Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
*Tạm dừng cho đến khi tác giả tiếp tục updateTác giả: 焦扬_1129x0511Nhật Nhật Tư QuânOOC, Hợp đồng hôn nhân, cưới trước yêu sau, HECover by @啤酒和金Trans: NaBeta: Kann• Đã có sự đồng ý của tác giảLưu ý: đây chỉ là fanfic, vui lòng đừng áp đặt vào người thật cũng như nhân vật gốc.…
Tên Hán Việt: ABO ái muội đóa tị๖ۣۜMẹ đẻ: Nhiễm Nhiễm Triều Dương 冉冉朝阳๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại, vườn trường, ngọt sủng, niên thượng, ABO, tình đầu ý hợp, thao thao bất tuyệt lão mụ tử A công × chân thực nhan khống thiếu tình yêu O thụ, đoản văn, HENguồn: khotangdammy, ggdịch, wikidich,....๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 16 tuổi + 0 lần chết lâm sànEdit: Đặt gạch thành công :)) Hứa không xóa truyện, xóa làm chó :))) Với cả 1 chữ tiếng Trung bẻ đôi tui cũng không biết, nên đa số là ý của tui, các bạn cảm thấy k ổn chỗ nào thì báo tui để tui chỉnh lại nha!! cố gắng dịch đúng 60-70% bản gốc, ném gạch nhẹ thì nhận, nặng quá ném lại thì gáng chịu :))Nếu có ảnh hưởng đến tác giả của bộ truyện thì tui sẽ xóa truyện nhe.Vui lòng không mang truyện ra khỏi wattpad của tui và WP của tui ok??…
[Truyền hình đồng nhân] Hằng Nga hằng ngàyTác giả: Diệp lang đào tử Convert: hanthientuyetLink: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106672&page=442Văn án:Bài này là lấy kịch truyền hình ( Bảo Liên đăng ), ( Bảo Liên đăng tiền truyện ), cổ đại thần thoại tác phẩm giả cần văn chương đoạn tích mà thành não động mở ra chi văn.CP tiễn nga, CP tiễn nga, CP tiễn nga (việc trọng yếu nói ba lần)Nhân vật chính hư hư thực thực hồn xuyên (nửa giả),Hành văn non nớt học sinh tiểu học,Đối với trở lên tùy ý một hạng không kẻ thích hợp, cầu buông tha! ! !Không tự ngược ngược người, từ ngươi và ta làm lên!Nội dung nhãn mác: Thần quái thần quái nhân duyên tình cờ gặp gỡTìm tòi then chốt chữ: Nhân vật chính: Hằng Nga, Dương Tiễn ┃ vai phụ: Dương Thiền, A Mạn, thiền quyên, chúng thần tiên. ┃ cái khác:…
"Triều đại nhà Minh, năm Hồng Vũ, phủ Bắc Bình... Trời ơi, ông ngứa mắt với con sao..."Con người khi xui xẻo thì uống nước cũng có thể nghẹn.Đang yên đang lành đi trên đường cũng có thể xuyên không, còn xuyên về tận sáu trăm năm trước!Sao lại xuyên không được vậy? Là do tướng đi của hắn xấu quá hả...?"Nếu đây chỉ là một giấc mơ thì tốt biết mấy." Mạnh Thanh Hòa dùng sức gãi đầu, cảm giác ngột ngạt và bất lực sâu sắc.Sớm biết thế này, hắn thà mặc váy cỏ múa cột trong buổi họp lớp, hy sinh sắc đẹp mua vui cho quần chúng nhân dân chứ éo bỏ về sớm...