Thời gian Hóa Hư Không
Một đời này cô cũng không nghỉ đến việc có thể cùng hắn trở lại hạnh phúc bên nhau.Thế nhưng, đó là sự thật.Sau tất cả chông gai họ lại một lần nữa về bên nhau…
Một đời này cô cũng không nghỉ đến việc có thể cùng hắn trở lại hạnh phúc bên nhau.Thế nhưng, đó là sự thật.Sau tất cả chông gai họ lại một lần nữa về bên nhau…
Truyện Kể về một con búp bê tên annabell rùng rợn kinh dị đc bà phù thủy tạo nên.Annabelle có một nét kinh hoàng đầy ma mị,con búp bê ấy đã bị bà phù thủy tên Augusta nguyền rủa.…
| wonhoon |Những mẫu truyện vụn vặt của hai chú mèo.…
Ký ức là nơi trú ẩn cuối cùng của con người.Nhưng nếu có thứ gì đó... ký sinh lên nó thì sao?Một loạt vụ án không để lại dấu vết.Những nạn nhân chẳng hề liên quan đến nhau.Thủ phạm không có động cơ rõ ràng.Kẻ giết người - chưa chắc là kẻ ác.Người điều tra - chưa hẳn mang chính nghĩa.Và tất cả bọn họ... đều mang trong mình những ký ức đang dần mục nát.Bạn nghĩ mình nhớ đúng?Hay chỉ đang nhớ những gì người khác muốn bạn tin là sự thật?Hãy bước vào vùng tối - nơi ký ức bị ăn mòn từng chút một...…
Chuyên mục xao nhãng: nói nhảm, dịch những gì không của/dành cho Soyeon, cùng những việc tương tự về Kpop.Hình bìa là một quả chuối đang ngủ rất chill được tài trợ bởi HTMP.…
Cà phê không chỉ là một loại đồ uống. Nó là thứ gì đó đang xảy ra. Không phải mốt thời thượng, mà giống như một sự kiện, một nơi để đến, nhưng không giống như một địa điểm, mà giống như nơi nào đó bên trong bản thân. Nó cho bạn thời gian, nhưng không phải thực sự là giờ và phút, mà là một cơ hội để làm chính bản thân mình, và uống cốc thứ hai.Trong màu đen của cà phê tinh ý sẽ thấy được nét sóng sánh của màu nâu đỏ, sau vị đắng ngắm lòng là dư vị ngòn ngọt lạ kì của vị hương. Nhìn đời qua lăng kính phân kì sẽ thấy ngỡ ngàng sự hòa quyện của một tập hợp bao nhiêu là màu sắc, thoang thoảng trong kí ức bao trùm cả không gian là những mùi vị của yêu thương. . .Vậy cho nên, chúng mình rất cần đến cậu, người sẽ khiến team trở nên sôi nổi hơn, sinh động hơn. Chào mừng cậu đến với Latte Team.…
Phần 2 của mùa mưa…
(stuff) Một đoạn truyện mở đầu và kết thúc một cách tạm bợ. Có lẽ được tui viết cách đây tròn 1 năm nhưng giờ mới tìm thấy. Đừng bất ngờ cái kết, đơn giản là tui không muốn nghĩ thêm thôi =))) ahoho nhưng đoạn ending có vẻ cute mà :3Và mị là byeolbitmas :3…
Đâu cần một tình yêu nhiều sóng gió, tôi yêu anh và anh cũng yêu tôi, giữ lấy chút ấm áp trải qua từng ngày từng ngày cho đến khi mình già đi, là được rồi.…
Isagi nghĩ rằng cuộc sống của mình chỉ xoay quanh bóng đá—cho đến khi Kaiser xuất hiện và biến mọi thứ thành một mớ hỗn loạn.Từ những trận cãi vã, tranh giành điều khiển TV đến những khoảnh khắc tĩnh lặng lúc đêm muộn, Isagi dần nhận ra rằng Kaiser đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của cậu.Họ không hợp nhau, nhưng cũng chẳng thể rời xa nhau.…
Đây là fic đầu tay, có sai sót mong m.n thông cảm.🚫Không chuyển ver🚫 _ Mít _…
Nếu bạn muốn tìm một nơi dừng chân trên mảnh đất màu cam này thì còn chần chờ gì mà không ghé vào nhà của tụi mình 😘 Awesome Knights Team luôn hoan nghênh và chào đón bạn nhiệt tình ❤…
Đây là một số tranh vẽ của tui. Mong mọi người ủng hộ ;-);-);-);-);-)…
CP: Hijikata Toshizo (Machida Keita) x Akaso EijiTrước khi vào đọc, cần lưu ý các bạn một số điểm nhỏ sau:1. Fic chỉ mang tính chất mượn tên nhân vật, mượn sự kiện lịch sử. Mong đừng quá đặt nặng tính chính xác của nhân vật. 2. Thiết lập thế giới ABO, tuy nhiên nếu để tên tiếng Anh vào bối cảnh xã hội Nhật còn chưa hội nhập hoàn toàn thì vô lý, nên tôi đã tham khảo fic Trung để đổi thành như sau: Thiên Càn = Alpha; Trạch Đoài = Beta; Địa Khôn = Omega. 3. Toàn bộ thơ Haiku trong bài đều do tác giả tự sáng tác. Nó dở ẹc nhưng xét việc thơ ca của đại nhân Hijikata hình như không xuất sắc lắm nên cũng đỡ tội lỗi. Tuy đã tìm hiểu luật qua thơ, nhưng xét thấy tiếng Việt, tiếng Nhật khác nhau nên tôi có biến tấu đi đôi chút để nghe nó xuôi xuôi hơn.…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…