Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cuộc sống của anh cảnh sát Min Yoongie và thầy giáo Jung Hoseokie khi về chung 1 nhà ~"1 ngôi nhà xinh , 2 trái tim vàng '' <3Các nhân vật/cp trong truyện💛 Sope (Yoonseok)💛 Taekook ( Vkook)💛Namjin💛 Jimin X y/nvà 1 số nhân vật phụ khác~ enjoy…
Kẻ nào dám tay không chạm vào một đóa hồng đầy gai, để rồi giam chặt nó trong tim, chắc chắn là kẻ điên. Winston - vị CEO quyền lực, đã tự biến mình thành kẻ điên như thế, vì yêu em.Em, bông hồng rực rỡ nhưng đầy hiểm nguy, từng khiến bao gã đàn ông say mê đến cuồng si. Những lời nói ngọt ngào như mật rót, ánh mắt quyến rũ mê hoặc, tất cả chỉ là vũ khí để em chơi đùa với trái tim kẻ khác. Nhưng ngay cả Winston, người đàn ông khôn ngoan, sắc sảo nhất, cũng không thể thoát khỏi lưới tình của em. Gã yêu em đến cuồng dại, sẵn sàng chịu mọi thương tổn chỉ để giữ em bên mình. Dù em bảo yêu hắn, nhưng lại luôn lén lút qua lại với kẻ khác. Mỗi lần Winston phát hiện, em chỉ cần trao một nụ hôn nồng cháy là gã lại bị mê hoặc, quên hết mọi cơn giận. Tuy nhiên, mọi sự chịu đựng đều có giới hạn. Ngày em nói "chán" và bỏ đi, Winston thề sẽ không để em tự do dễ dàng như thế. Hắn phá hủy mọi thứ em có: bạn bè, tiền bạc, danh vọng, để biến cuộc sống của em thành địa ngục.…
Xuyên không, nữ cường xuyên vào tiểu thuyết tu tiên thành nhân vật tuyến 18, hài hước...Hứa Lăng Hạ xuyên không, cô chẳng may xuyên vào thế giới có nội dung y hệt quyển ngôn tình mình đã đọc - Thượng Cổ Tình Ca. Lăng Hạ khóc hết nước mắt, ai đời lại xui khiến cô xuyên vào chỗ nơi nơi chốn chốn đều có yêu quái, đóng cửa đi ngủ thì yêu quái chạy nhảy trên nóc nhà rớt cả ngói lên đầu gia chủ, thức giấc mở cửa ngó lên trời thì thần tiên bay bay như đại hội trình diễn máy bay không người lái.Hứa Lăng Hạ một thiếu nữ hiện đại có tư tưởng nhân sinh phong phú, mang trong mình niềm tin chiến thắng. Nhân sinh còn gì vui vẻ bằng con đường tu vi, thuận lợi thăng cấp giữ mãi nét thanh xuân trẻ trung xinh đẹp. Lăng Hạ quyết định tránh xa nam nữ chủ, bước trên con đường tu tiên đầy ắp những điều mới mẻ, mục tiêu thăng cấp thành một vị thượng thần tiêu dao."Ngươi dám chạy? Ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta hay sao?" Tay trái giữ chặt cổ tay nàng, tay phải bóp cằm nàng. Dồn Lăng Hạ vô tường."Đừng mà, đừng mà, ta sai rồi. Ngài đừng bóp nữa, làm ơn chừa cho ta cái hàm để ta còn nhai cơm... ngài bóp chỗ này có được không?" Kéo bàn tay đang bóp hàm của mình đặt lên bộ ngực to tròn, co dãn."Ngài có thể bóp rồi, ngày cứ bóp tự nhiên!" Lăng Hạ ngẩng đầu, đôi mắt long lanh vì nước mắt còn đọng lại.Nam nhân trừng mắt nhìn bàn tay của mình, sau đó gương mặt yêu diễm đỏ ửng, giọng nói câu hồn:"Vô sĩ!" Hắn phất tay áo biến mất.…
"Sánh bước đi mãi bên nhauRồi lạc mất ở ga chuyển tàuTình đầu như chiếc răng khôn làm mình đau"(BL) Răng KhônTác giả : Oceaneyes (つ≧▽≦)つMong mọi người giúp đỡ góp ý nhiều hơn ❌Nghiêm cấm chuyển ver , đạo nhái , sao chép , bế tác phẩm đi chơi lung tung dưới mọi hình thức ❌…
Athour: KsyPairings: ShinxRanRaiting: KCategory: Romance, Sad, comedySummary: Một cô gái, với khát khao được hạnh phúc, được xây dựng tổ ấm của riêng mình. Một cô gái, với sáng tạo khiến cho một hình xăm biết nói - một tuyệt tác của ký ức.…
Những năm tháng ấy, những năm tháng mà trong thế giới của ta chỉ toàn băng giá lạnh lẽo, vô tận bóng tối và sự cô độc không thể diễn thành lời. Là nàng...Là nàng đã xuất hiện trong thế giới của ta, dùng sự thiện lương, đơn thuần và ấm áp của nàng chậm rãi hòa tan băng giá trong lòng ta. Nụ cười rực rỡ như ánh nắng ban mai chậm rãi sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của ta. Hình bóng ấy từng chút từng chút một ăn sâu vào từng tế bào, vào máu, vào trái tim lạnh lẽo này. Nhưng nàng ơi, sao nàng nhẫn tâm quá vậy ? Nàng chiếm lấy linh hồn lẫn trái tim của ta rồi lại thờ ơ vờ như không biết gì cả. Nàng là tia sáng duy nhất trong thế giới của ta, là tín ngưỡng mà ta hằng tôn thờ, nàng cho ta ấm áp rồi lại khiến ta cảm thấy mình chẳng xứng đáng với sự ấm áp đó. Nàng- là ánh sáng, tín ngưỡng duy nhất rồi lại là thứ mà ta chẳng dám mong ước có được là hình bóng mà ta mãi mãi chẳng thể với tới...…
Năm bốn tuổi,giữa trưa trời thu, tôi bị lạc đường. Bản thân không biết bố mẹ ở hướng nào, cảm xúc hoang mang dâng lên cực độ. Trên con đường làng rộng lớn, cảm giác cô đơn bó chặt lấy tim tôi, tôi ngẩng mặt lên trời. Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy sao băng ban ngày. Ngôi sao trắng nổi bật trên nền trời xanh biếc, tôi không thể không chạy theo nó. Và tôi chạy mãi, chạy mãi, cho tới khi nó xịt, tôi phát hiệt ra, tôi đã về đến nhà. Rồi mười năm sau, tôi gặp lại "ngôi sao" ấy - "sao băng ban ngày" đẹp nhất của tôi...…