Đáng tiếc ước mơ thì đẹp đẽ, nhưng thực tế thường vô cùng tàn khốc, giống như cơn gió bắc tạt qua khe cửa, đang thổi phà phà vào người hắn lúc này.Phù...Mái tóc dài tung bay, áo vải gai trên người mặc cũng như không...Mạnh Thanh Hoà lạnh đến mức răng va vào nhau, phải xoa xoa cánh tay cho đỡ bớt. Hắn nghiến răng, dù sao đã đến đây rồi, có hối hận đến mức đứt từng khúc ruột cũng không quay về được, điều nên nghĩ là làm sao để có thể sống sót trong thời đại này.Yêu cầu của hắn không cao, một ngày ba bữa, có phủ đệ riêng, không lo ăn mặc, vậy là đủ.Không có chí khí ư? Đấng mày râu không muốn lập công danh, không muốn có mỹ nhân vây quanh sao?Mở to mắt ra giùm cái, đây là năm Hồng Vũ, phủ Bắc Bình là địa bàn của Yến Vương, dám chơi trội trước mặt Minh Thái Tổ và Minh Thành Tổ tương lai? Chán sống rồi đúng không?Còn mỹ nhân vây quanh gì đó... ngại ghê, gu của hắn là "chim chích bông".…
Tự cổ chí kim, phàm là kẻ đã ngồi trên ngai vàng, dưới chân hắn luôn luôn là núi xương, biển máu, sau lưng hắn lại là rất nhiều suy tính, mưu toan.Cho tới cuối cùng, cái giá của đế vị vẫn luôn là sự cô đơn trong tận xương tủy. Bởi khi ngươi đã sống trong toan tính quá lâu, dần dần ngươi sẽ không còn phân biệt nổi đâu là chân tình, đâu là giả ý, ai nên đề phòng, ai nên trân trọng trong tim.* * *Trần Thuyên mỉm cười nhìn bông hoa phượng trong lòng bàn tay. Đúng vậy, Đoàn Điểm của hắn là một cô nương rực rỡ như hoa phượng tháng năm, dù không hề quý giá như mẫu đơn, không thanh cao như hoa sen trong hồ nhưng sức sống vô cùng mãnh liệt, dù mưa bão vùi dập ra sao cũng sẽ kiên cường nở hoa trở lại. Thật kỳ lạ, mãi tới khi mất đi nàng, hắn mới nhận thấy hắn không hiểu nàng. Khi muốn tìm một người nào đó, ít ra ngươi cũng nên biết nàng thích ăn cái gì, thích mặc đồ gì, thích cuộc sống ra sao, nhưng thật là mỉa mai, ngoài việc hắn biết nàng thông minh giảo hoạt, tính tình bướng bỉnh, nàng từng yêu hắn thì cái gì hắn cũng không biết. Trước đây hắn là thái tử, sau này lại trở thành hoàng đế, hắn vẫn ỷ lại vào cái thân phận chí cao vô thượng này, ỷ lại vào việc dù nàng có đi xa tới đâu, vui vẻ ở phương trời nào rồi cuối cùng vẫn sẽ trở về bên cạnh hắn. Hắn chưa từng nghĩ mình nên dụng tâm hiểu rõ nàng, không trách tại sao khi xưa nàng từng chất vấn hắn không bao giờ nghĩ cho nàng. * * *Câu chuyện dựa trên nhiều tình tiết trong lịch sử và các nhân vật có thật trong sử ký tuy nhiên cốt truyện là hư cấu.…
Câu chuyện xoay quanh những mưu đồ trong chốn thâm cung, cùng Hoàng đế Cao Bách.Cao Bách là thứ tử của Văn Thần Đế, đăng cơ năm 568, lấy hiệu là Vũ Đồ Hoàng đế, là một người chẳng những tài giỏi mà còn quỷ dị khác người, hoàn toàn không dễ đối phó.Được biết, sau khi đăng cơ hoàng vị, hắn không giết huynh đệ của mình, nhưng đều giam lỏng họ ở đất phong cách xa đế đô, để tránh bọn họ mưu đồ phản nghịch. Chỉ có một chuyện đó là Việt Vương Cao Tề trên đường khởi hành đến đất phong thì tự nhiên biến mất, đến nay đã ba năm nhưng vẫn không rõ tung tích.LƯU Ý:- Truyện được viết theo thể loại thuần cung đấu, thuộc thể chế nam chủ, không dính đến sủng sạch, và gần như không có nữ chính. Ở đây, mỗi nhân vật sẽ là nhân vật chính của cuộc đời mình.