (Thanh Mai còn có nghĩa là quả mơ xanh) sau đó dùng môi ngậm chặt, đuôi mày khóe mắt, đều mang theo sự nồng ấm dịu dàng như nước.Trang sức đỏ tươi diễm lệ, áo cưới rực rỡ như lửa.Trong tiếng nhạc vui vẻ rộn ràng, hắn nhìn nàng trên môi khẽ nở nụ cười, bên tai nhẹ nhàng vang lên giọng nói do dự dịu dàng của những ngày ấy, tháng ấy, năm ấy:'Trường Can chung một xóm, vui đùa chẳng sầu bi.Chàng phi ngựa tre đến, mơ xanh ném nhau cười."…
"Có những người biết mình bị lừa dối nhưng không thể chia tay, là vì quá yêu nên không thể từ bỏ""Anh có cố níu kéo em tới mức nào thì em cũng sẽ bỏ đi thôi. Vì từ ban đầu em đâu thuộc về anh"Con cá mập đó đã dừng lại, nó đã để cho thương tổn xóa nhòa nỗi đau bị lừa dối.Fishy in the Ocean's (Cá bơi ngoài biển) Production (WoK Group)Author: Victory V…
"Cậu biết hết còn gì. Chả nhẽ cậu không đoán được tớ thích cậu đến nhường nào..." "Cậu thích tớ lại có được không? Tớ biết tớ sai rồi mà..." Cuộc đời đúng là vốn không theo kế hoạch màMấy đứa ơi, chị mày đã nói là phải tập trung học đó ...Link truyện gốc:https://booktoki468.com/novel/16997178?sst=as_update&sod=desc&book=%EC%9D%BC%EB%B0%98%EC%86%8C%EC%84%A4&spage=1…
Tác giả: M T - Á n g M â y, Quán Trà Nắng VàngThể loại: Đam Mỹ, Niên Hạ, Cường x CườngTag: Nhẹ nhàng, Lãng mạng, Sâu Lắng, Công đơn phương, Thụ mạnh mẽ, Công ôn nhu, Thụ nóng nảy....||Ngày lập: 13/03/2026||Couple chính: Lý Nhất Chu (24 tuổi) x Trần Duệ Hy (26 tuổi)Văn Án:Trái đất vốn dĩ thật tròn, cho dù người ta gặp vô tình quên mất thì ắt hẳn sau này vẫn còn duyên nợ để gặp nhau. Cậu và Anh chính là thuộc dạng đó. Anh rất ghét cậu vì chuyện hiểu lầm thời tốt nghiệp Đại Học. Cậu muốn giải thích nhưng cứ mặt dày tìm đến thì anh lại né tránh. Cậu mệt mỏi, lết thân về ký túc, cậu cứ nằm suy nghĩ mãi, trong lòng có chút lo lắng dành cho anh. Nhưng rồi ngày đó lại tới, cậu đã rời đi cùng mẹ để du học. Chưa kịp nói lời nào, cậu chỉ kịp nhìn lại đằng xa như muốn níu giữ điều gì đó."Gửi tình ta vào khúc nhạc chưa kịp viết."Sau ba năm, kể từ ngày hôm đó, cậu đã không còn liên lạc với anh. Nhưng duyên phận thế nào mà lỡ để cậu làm hàng xóm của anh. Và từ đó, mở ra một cánh của mới cho mối quan hệ của cả hai."Gửi ngàn lời yêu thương vào khúc nhạc của đôi ta."…
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn.Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi.Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn.Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại.Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích.Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới.…
lần đầu làm chuyện còn bỡ ngỡ níu có sai thì mik xin lỗi nha…
Nếu người sẽ giết bạn trong tương lai lại là người yêu bạn nhất.Bạn sẽ làm gì?Bỏ chạy?Đối đầu?Hay...Dám tin vào một cái kết khác?Đây là câu chuyện của Lê Hoàng Đông và Phạm An Hạ.Một câu chuyện thanh xuân vườn trường đan xen vòng lặp thời gian, nơi mỗi lựa chọn đều có thể thay đổi số phận.…
