Lost Star
…
Năm tôi 3 tuổi, cậu 5 tuổi. Dưới cái nắng mùa thu, mẹ cậu dắt cậu qua nhà tôi làm quen. Đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu.Năm tôi 6 tuổi, cậu 8 tuổi. Cũng dưới cái nắng mùa thu ấy, hai chúng ta cùng học chung một trường. Cậu luôn đi trước còn tôi thì chỉ luôn lẽo đẽo theo sau cậu.Năm tôi 11 tuổi, cậu 13 tuổi. Vẫn dưới cái nắng mùa thu ấy, tôi vì cậu mà ra sức học hành. Thi đỗ và cùng cậu trải qua 4 năm cấp II.Năm tôi 15 tuổi, cậu 17 tuổi. Thanh xuân là 3 năm, vậy mà tôi đã bỏ lỡ mất 2 năm. Nắng thu như nhạt dần, tôi lại hết mình vì một năm thanh xuân duy nhất.…
Hôm nay tôi vô tình tìm lại được cuốn sổ nhật kí năm tôi 17 tuổi - một cái tuổi đang là lúc mà ta phóng tầm nhìn của mình ra xa và đến gần hơn với thế giới rộng lớn bên ngoài mà vẫn có sự giám sát của những người thân. Đang là thời điểm mà ta hướng ánh nhìn về sự định hướng tương lại của bố mẹ, ông bà, anh chị em bằng cả sự mong muốn và hiếu kì. Đang là cột mốc đánh dấu sắp kết thúc cái thời mà muốn làm gì cũng cần có sự đồng ý, ghét điều gì thì sẽ cố gắng tránh xa...…
Ùm thì cưng cái OTP nì quá nên phải bò lên đây viết truyện thoi:'), chỵn tui viết dùng từ ko được tốt lắm,chỵn có thể bụ dính lời nguyền xamlon, nhưng tôi sẽ cố gắng cải thiện, cảm ơn bạn đã tốn ít thời gian ở đây nghe mô tả truyện^^.…