- Truyện được viết 100% là hư cấu, là sự chắp vá giữa nhiều tư liệu khác nhau, không có 1% nào liên quan đến lịch sử. Phiền không so sánh truyện với sử sách hoặc truyện khác.- Truyện có chứa nội dung nhạy cảm, độc giả dưới 18 tuổi cân nhắc trước khi đọc.Bản quyền trí tuệ thuộc về Hiếu Hảo Sắc, phiền không tự tiện reup dưới mọi hình thức.…
HOÀNG THƯỢNG, TRĂM TRIỆU KHÔNG THỂ!Tên Hán Việt: Hoàng Thượng, Vạn Vạn Bất KhảTác giả: Thanh LăngEdit: Hắc Mãng NguyệtBeta: Khắc Lệ ÁiTình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng edit: Đang tiến hànhSố chương: 250 + 8 phiên ngoạiThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, cổ đại , HE , tình cảm , xuyên không , ngọt sủng , cung đình hầu tước , sảng vănVăn án:Hạ Lan Chi nằm mơ cũng không thể tưởng được chính mình cư nhiên ở nhà ngủ trưa cũng có thể xuyên không. Đồng dạng là xuyên không, người khác đều xuyên thành nhân vật như Hoàng Thượng, tướng quân, đại hiệp, uy phong lẫm lẫm khí phách hiên ngang. Còn hắn thì sao? Cư nhiên xuyên thành một gian thần Tể tướng yếu nhược như liễu, gió thổi liền bay![1] Yếu nhược như liễu, gió thổi liền bay!! Chính là thừa tướng đại gian thần hại nước hại dân!! Thân thể tố chất như vậy thái kê[2] liền không cần loạn kéo thù hận a thừa tướng đại nhân! Lưu lại một đống cục diện rối rắm liền buông tay nhân gian, ngươi lại không mang theo mấy cái hố do chính ngươi đào a.Hạ Lan Chi khóc không ra nước mắt, hắn đây là đời trước tạo cái gì nghiệt mới có thể xuyên đến cuộc sống mệnh khổ của thừa tướng như vậy, xuyên đến đây mạng đều thiếu chút nữa giữ không nổi, Hoàng Thượng một lần lại một lần muốn chém đầu ngươi dọa người như vậy thực sự ổn sao? Hoàng Thượng nhấp môi mỉm cười, nói: "Ái khanh có gì bất mãn sao?"Hạ Lan Chi nghiến răng nghiến lợi: "Thần trăm triệu không dám.""Ái khanh như thế muốn cự còn nghênh, là chờ trẫm lại kịch liệt chút sao?""Hoàng Thượng, trăm triệu kh…
Mua nhà! Trữ đất! Dưỡng gia! Làm giàu!Tác giả: Chủng Dân Quân.Editor: AnhThV409.Thể loại: Tùy thân không gian, chủng điền văn, trọng sinh, sảng văn, làm giàu, đam mỹ.Số chương: 232 chương.Văn án: Từ tận thế trọng sinh đến thế giới hoà bình nhưng lại nghèo khó này. Hắn mơ ước lớn nhất, chính là làm địa chủ! Mua nhà, Trữ dất! Dưỡng gia, làm giàu!Bất quá, hắn không ngờ tới, giấc mơ này có chút lớn! Hắn đối mặt với vô số vấn đề ,nhưng quan trọng nhất!Trong mạt thế những việc không thể bình thường hơn được nữa, nhưng ở đây... Là không hợp pháp!!!Vai chính: Bạch Thự ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Đánh giá tác phẩm :Bạch Thự từ tận thế về tới một cái quốc gia không tưởng, cái quốc gia này, vừa mới kết thúc chiến loạn, chính quyền mới