Tác giả: Thanh Thanh Thùy TiếuThể loại: Ngôn tình, đô thị, trọng sinh.Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất chấp lý lẽ, anh vẫn sẽ dịu dàng, che chở và bao dung mọi thứ.…
"chủ nhân, ta vì ngài phế hết võ công, lấy thân nam nhi hầu hạ dưới thân ngài , ngày ngày tranh sủng cùng đám thị thiếp của ngài, ngay cả cấm dược của gia tộc cũng dùng, nhưng ngài không yêu ta ah!!! kể cả con ...ta cũng mất luôn rồi ,chủ nhân mặc thật sự mệt quá rồi ,mặc sống không được lâu nữa, chỉ mong ngài buông.... tha ....ta " " đừng hòng!!!! ngươi sống là người của ta chết cũng ma của ta, không được đi đâu hết, dù ngươi. có trốn đến cùng trời cuối đất, ta cũng nhất định tìm ra ngươi"có một kẻ yêu đến điên dại cuối cùng nhận về chỉ là một thân thương tích đầy người và một trái tim mệt mỏi ,cả tâm lẫn thân đều héo tàn hết rồi có một kẻ không biết trân trọng tình yêu, tổn thương người kia đến vô pháp phục hồi, khi người kia đi rồi lại cố sức níu kéo, chỉ là càng níu kéo người kia càng thêm đau đớn mà thôi @…
Màu áo trắng của em đã từng là màu thơ ngây. Tình yêu của em đã từng là màu trắng tinh khôi. Vậy sao cơn mưa tuổi trẻ lại khiến màu áo em vương màu nước mắt , màu những trót dại và bồng bột. Nói đi em.#BăngTiên…
Hán Việt: Trọng sinh hậu thành liễu hoàng thúc đích chưởng tâm sủngTác giả: Phi DựcSố chương: 157 + PNVăn án:Yến Ninh vẫn luôn cho rằng Thẩm Ngôn Khanh ái mộ chính mình nên mới đem nàng cưới vào cửaThẳng đến khi Thẩm Ngôn Khanh dùng một chén tổ yến lấy mạng nàng, nàng mới bừng tỉnh đại ngộ, mình chẳng phải bạch nguyệt quang của hắnBạch nguyệt quang của hắn là một người khác, thanh diễm tươi đẹp, sắp nhập chủ Đông Cung.Trọng sinh trở lại, Yến Ninh khóc lóc nhào vào trong lồng ngực Sở Vương Phượng Hoài Nam.Phượng Hoài Nam ba mươi năm làm hoàng thúc, thần quỷ toàn đều không người dám thân cận hắn.Cứng đờ mà ôm tiểu nha đầu nũng nịu không muốn xa rời, hắn đen mặt đem hôn thư của Thẩm gia chụp ở trên mặt Thẩm Ngôn Khanh."Mù mắt chó nhà ngươi! Đây chính là tức phụ của bổn vương!"Kiếp trước, nàng chết ở trước ngựa của hắn. Kiếp này, hắn cho nàng một đời nuông chiều.Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Trọng sinh , Trạch đấu , Cung đình hầu tước, Vả mặt , 1v1…
Ai đi qua thanh xuân mà chẳng say đắm một người rồi cho rằng, cả đời nhất định phải là người ấy! Nhưng khi thanh xuân qua đi rồi, người cũng cứ thế mà vụt mất, chỉ còn lại mình ta lạc lõng giữa nơi mang đầy kỉ niệm của kẻ cũ người xưa ấy, chơi vơi đưa tay níu lấy từng giọt hạnh phúc đã từng vơi đầy mà mỉm cười an yên.Thì ra, cũng có lúc bản thân lại yêu một cách trân thành và cuồng nhiệt đến thế, để đến tận bây giờ, vẫn chưa dám lại một lần nữa nghoảnh lại nơi tình yêu vun đầy ấy !…