vừa thành lập, tất cả trăm phế chờ hưng. Bạch Thự mang theo bàn tay vàng sinh ra , trở thành tiểu tôn tử của Bạch gia sống tại số 91, ngõ Miêu Nhi ,Thành phố Đô thị. Bạch gia hai vị gia chủ rất cẩn thận lại giảo hoạt, trong nhà có chút tài sản, lại yêu thích giấu giấu diếm diếm. Bất quá, hai vị gia chủ lại đem Bạch Thự coi là tiên nhân hạ phàm mà thương yêu chịu chuộng... Đây là một quyển thuyết thời kỳ thập niên năm mươi không tưởng, tác giả miêu tả vai chính ở cái quốc gia xa lạ này từ thời kì sơ sinh chậm rãi trưởng thành, trong lúc đang rung chuyển cẩn thận che chở toàn gia, mang theo người nhà dưỡng gia, làm giàu. Trong tiểu thuyết có ông nội cẩn thận nhưng lại tham ăn, bà nội hung ác nhưng lại sáng suốt, cha mẹ nhiệt tình tham gia cách mạng, bác cả láu lỉnh mà nghe lời, bác hai thôn…
Đây là fic đầu tiên mình viết về MacauChay hoặc cũng có thể là KimChay.À thật ra thì mình quyết định viết fic này là do mình được truyền cảm hứng từ các video trên tik tok về cặp thuyền ma MacauChay.Mình thấy hai bạn trẻ này rất là có cái gì đó năng lượng nên mình quyết định làm nên cặp thuyền ma MacauChay.Hi vọng được mọi người đón nhận 🐰🌷…
Mùa hạ năm ấy vẫn ở đây, vậy "mùa hạ" của tôi liệu có còn trở lại? _______First: Giới tính? Ai cũng có quyền yêu và được yêu, cũng chỉ là tình yêu thôi, có gì to tát đâu.Khaotung: Cảm ơn vì đã an ủi tớ.First: Đừng cảm ơn, chúng ta là bạn mà, nếu một ngày cậu rời khỏi đây, đi đến một nơi nào khác, lúc cậu cảm thấy không có ai ủng hộ cậu, hãy nhớ rằng người đầu tiên luôn tán thành mọi quyết định và mọi mặt của cậu, là tớ đây.Khaotung: Nói gì vậy chứ? Dù có đi bao xa, nhất định vào một mùa hạ tớ sẽ đến tìm cậu mà, tớ hứa đó.First: Ừm.. vậy tớ nhất định sẽ đợi đến khi cậu trở về..______"Tớ nhất định sẽ đợi đến khi cậu trở về"Phải! Đến cuối cùng, tớ vẫn ở đây.. đến khi không còn khả năng nữa..…
Sủng tỳ hoàng giaGiả Diện Đích Thịnh YếnConverter: ngocquynh520 Văn án: Làm sáu cục cao thượng nhất cung, sống lại một đời, tần giao (jiao) biết này khiêm tốn ẩn nhẫn Ngũ Hoàng Tử tương hội tại Chư Vương đoạt đích trung lan truyền ra, đi lên cửu ngũ chí tôn vị, quyền sanh sát trong tay, thủ đoạn ngoan tuyệt. Nhưng nàng nhưng mà một chút cũng không muốn lại đi ôm bắp đùi, mà là định theo ở mù mắt Lục hoàng tử bên cạnh, khi cái đó vẫn thay hắn thay quần áo xếp chăn tiểu cung nữ. Chỉ là nàng không ngờ mình lại sẽ theo đê tiện cung nữ, lắc mình một cái thành vương phi, cuối cùng hoàn thành hoàng hậu, đây tột cùng là nơi đó sai lầm? ps: nam chủ người mù, nữ chủ hai đời ánh trăng sáng, vì người khác ngăn cản giết người phật chắn sát phật loại này ánh trăng sáng. Người mù sẽ được, nữ chủ không phải là người lương thiện, nam chủ cũng không phải là thứ gì tốt. Bàn về hai đời cũng bị cùng nắm phân dán chắc mắt là bực nào tư vị o(╯□╰)o Lạt thủ hoa si tiểu cung nữ × ánh trăng sáng vừng nhân bánh mò mẫm hoàng tử Nội dung nhãn: chủng điền văn cung đấu điềm văn Sảng Văn chủ giác: tần giao, Cung Dịch ┃ vai phụ: cung dục, Đinh Hương, Liên Kiều and hoàng cung cả đám Lộ Nhân Giáp ất Bính Đinh ┃ kỳ tha:…
văn án: đối với một người nam nhân mà nói, xuyên qua quay về cổ đại, hắn sẽ có cái gì cảm tưởng đâu?thượng hi duy nhất đích ý tưởng chính là —— hảo nghĩ muốn một lần nữa mặc trở về.không phải ai vừa cảm giác tỉnh lại phát hiện chính mình biến thành cái hoang dân đều có thể trấn định tự nhiên đích, mà thượng hi hiển nhiên cũng không có năng lực có thể vung tay một kêu khóc triệu tất cả nông dân huynh đệ khởi nghĩa vũ trang.bởi vì, hắn hiện tại thoạt nhìn bất quá là cái mười sáu bảy tuổi đích thiếu niên.nói bất đồng, không vi mưu.từ trước đến nay thích ứng trong mọi tình cảnh đích thượng hi liền mang theo một con con thỏ một cái oa, bắt đầu rồi chính mình đích cổ đại phấn đấu cuộc sống......mỗ Tiêu: thượng hi đồng học, có thể nói một chút ngươi trước mắt rất muốn thực hiện đích nguyện vọng sao không?thượng hi: ta nghĩ mặc trở về thượng cẩn ( mang theo khóc âm ): phụ thân......thượng hi: cẩn nhân ngoan, phụ thân ở mỗ Tiêu: khụ khụ, trở về là không sự thật đích, đổi cái nguyện vọng đi thượng hi: vậy thì quay về hiện đại cho ta bàn một siêu thị đích gia vị liêu đến! nơi này đích thực vật mau làm cho ta chịu không nổi !!!mỗ Tiêu: khụ khụ, gần nhất, ngươi có biết đích, thế giới kinh tế đại nguy cơ, này, kinh phí a ——thượng hi: chết tiệt ngươi rốt cuộc là tới đang làm gì!thượng cẩn ( nho nhỏ thanh ): phụ thân......thượng hi: a, cẩn nhân ngoan, cẩn nhân không sợ, phụ thân ở rống người xấu, trong chốc lát phụ thân liền đem người xấu đánh đi mỗ Tiêu: ...... ta không phải người…
Tên truyện: Đừng Ghét Tớ, Cũng Đừng Quên Tớ Nhé !Tác giả: YaqueiGặp lại một người bạn cũ sau ba năm xa cách sẽ là cảm giác như thế nào?Là vui mừng đến mức có vô vàn điều muốn kể, hay chỉ là sự lúng túng đến mức chẳng biết nên bắt đầu từ đâu?Mười hai tuổi, Uyên theo gia đình chuyển đến một thành phố khác, bỏ lại phía sau ngôi trường cũ cùng những người bạn từng hứa sẽ mãi giữ liên lạc. Ba năm trôi qua, những cuộc trò chuyện chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, ký ức dần phủ một lớp bụi thời gian. Thế nhưng, vào ngày nhận lớp đầu tiên của năm lớp 10, cô bất ngờ gặp lại Nam - người bạn cùng bàn năm nào. Chỉ một ánh mắt vô thức dừng trên cậu lâu hơn đôi chút cũng đủ khiến những kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ yên lần lượt ùa về.Giữa một thành phố rộng lớn, giữa những năm tháng thanh xuân đang lặng lẽ bắt đầu, liệu hai người còn có thể trở thành bạn như trước? Hay khoảng cách của ba năm xa cách đã khiến mọi thứ chỉ còn là những lời chào ngượng ngùng và những cảm xúc chẳng biết gọi tên?…
Tác giả: Yến NhànTên gốc: Phượng Minh TriềuNội dung: Tạ Lan An xuất thân thế gia, tài năng xuất chúng, chỉ mới hai mươi tuổi đã nắm trong tay vị trí gia chủ.Mẫu thân nói, muốn đứng vững, nàng không thể tiết lộ bí mật nữ cải nam trang cho bất kỳ ai.Tạ Lan An luôn ghi nhớ điều đó, nhưng trong một buổi Xuân Nhật yến, đã cứu một lang quân lạnh lùng tên là Sở Thanh Diên.Sở Thanh Diên như một viên ngọc thô, có tài năng khiến người khác kinh ngạc và sức sống mãnh liệt. Tạ Lan An đã cưu mang hắn ta, tin tưởng hắn ta, giúp hắn ta mở đường thăng tiến, nhưng nàng không thể ngờ rằng, khi Sở Thanh Diên đã có quyền lực nghiêng trời lệch đất, lại công khai vạch trần danh tính nữ nhi của nàng, ép nàng nhường quyền.Ngày bí mật bị lộ, mưa như trút nước, người Tạ Lan An ướt sũng, chịu đủ sự mắng chửi từ người trong tộc.Tộc trưởng từng kính nể nàng, đã xoá tên nàng ra khỏi gia phả.Những bằng hữu từng gọi nhau như hình với bóng, giờ đây coi nàng như quái thai.Người từng yêu thương nàng, mắng nàng hèn hạ, vô liêm sỉ.Và người luôn quỳ gối nghe lệnh nàng, Sở Thanh Diên lại giơ ô với ánh mắt sâu sắc nói với nàng:"A Lan, đừng trách ta, ta chỉ muốn cùng nàng thành thân sinh con, sống một cuộc sống bình thường."Trong cảnh cô đơn và bị phản bội, đôi mắt Tạ Lan An đỏ ngầu, dùng chính mình làm mồi nhử, đưa Sở Thanh Diên gặp Diêm Vương, còn nàng rơi xuống vực sâu.___Truyện đăng tại Truyện TYT - Yêu Yêu.…
đây là do Dii mơ thấy nên là nó...òm nó cũng chả đẹp đẽ gì mà tại nó là cổ trang nên thôi thì..Dii cứ viết thôi và trước đó cũng đắn đo lắm vì nó..làm Dii sợ và nó không phải kiểu xuyên không đâu nha :(((Khi nữ chính còn nhỏ, cô liên tục bị rượt đuổi, không chốn nương thân, thân thể gày gòm trong thảm biết bao vậy mà lại bị một tên không rõ mặt cũng chẳng rõ danh tính liên tục bám lấy, muốn bắt cô về cho bằng được. Đang trên đường truy đuổi không có dấu hiệu hồi kết kia thì anh ta đã để vụt mất con mòi rồi cũng biệt tích mấy năm.Anh ta không ngừng tìm kiếm cô, vẫn luôn liên tục và liên tục tìm kiếm, ai biết được anh ta lại hối hận vì đã hành hạ cô rồi một ngày định mệnh khi cô lại vô tình vào cùng một nhà trọ mà anh ta vừa thuê. Cô dường như phát hiện ra điều đó mà cố né tránh anh rồi lại nghe được những tâm tình của anh về cô. dù có chút mũi lòng nhưng liệu cô có tha thứ và chàng trai kia có còn cơ hội để tiếp cận vô không?…
Vốn là một linh hồn lang bạt qua từng thế giới với mục đích gom góp tiền của, mãi đến khi gặp chàng, Lâm Vũ Đồng mới vỡ lẽ rằng chàng mới chính là tài sản lớn nhất của đời nàng.Vì thế, hai người đan chặt tay nhau, cùng sánh bước trên một chặng đường.Con đường dưới chân dường như dài vô tận, nhưng cả hai đều chẳng hề vội vã, cứ thế thong thả bước đi; dẫu đường xa vạn dặm, chỉ cần có nhau kề cạnh thì chẳng còn nỗi cô đơn.…